TẢN MẠN NHÂN MÙA BÁO HIẾU

HIỀN MINH

Có khi nào, những người con lại có thể nghĩ rằng, cha mẹ là những gánh nặng mà họ phải cưu mang? Có khi nào những người con cho rằng, bổn phận của cha mẹ là phải luôn đáp ứng những nhu cầu của họ? Có khi nào, những người con mặc cảm với xã hội xung quanh vì cha mẹ nghèo hèn hơn người khác?…

Muà Vu Lan –Báo hiếu đã lại đến. Đối với mỗi người con Phật, ngày lễ Vu lan là một ngày để trầm lắng suy tư về nghĩa sâu tình thẳm của cha mẹ, về một tình thương bao la không biên giới …

Tôi vẫn còn nhớ, khi tôi còn nhỏ dại, tôi luôn đòi hỏi ba mẹ tôi phải đáp ứng mọi ý muốn của mình, cho dù điều đó hầu như vượt khỏi tầm tay của một gia đình nghèo như nhà tôi. Mỗi khi không như ý, tôi luôn dằn dỗi, hờn giận. Tôi đã từng trách ba mẹ tôi tại sao lại không thể làm ra nhiều tiền như ba mẹ của những người bạn tôi, để tôi phải thiếu thốn trăm bề. Có những lúc tôi thèm ăn một món gì đó mà ngoài khả năng của ba mẹ, tôi đã giận, ghét ba mẹ tôi thật nhiều. Và tôi vẫn nhớ, nhiều đêm,sau một ngày mệt nhọc ở sở làm, mẹ tôi cặm cụi từng đường kim mũi chỉ đến tận nửa đêm để may cho tôi một chiếc quần "mới" từ vải của một tấm màn cửa cũ của ai đó đã cho. Ngày được mặc chiếc quần "mới" đó đi học, tôi đã sung sướng rất nhiều ! Thế nhưng khi đến trường, bạn bè trong lớp đã cười nhạo tôi suốt buổi chỉ vì các bạn biết đó là …tấm màn cửa. Sau buổi học, tôi không bao giờ mặc chiếc quần đó nữa …

Những tháng ngày thơ ấu nghèo khó ấy tôi không hề quên. Cho đến bây giờ, hình ảnh ba mẹ lựa khoai mì, khoai lang, bí rợ độn trong nồi cơm để vào chén mình, nhường từng hạt cơm cho chị em tôi … vẫn mãi mãi là những kỷ niệm hằn sâu trong ký ức . Tôi còn nhớ rất rõ, lúc ấy, tiêu chuẩn của mẹ tôi –và cũng là của cả nhà, vì khi ấy ba tôi thất nghiệp –là ½ ký thịt mỗi tháng, cho cả 4 người. Chị em tôi hồn nhiên "hưởng thụ" niềm vui mỗi tháng một lần ấy mà nào biết nỗi xót xa của ba mẹ …

Thế rồi … thời gian qua đi, mái đầu ba mẹ tôi tóc đã bạc phơ. Chị em tôi đã nên người, cuộc sống đã khá hơn nhiều, nhưng tôi vẫn chưa …hiểu gì cả. Mãi đến khi lập gia đình, có con cuộc sống của đứa trẻ ngày nào nay trở thành người cha với mọi lo toan vì cuộc sống của đứa con mình, tôi mới thấm thía giá trị của những đồng tiền lương thiện kiếm được bằng chính sức lao động, bằng mồ hôi của chính mình đã đôi lần thấm-đẫm-nước-mắt-người-đàn-ông. Có những khi cầm được miếng sống cho con mình trên tay, dù không phải là to tát gì, cùng nuốt nghẹn với sự thiếu thông cảm của người xung quanh, tôi đã trào nước mắt. Trong nỗi đớn đau tột cùng ấy, tôi đã bùng vỡ một điều –tưởng chừng đơn giản, nhưng lại khó thấu cảm vô cùng –đó là: tình cha mẹ thương con! Những giọt nước mắt ngày nay tôi đã đổ vì con tôi, đó cũng chính là niềm đau của ba mẹ tôi đã tuôn chảy vì tôi .

Tôi nhớ lời dạy của Đức Phật năm xưa :"…Nếu một bên vai cõng cha, một bên vai cõng mẹ, làm như vậy suốt cả trăm năm cũng chưa đủ để đáp đền công ơn cha mẹ" (Kinh tăng Chi I). Bạn ơi, những người con, hãy ý thức ghi lòng điều thiêng liêng đó .

(Tuần báo Giác Ngộ số 176 –8/1999)



bullets08.gif - 0.2 KTrang MỤC LỤC
bullets08.gif - 0.2 K Trang chính