MÙA VU LAN PL.2545
NHỮNG ÐIỀU CHƯA NÓI HẾT VỚI MẸ CHA
HUỲNH DIỆU
Mỗi mùa Vu Lan đến nhắc nhở chúng tôi – những đứa con nghĩ về mẹ nhiều hơn. Những cái suy nghĩ "vượt ngưỡng" ấy có khi lại chẳng nói thành lời. Và trong cuộc sống vốn bộn bề với nhiều thứ để lo toan : học tập, làm việc, cuộc sống gia đình riêng… có khi cũng không thể nào thể hiện hết được tình cảm của mình về cha mẹ. Có đôi khi tình cảm của con dành cho cha mẹ bằng hàn hđộng cụ thể qua việc cư xử hằng ngày : quan tâm, chăm sóc … mà cha mẹ có thể cảm nhận được. Nhưng cũng có khi tình cảm thiêng liêng cứ âm ỉ mãi khó mà bộc lộ hết, nhất là kiểu người có nội tâm sâu sắc, ít lời, vụng về cách thể hiện trong cư xử chăm sóc "không đạt hiệu quả", số người này lại rất nhiều trong cuộc sống.
Với Phi Nga (Việt kiều Mỹ) tâm sự : "Mỗi mùa Vu Lan, tôi thường đến chùa để được cài hoa hồng màu đỏ và mua quà tặng mẹ, nhưng mẹ tôi thì có vẻ như không thích thế; bà muốn tôi thể hiện nó hằng ngày trong mọi sinh hoạt và lời nói. Với tôi, đó lại là điều khó khi công việc tôi rất bận rộn, đi từ sáng sớm đến 21 giờ mỗi ngày, khi tôi trở về nhà, mọi cái mẹ dành cho tôi đã sẵn và mẹ đã đi ngủ. Tôi chỉ biết lặng nhìn mẹ ngủ mà đếm từng nếp nhăn trên gương mặt với tất cả sự kính yêu nhưng rồi tôi chẳng nói được lòi nào trước mặt mẹ cho ra hồn. Cứ thế năm tháng qua đi mà mẹ tôi chẳng thể nào hiểu được lòng con gái, những gì tôi dành cho mẹ là những món quà nhân dịp lễ và sự nín lặng của ngôn từ tốt đẹp, thiêng liêng mà nhiều ngưòi khác đã cho mẹ. Và một ngày kia tôi đi lấy chồng xa, mẹ tôi buồn lục lại những kỷ vật của tôi và bà phát hiện những dòng cảm động mà tôi viết về mẹ. Bà xúc động và khóc rất nhiều, sau đó mẹ đã viết cho tôi "Mẹ cứ tưởng con là đứa thờ ơ nhưng bây giờ mẹ mới hiểu con khổ sở như thế nào để giấu kín những lời muốn nói…", từ đó mẹ con chúng tôi hiểu nhau hơn.
Ðôi khi hoàn cảnh sống như Phi Nga đã làm ảnh hưởng rất nhiều trong thể hiện tình cảm cho mẹ và tính cách của mỗi người thể hiện nó cũng khác nhau. Ngưòi ta bảo rằng mẹ bao giờ cũng là người gần gũi và yêu thương con hơn ai hết, một thứ tình mẫu tử không thể đo, đong, đếm được; nó tiềm ẩn trong tâm thức và sống dậy trong mỗi ngày. Tôi cũng có một người mẹ tận tụy, tần tảo quanh năm suốt tháng chăm sóc cho chúng tôi. Nhưng đôi khi lục tìm lại những ký ức hồi trẻ thơ, hình ảnh mẹ trở nên mờ nhạt hơn ba rất nhiều, mặc dù tôi cũng rất thương mẹ. Ngưòi ta bảo con gái thường thương ba nhiều hơn, tôi nghĩ không đúng mà vì ba bao giờ cũng quan tâm con gái nhiều hơn. Với tôi, hình ảnh ba như một cội cổ thụ che chở cho tôi bóng mát, niềm tin ký ức về những ngày đã qua luôn có bóng dáng của ba. Cũng như nhiều người, tôi chỉ biết cảm nhận mà không thể nào bày tỏ, cứ thế tôi cưu mang những hình ảnh đầu tiên tôi cắp sách đến trưòng, ba dắt tay tôi vào lớp, ngày tôi bước chân vào đại học ba lại xách va li tiễn tôi với biết bao lời căn dặn, rồi ngày tôi ra trường chập chững viết những bài báo đầu tiên, ba đọc và đọc rất nhiều lần, có lần tôi nhìn thấy ba khóc vì những bài viết ấy, lúc đó tôi chẳng hiểu tại sao nhưng bây giờ tôi hiểu đó là những giọt nước mắt hạnh phúc.
Ba tôi mất cách đây 6 tháng, những ngày ba nằm trên giường bệnh đau đớn rồi tôi chứng kiến ba trút hơi thở cuối cùng mà không khóc được, chẳng có giọt nước mắt nào, mọi người đều ngạc nhiên vì thường ngày tôi hay khóc. Nhưng có ai biết trong tôi òa vỡ, đau đớn và sụp đổ, mặc dù tôi hiểu rất rõ cuộc sống là vô thường, ai sớm muộn cũng có một lần ra đi… Cho đến giờ, tôi vẫn chưa nguôi ngoai trước sự ra đi của ba. Mọi người an ủi rằng Vu Lan này tôi được cài hoa hồng đỏ vì hạnh phúc còn có mẹ nhưng tôi muốn sẽ được cài hoa hồng đỏ cho cả ba và mẹ.
Nói về những tình cảm thiêng liêng về cha mẹ thật khó, nhưng dù thể hiện nó như thế nào đó cũng là điều rất đáng qúy. Ðôi khi người ta vượt qua tất cả những khó khăn vất vả cũng vì có mẹ, người ta hy sinh tính mạng, cuộc sống riêng tư chỉ để dồn hết tình thương cho cha mẹ. Trong cuộc sống ngày này có rất nhiều tấm gương hiếu thảo, có những sự hy sinh rất cao cả, tùy vào mỗi người mà thể hiện tình yêu cha mẹ mỗi cách khác nhau. Tôi được quen biết một bác sĩ trẻ trong những chuyến đi mổ mắt từ thiện, khám bệnh phát thuốc cho đồng bào nghèo các tỉnh vùng sâu, vùng xa. Mặc dù công việc rất bận rộn, bác sĩ vẫn đến với người nghèo mù, bệnh tật. Bác sĩ Ðiền Phương năm nay 37 tuổi, chuyên khoa mắt, quan niệm cuộc sống phải cho mới được nhận, rằng cần sống sâu không cần sống dài. Cho đến giờ anh vẫn kiên quyết sống độc thân để chăm sóc cha mẹ, bởi lẽ nếu lập gia đình riêng, cha mẹ phải lo toan nhiều thứ khác, lo cho đời con, đời cháu, cứ thế mà không an nghỉ lúc tuổi già đến cận. Mỗi lần cha mẹ đặt vấn đề vợ con, anh lại làm lơ, lảng tránh.
Một bông hồng cho cha, một bông hồng cho mẹ để tưởng nhớ công ơn sinh thành nhân ngày lễ Vu Lan – Báo hiếu thì chưa đủ, phải không ? Cũng như quan niệm rất sâu sắc của một "lương y từ mẫu" :sống cần sống sâu hơn là sống dài, mỗi ngày tạo cho mẹ cha một niềm vui, hạnh phúc nhỏ bé đó cũng là một cách thể hiện tình yêu thương bên mẹ bởi vì "mỗi mùa Xuân qua mẹ tôi già thêm một tuổi".