![]()
(Viết để nhớ Mẹ trong mùa Vu lan.
Thân tặng các bạn đồng tâm cảnh)
Hôm nay nhớ Mẹ ôi nhiều quá
Ba chục năm dư vắng Mẹ rồi
Nỗi nhớ se lòng, day dứt lạ
Trong mùa lễ nhớ. Mẹ hiền ơi!Cuối hè, thiên hạ vui như nắng
Con lại buồn như tiếng lệ rơi
Con nhớ mùa Xuân đau đớn ấy
Mùa Xuân con mẹ khóc chia phôiMùa Xuân Mẹ bỏ con đi mãi
Biền biệt bao năm chẳng trở về
Hai chục tuổi đời, con, trẻ dại
Lần đầu nhỏ lệ khóc phân lyLần đầu con khóc ai ngờ lại
Khóc Mẹ! Trời ơi, thật não lòng
Con lớn vội vàng như Mẹ vội
Trở về với đất, với hư không!Cút côi lại gặp thời tao loạn
Thì trách đời chi chuyện bạc lòng
Cơm áo từ đong bằng nước mắt
Con càng thương Mẹ Nhớ vô song!Mỗi lần nhớ Mẹ con thường mở
Tủ Mẹ, con tìm áo Mẹ xưa
Lặng ngắm hằng giờ từng mữi chỉ
Rồi ôm chặt áo, khóc như mưa !!!Vuì đầu trong áọ Hôn lên áo
Cố gắng con tìm một chút hương
Để dỗ lòng mình là Mẹ vẫn
Bên đời, an ủi lúc đau thươngThế rồi một buổi con đành phải
Từ giã trường xưa, bỏ phố xưa
Để đến một trời xa lạ lắm
Mà bao bất trắc biết đâu ngờHành trang: Bốn đứa con thơ dại
Áo Mẹ Hờn vong quốc. Tập thơ
Cuối chuyến hải hành còn sót lại:
Kiếp ly hương và đám con khờ!Quê người đất khách, buồn ghê lắm
Tất tả xoay che gió bốn mùa
Nhớ Mẹ bây giờ không có áo
Để mà úp mặt khóc như xưa!Để mà tìm chút mùi hương Mẹ
Con dỗ con cho bớt tuỉ lòng
Ba chục năm trời xa cách thế
Suối vàng Mẹ hỡi, nhớ con không?!Chiều nay nhớ Mẹ con ngồi viết
Một khúc thơ buồn, chín khúc đau
Xin Mẹ linh thiêng về chứng giám
Ba mươi năm, một ý thơ sầụ..Ngô Minh Hằng
GIỖ MẸ
(Kính dâng Mẹ nhân lễ Vu Lan)Mẹ ơi, sắp giỗ mẹ rồi
Con nhìn tờ lịch ngậm ngùi, lòng đau
Thắp lên một nén hương sầu
Khói bay, con tưởng như đâu bóng người
Như là dáng mẹ, mẹ ơi
Bao dung, mẹ vẫn mỉm cười nhìn con
Ba mươi năm, lắm hao mòn
Nhưng thương nhớ mẹ vẫn tròn như xưa
Từ ngày mất mẹ đến giờ
Đời xô con ngã xuống bờ trầm luân
Không còn tay mẹ dìu nâng
Hồn con mộng cũng phù vân héo tàn
Phong trần trăm nỗi nghiệt oan
Điên cuồng sóng vỗ, phũ phàng bèo trôi
Tha phương, lạ cảnh, lạ người
Giấc hương quan những bồi hồi xót xa
Từ khi con mẹ vắng nhà
Sớm hôm mộ mẹ ai là khói nhang?
Mắt con lệ đẵm hai hàng
Nhìn lên ảnh mẹ bàng hoàng cơn đau
Con xa mẹ nửa địa cầu
Mẹ ơi, khóc mẹ ngàn câu thơ buồnNgô Minh Hằng
MẸ NHỚ VỀ THĂM CON VỚI NHÉ
(kính dâng Hương Hồn Từ Mẫu)Lâu qúa không nằm mơ thấy mẹ
Đời dài thê thiết những mùa Đông
Mẹ ơi, nắng cháy tình nhân thế
Hạn hán nên khô cả tấm lòngCon đứng bên này bờ dĩ vãng
Giơ tay tìm níu bóng dư âm
Sợ dòng nước chảy soi mòn đá
Động vết tâm thương đến não lòng!!!Ơi Mẹ! Ước gì con sống lại
Những chiều phượng đỏ, thắm hiên trưa
Những đêm trăng sáng tròn hơn vẽ
Tình Mẹ trong từng nhịp võng đưaThắp sáng đời con muôn hạnh phúc
Để lòng con chẳng gợn mây vương
Ngày con nhận biết công ơn Mẹ
Thì đã chia xa bởi luật thường!Mẹ hỡi, huyệt sầu hồn có lạnh
Khi đàn con Mẹ chốn tha phương?
Ở đây, con cũng đơn côi lắm
Tình chẳng như tình nơi cố hương!Con ngã bao lần, chưa kịp dậy
Đời bồi thêm nữa, những lằn roi
Từ khi mất Mẹ là con mất
Mất hết. Còn chăng chỉ thiệt thòi !!!Mẹ ạ, dòng sông con tuổi nhỏ
Bóng hình Mẹ đấy, mãi thênh thang
Trời ơi, lắm lúc lòng se sắt
Nhớ Mẹ vô cùng! Nhớ xốn xang!Chao ơi, lâu qúa con không được
Gặp Mẹ, cho dù chỉ giấc mơ
Thắp nén nhang buồn, hồn tỏa khói
Sầu con bốn hướng nhập sầu thơ!Con thèm một phút đời bên Mẹ
Một chút thương yêu, một chút tình
Mẹ nhớ về thăm con với nhé
Cho hồn cỏ mục được hồi sinh!Ngô Minh Hằng
HOA TRẮNG
Kính dâng Mẹ
(Thân tặng các bạn đồng tâm cảnh)Aó người hoa đỏ người vui
Áo con hoa trắng ngậm ngùi phận con
Mẹ ơi ba chục năm hơn
Hoa kia mấy độ tủi hờn với hoa
Cõi trần từ mẹ lìa xa
Đau thương, thân phận con là mồ côi
Đưa tay hái mộng, mộng trôi
Lỡ chân vấp ngã không người dìu nâng
Hoa không nở được mùa xuân
Trăng không sáng nổi một lần sáng trăng
Đã bao nhiêu độ tháng Năm
Nhìn người hoa đỏ con thầm lệ rơi
Đoạn trường ai vẽ mẹ ơi
Âm dương hai cảnh, hai nơi chia lìa
Cõi tiên vội vã mẹ về
Đường trần con mẹ não nề tiếc thương
Lòng con, đây, một nén hương
Đốt lên, khói mỏng như sương, nhạt mờ...
Nhìn bông hoa trắng bơ vơ
Mẹ ơi lệ đẵm hai bờ mắt con...Ngô Minh Hằng
BA MƯƠI NĂM NGÀY GIỖ MẸ
.(Kính dâng hương hồn Từ Mẫu
Xin tặng các bạn đồng tâm cảnh)Thấm thoắt lại thêm lần giỗ Mẹ
Con buồn, lệ nhớ ngập bờ mi
Ba mươi năm ấy bao thương tiếc
Chất ngất hồn sầu khúc biệt ly!Ngôn ngữ làm sao mà tả hết
Nỗi lòng tiếc nhớ, nỗi đau thương
Bao nhiêu thua thiệt, bao buồn tuỉ
Cuả kiếp mồ côi, kiếp đoạn trường!Hai mươi tuổi lẻ khôn chưa đủ
Mất mẹ, đời con hoá lạc loài
Uống chén thương đau mà lớn vội
Đường đời, thưa mẹ, những chông gai!Con bơ vơ quá từ xa mẹ
Giông tố thi nhau phủ ngập trời
Ướt cánh, chim non buồn mất tổ
Bốn muà băng giá. Mẹ hiền ơi! ! !Ba mươi năm ấy, lòng con trẻ
Càng đậm sâu thêm bóng mẹ già
Kỷ niệm xanh màu bên luống cải
Trên giàn thiên lý mới đơm hoaTrong mỗi hoàng hôn vàng nắng lụa
Trong vầng mây bạc cõi trời xa
Trong thiên thu ấy, lòng thương nhớ
Nhớ mẹ vô vàn. Nhớ thiết tha!Ba mươi năm, bóng câu song cưả
Giỗ mẹ hôm nay lại một lần
Cuốn lịch đời con dài thêm đoạn
Xót tình mẫu tử, nghĩa thâm ânQuê người con sống đời vong quốc
Túi trắng, lòng trong, vắng họ hàng
Giỗ mẹ, chén cơm và quả trứng
Đôi dòng nước mắt một tuần nhangMẹ về, chứng giám tình con trẻ
Để đứa con côi bớt tuỉ lòng
Trong khói hương bay, màu dĩ vãng
Ba mươi năm ấy vẫn ngời trong!Thời gian lên tóc, đầu con bạc
Dâu biển tang thương cũng mấy lần
Tình mẹ bên lòng, con chất nặng
Giữa đời rất nhẹ, chuyện phù vânHôm nay mẹ ạ, Mồng Năm Tết
Nhớ mẹ lòng con dậy khói hương
Chín suối, cầu mong hồn mẹ được
Siêu thăng, tịnh đạt ở mười phương!23.2.1996
tức ngày 5 Tết Bính Tí
GIỖ MẸ THỨ HAI MƯƠI SÁU
(Kính dâng hương hồn Từ Mẫu)
Mẹ yêu quí,hôm nay ngày giỗ me,
Một chén cơm, quả trứng, một tuần hương
Con đốt hương lên, lòng con cháy đỏ
Hăm sáu năm tròn rừng rực nhớ thươngCon nhớ những ngày con còn thơ bé
Quê hương mình giặc đến cướp yên vui
Mẹ bồng con trong đêm, băng ruộng lúa
Đưa con đi tìm an sống quê ngườiChốn quê người mẹ đảm đang, tần tảo
Chẳng ngại nhọc nhằn, mưa nắng sớm khuya
Con thơ bé, biết đâu đời giông bão
Biết đâu điều cơ cực để cùng chia!Con lớn lên trong tình yêu của mẹ
Aó ấm, cơm no, vui vẻ học hành
Và với mẹ niềm vui là con trẻ
Được trở nên người hiếu hạnh, nghĩa nhânRồi buổi chiều Xuân Đinh Mùi năm ấy
Mẹ êm đềm về với cõi thiên thu
Để lại lòng con vết thương từ đấy
Hăm sáu năm qua chẳng chút phai mờ!Con vẫn nhớ như in hình bóng mẹ
Vành khăn nhung ôm mái tóc mây đen
Bàn tay mẹ nhiệm màu sao siết kể
Của thiên thần hộ mệnh dắt diù con!Nụ cười mẹ, diụ êm cơn nắng hạ
Đôi mắt hiền ăm ắp những yêu thương
Con mất mẹ là mất đi tất cả
Có còn chăng là chỉ những đau buồn!!!Con lại tiếp theo con đường của mẹ
Cũng tảo tần và nuôi dạy đàn con
Biết đắng cay trắng đen tình nhân thế
Kiếp tha hương chua ngọt những nguồn cơnVà càng biết, mẹ ơi, càng thương mẹ
Như đại dương, lòng mẹ thật bao la
Là yêu thương, là hy sinh, tận tụy
Là dắt dìu, là an uỉ, thứ thaKhông thể có trong cõi đời đâu mẹ
Một tình nào như tình mẹ thương con
Hăm sáu năm qua, lòng con vẫn nhớ
Công như non và sữa nọ như nguồn!!!Mồng 5 tết
NGÀY CỦA MẸ
(Dâng mẹ trong ngày Mother's Daỵ Thân tặng các bạn đồng tâm cảnh)Con bật khóc ngon lành như trẻ nít
Khi tiếng người trầm bổng phía đầu dây
Người đọc cho con những đoản văn hay
Của người viết tặng mẹ người, mẹ ạ !Ngày của mẹ, mẹ con người vui qúa
Những bông hồng cài đỏ áo ai tươi
Những lá thư, tấm thiệp, những môi cười
Những ánh mắt và vòng tay thương mếnTrước cảnh ấy, con cúi đầu nghèn nghẹn
Mắt con cay, lòng đắng, mẹ hiền ơi !
Ba chục năm hơn vắng mẹ trong đời
Nỗi thương nhớ lắm khi là biển độngCon thường gọi "Mẹ ơi" trong tuyệt vọng
Những âm giai theo từng đợt sóng buồn
Câu trả lời là tiếng dội cô đơn
Của ngọn sóng vỗ khan bờ đá lạnh...Từ không mẹ, bóng đời con hiu quạnh
Những nghẹn ngào con giấu cả trong thơ
Cõi nhân gian, con: một kẻ dại khờ
Nên mỗi bước chân đi là một ngã !Chưa đủ lớn nên đời nhiều xa lạ
Biết chi đời đồng nghĩa với đau thương
Với bể dâu và cay đắng hí trường
Thiếu vắng mẹ không ai người nâng dắtNgày của mẹ, lệ con tràn khóe mắt
Nhớ mẹ nhiều và thương mẹ, mẹ ơi !
Kiếp tha hương, con lưu lạc quê người
Nên mộ mẹ khói nhang đành vắng vẻMẹ người có những bài văn hay thế
Con viết gì cho mẹ của con đây
Con vụng về không có áng văn hay
Mà chỉ có tấm lòng con mộc mạcNgười vẫn đọc những lời văn dào dạt...
Con khóc ròng như trẻ nít, mẹ ơi
Con viết bao năm chẳng hết một lời:
Là thương mẹ vô cùng. Là yêu mẹ!Chợt mờ tỏ qua hai dòng nước lệ
Mẹ mỉm cười đôi mắt vẫn bao dung...
Mẹ của con ơị Nhớ mẹ vô cùng !Ngô Minh Hằng
Tâm Sự Ngày Giỗ Mẹ
(Kính dâng Hương hồn Từ Mẫu
Mến tặng những bạn đồng tâm cảnh.)Lâu rồi con mẹ chẳng làm thơ
Không một vần gieo, một ý chờ
Mà bỗng hôm nay trong khoảnh khắc
Lòng con rộn rã khói hương xưaHương khói đưa con vềkỷ niệm
Những ngày bên mẹ, những ngày vui
Nhưng con còn nhỏ nên khờ quá
Nào biết rằng đây, lúc tuyệt vời!Mẹ ạ, thời gian ấy tuyệt vời
Bình yên như giấc ngủ trong nôi
Đẹp như nắng mới, vui như tết
Con dệt tương lai, dệt mộng đờiBao nhiêu là mộng, bấy nhiêu mơ
Nhưng một điều con chẳng thể ngờ
Và chẳng bao giờ con nghĩ đến
Là ngày con mẹ chít khăn sô!Là ngày mộng đẹp với mơ êm
Theo mẹ nằm sâu dưới đất mềm
Con nuốt thương đau mà lớn vội
Vị đời vì đó đắng cay thêmTừ ngày vắng mẹ chẳng còn vui
Diù dắt con đi chẳng một người
Muôn mặt trò đời: canh bạc lận
Sòng đời con mẹ những thua thôiMỗi lần thua thế con thường khóc
Nhưng chẳng còn ai đến vỗ về
Con thấy hồn con đơn quạnh quá
Giật mình từng phút giữa cơn mê!Vắng mẹ đời con vắng nụ cười
Khóc rồi con lại dỗ con thôi
Bao la, lòng mẹ đầy như biển
Và hẹp làm sao cái cõi đời!Con thắp trong lòng một nén hương
Ghi ơn dưỡng dục bấy năm trường
Hăm lăm năm chẵn con xa mẹ
Không một ngày nào vơi nhớ thương!Giỗ mẹ hôm nay nhớ mẹ nhiều
Làm thơ dâng mẹ trọn lòng yêu
Con nhìn ảnh mẹ trong yên lặng
Mà tưởng hàn huyên cạn mọi điềuNgô Minh Hằng