LÁ THƯ GỞI MẸ

NHƯ HIỆP

Nếu nán lại con sẽ được hưởng một mùa Vu Lan bên mẹ, nhưng rồi nghiệp đèn sách con lại phải quay về với lớp với trường. Ở quê người nhiều hôm sớm nắng chiều mưa, và con lắm lúc cũng giống như đứa trẻ dầm dề nước mắt khi nhớ về mẹ, nhớ về quê hương! Nhớ năm nào cũng mùa Vu Lan này, mẹ gởi cho con bài thơ :

Bên kia bờ đại dương

Con nghe không hỡi bé

Lời thơ xưa của mẹ

Vang khúc hát ân tình

Con đã khóc thật nhiều khi đọc bài thơ vì con biết "nỗi nhớ con" đang dâng trào lòng mẹ, hoá đại dương, thấm cả địa cầu. Con ở xa nên lo lắng thật nhiều cho sức khỏe của mẹ. Mẹ ở xa nên cũng lo lắng đủ điều cho con, lo cho con học hành đổ bệnh không ai chăm sóc, lo cho con đi sớm về chiều ăn uống qua loa, hay lo cho con khi buồn nhớ mẹ ngồi khóc như trẻ thơ. Mẹ lo đủ điều nên mẹ viết :

Bên ni bờ đại dương

Nắng hồng lên rực rỡ

Cưu mang ngàn nỗi nhớ

Mây tím lặng chân trời

Hồn con đã đọng lại trong một chữ lặng của vầng mây tím hôm nào trôi qua trong ánh mắt của mẹ; mẹ đã gởi cho con hơi ấm của tia nắng hồng ban mai rực rỡ, mẹ đã tiếp sức cho con để nối nghiệp sách đèn. Dù ở nơi xa, sớm chiều mẹ lặng nhìn con nước trôi đi với bao nỗi nhớ và chỉ một hoài mong "con sớm thành người hữu ích"

Vu Lan lại về, nơi xa xôi lắm, con xin gởi về mẹ quả tim bé nhỏ như nụ hồng nở trong ngày Vu Lan thắng hội, và vầng mây tím kia sẽ là hạt mưa Xuân cho con nảy mầm ngày sau .

(Tuần báo Giác Ngộ số 28)



bullets08.gif - 0.2 K Trang MỤC LỤC VU LAN(những bài mới)
bullets08.gif - 0.2 KTrang MỤC LỤC VU LAN (những bài khác)
bullets08.gif - 0.2 K Trang chính