NGÀY "TỰ TỨ" THỬ SUY NIỆM

VỀ ÁC NGHIỆP VÀ ÐỊA NGỤC .

THIÊN ÐĂNG

Hằng năm Phật giáo có hai ngày lễ lớn : ngày rằm tháng Tư là ngày "Phật đản sinh", ngày rằm tháng Bảy là ngày "Tự tứ", ngày Phật đản sanh cử hành "Pháp hội Tắm Phật" (Dục Phật Pháp hội) , theo truyền thống Thượng tọa bộ tại các nước Ðông Nam Á lấy ngày rằm (thay vì ngày mồng tám) đồng thời cũng là ngày Phật Thành đạo, Phật nhập Niết bàn, còn ngày Tự tứ cử hành "Pháp Hội Vu Lan Bồn", theo kinh "Phật thuyết Vu Lan Bồn kinh" (Trúc Pháp Hộ dịch) ngày "Tự tứ" (cử hành Phật sự siêu tiến lịch đại Tổ tiên, trong kinh có đoạn thuyết :"Mẹ của Mục Kiền Liên (đệ tử Phật, thần thông đệ nhất) là bà Thanh Ðề sau khi chết bị đọa vào đường "Ngạ quỷ", Mục Kiền Liên dùng tận sức thần thông cứu mẹ mà không được, đến đảnh lễ bạch với Phật, Phật dạy đến ngày Rằm tháng Bảy là ngày Tự tứ của chư Tăng, dâng trăm thứ đồ ăn thức uống cúng dường mười phương Tự tứ Tăng, tụng kinh siêu độ, hồi hướng công đức to lớn này giải thoát cha mẹ bảy đời cùng phước báo cho cha mẹ hiện sinh, Phật sự này thấy có ghi sớm nhất trong "Phật Tổ Thông Ký" :"Vài năm Ðại Ðồng thứ tư (c.n.538) đời Lương Võ Ðế cử hành "Vu Lan Bồn trai" tại chùa Ðồng Thái, sau dần lễ tiết này phổ biến trong dân gian, trở thành lễ tục, tục gọi ngày "Phổ độ" xá tội vong nhân, trong dân gian đến ngày rằm tháng Bảy, dân lao động, làm ăn mua bán đi lễ chùa cúng dường Tam Bảo cầu kinh nghe Pháp, sang ngày mười sáu, hoặc định một ngày nào đó thuận tiện, họ bày cỗ giàn bánh trái, đèn nhang, giấy ngũ sắc cúng cô hồn thập loại chúng sinh, ngay tại nhà, công xưởng, hoặc trên những phương tiện chuyên chở công cộng xe tàu, khấn vái cúng thí "cô hồn các đảng", cầu siêu văn độ vong linh người đã khuất, ngày này còn gọi là "trung ngươn"(ba ngươn trong năm) .

Trên đây chỉ sơ lược về ngày "Tự tứ" , giờ chúng ta trở lại chuyện Ðức Phật nói mẹ của Mục Kiền Liên sau khi chết làm Ngạ quỷ. Ngạ quỷ là gì? chắc quý bạn đọc đều biết. Ngạ quỷ là một trong Lục đạo: Ðịa ngục, Ngạ quỷ, Súc sinh, Atula, Nhân, Thiên, trong thời đại Khoa học kỹ thuật thế giới văn minh ngày nay mà nói đến Ðịa ngục Ngạ quỷ có thể sẽ bị người đời và không ít người tu đạo cho là mê tín dị đoan? Chúng ta hãy gác qua bên chuyện kỳ tiếu của thế gian. Thuyết Lục đạo luân hồi của nhà Phật thật không dối trá sai ngoa, người làm ác, ắt phải đọa vào địa ngục, người làm thiện có thể sinh vào Cực lạc, từ quan niệm này để chúng ta trưởng dưỡng nơi tâm, thiện hạnh trong cuộc sống cho đời được đẹp hơn vá chí ít nó cũng có thể được coi như là một loại thần thoại để cải thiện nhân tâm đối với những người chưa tiếp cận đạo pháp, nhưng thật ra trong cái thế giới mà chúng ta đang sống không có địa ngục? Phải chăng trong thời hiện đại này địa ngục được coi như là một mê tín bởi nó chỉ là một tín ngưỡng dân gian đã trở thành quá khứ? Khoan đã chúng ta chớ vội cho là vậy, chúng ta hãy bình tâm thử suy niệm lại những sự việc đã xảy ra trong quá khứ và hiện tại quanh ta qua các phương tiện truyền thông hàng ngày cho chúng ta thấy, nghe những cảnh địa ngục sống, những cuộc chiến tranh xâm lược, phi nghĩa của các nước liên tiếp diễn ra trên thế giới, các cảnh nghèo đói, bệnh tật, không nơi nương tựa, chạy giặc liên miên của người dân các nước châu Phi chết chóc đau thương nói sao cho xiết, những thảm cảnh khổ đau đó không coi như là cảnh địa ngục sao? Vả lại những sự việc nói trên đã và đang xảy ra không những tại ngay trên cõi đời này mà nó cũng đã và đang xảy ra ngay trong mọi sinh hoạt bình thường trong tâm của mỗi con người chúng ta, cái tâm này của chúng ta ẩn tàng đủ cả hỷ, nộ, ái, ố, tuyệt vọng và khổ đau; chắc không sai, nếu như nói địa ngục là cái tên khác của thế giới khổ não, bởi tác động từ tâm ta, thì trong hiện tại chỉ đến tương lai, chúng ta dường như mãi mãi không sao thoát ly khỏi cái thế giới địa ngục này. Tại sao? Như chúng ta đều biết, thế giới ngày nay mà chúng ta đang sống là thời kỳ mạt pháp, theo như trong kinh luận, cách nay trên 2500 năm, Ðức Phật có nhắc nhở chúng ta, sau Ðức Phật nhập diệt 1000 năm là thời chánh pháp, 1000 năm kế là thời tượng pháp và mạt pháp 1000 năm, nay thì đúng vào thời mạt pháp, vấn đề biết chánh pháp tu chánh pháp thật khó khăn trăm bề, nội ma rầm rộ nổi lên, ngoại chướng mù mờ ngăn trở, chướng duyên, nghịch cảnh kéo lôi ta ra rời đạo pháp, tâm động dục vọng sinh, làm sao dừng lại được trước những tiện nghi vật chất, tiếng tăm lợi lộc bẹo ra trước mắt ta, dục vọng sinh ắt phiền não khởi, chúng ta tránh sao khỏi sống trong cái thế giới khổ đau này .

Xin thưa, bởi thế giới đầy khổ não này mà trên 2500 năm trước Ðức Phật từ bi thác sanh vào cõi Ta bà cứu độ chúng sinh, Ngài là một vương tử xả bỏ mọi vinh hoa phú quý, sống cuộc sống bần hàn, đi tìm chân lý, 6 năm khổ hạnh, 49 ngày ngồi dưới gốc cây "Py ba la" quan thấy thật tướng 3 đời, thấu rõ nhân quả thế gian, Ngài trực nhận thấy ánh sao mai sáng rỡ góc trời, hoát nhiên đại ngộ, chứng nhứt thiết chủng trí, thành tựu vô thượng chính đẳng chính giác. Ngài thấu rõ nguyên nhân sinh ra khổ não cùng phương cách giải quyết vấn đề thống khổ nhân sinh, và chẳng phải vì thống khổ mà phủ định nhân sinh, xả bỏ nhân sinh, Phật tại thế gian giác, đối với khổ Ðức Phật đề ra pháp môn "Tứ Thánh đế": Khổ, Tập, Diệt, Ðạo. Ngài cho rằng Nhơn sanh là khổ, nguyên nhơn của khổ là ham muốn (tham dục), phải xa rời tham dục, xa rời tham dục là nên gắng đi vào đường "Bát Chính đạo" trong cuộc sống .

Như trên chúng ta cũng đã thấy biết, nhân sinh thống khổ khác nào địa ngục trần gian, một niệm ác khởi liền sinh thống khổ, truy vào địa ngục, xa rời nghiệp ác hành thiện "Bát Chính đạo" thân tâm an lạc, xa rời nghiệp ác để khỏi sa vào cảnh địa ngục thế gian (tâm cảnh) trong cuộc sống này, không gì khác hơn chúng ta nên thực hành theo lời Phật dạy bài tứ cú kệ trong "kinh Kim Cương" :

"Chư ác mạc tác,

"Chúng thiện phụng hành

"Tự tịnh kỳ ý,

"Thị chư Phật giáo.

-Thầy Thích Hộ Pháp (đồi Viên Quang, Bà Rịa) dịch :

"Tránh làm điều ác

"Hoàn thành việc thiện

"Trong sách ý mình

"Là lời Phật dạy

Trong cuộc sống đối đãi giữa người với người, tránh làm điều ác, hoàn thành việc thiện, tự mỗi con người chúng ta tâm niệm câu Phật dạy : Từ Bi Hỷ Xả, liền bây giờ, phát tâm quán niệm từ bi, ý nguyện lòng từ bi càng rộng mở, tâm hỷ xả càng thêm tăng trưởng, hỷ xả tăng tham dục giảm, bớt tham dục bớt khổ não là lẽ đương nhiên .

"Quán niệm từ bi" mà chúng tôi muốn nói đây là chúng ta thay đổi quan niệm cố chấp vị kỷ bằng quan niệm mở rộng lòng từ bi vị tha, chỉ với quan niệm từ bi chúng ta mới thấy được mọi sự vật đều bình đẳng, vì quan niệm cố chấp vị kỷ là tập tính muôn đời của con người, luôn tự cho mình là trung tâm, cho là mọi sự việc của mình là quan trọng nhất, ngoài ra mọi sự vật khác đều thấp kém không quan trọng. Chúng tôi xin nói về quán "niệm từ bi" là một pháp chuyển hóa tâm thức rõ không chỉ là "sự"(Khế cơ) mà cái ảo diệu của 3 chữ "niệm từ bi" cũng còn là "thể"(khế lý) nữa, chúng ta thử phân tích như sau : chữ niệm* thuộc bộ tâm*, bên trên là chữ kim *hình thanh, chiết ra thành "kim tâm"(tâm này), chữ từ *thuộc bộ tâm *, bên trên là chữ tư * hình thanh, chiết ra thành"tư tâm" (tâm ấy), "tâm nay" (Kim Tâm), "tâm ấy" (tư tâm), "chẳng tâm" (phi tâm), bởi khi chúng ta hành quan niệm, "niệm" là niệm tâm hiện tiền (đương hạ tức thị) và "từ " là tâm ấy (Cái tâm đó), "bi" là chẳng tâm (tâm không) cũng vậy trong hành thiện từ nhập quán niệm từ bi, chúng ta phải dũng mãnh tinh tiến đạt đến "tịnh tâm" thiện thi (vô ngã bố thí) mong thay .

Trên đây chẳng qua cũng chỉ là vọng thức của người viết, chỉ với ý nguyện lệ hành quý bạn, chúng ta cùng quán niệm từ bi mở rộng lòng từ phụng hành thiện hạnh, hồi hướng công đức vào ngày "Tự tứ" hằng năm, xá tội vong nhân dưới địa ngục chuyển hoá nhân tâm trong thế giới khổ não này, bây giờ và mãi mãi không còn ai để xá tội .



bullets08.gif - 0.2 K Trang MỤC LỤC VU LAN(những bài mới)
bullets08.gif - 0.2 KTrang MỤC LỤC VU LAN (những bài khác)
bullets08.gif - 0.2 KTrang chính