TÂM SỰ VU LAN
TÂM UYÊN
Sư phụ, Bồ tát của con, hôm nay Vu Lan đã đến rồi! Cái ngày đánh thức lòng hiếu thảo của tất cả con người trên thế gian này. Và cũng đúng cái ngày đau đớn nhất của đời con: Ngày ba con mất…
Sư phụ ơi! Không phải là con không biết bài học vô thường mà sư phụ đã truyền dạy cho con. Tuy nhiên, một sự ra đi quá đột biến như thế, làm sao con có thể bình thản cho được chứ ! Từ đó, mỗi lần Vu Lan đến với con là một niềm đau, đánh dấu nỗi bất hạnh của đời mình…
Ngoài phụ tử tình thâm, ba con còn là người bạn đạo của con nữa.
Tại sao lúc ba con còn đó mà con chẳng bao giờ tìm kiếm, thân gần? Thậm chí ba con nhắn về thì con lại trì hưỡn hẹn lần, hẹn lữa cho mãi đến khi ba con mất rồi, con không còn một cơ hội nào nữa… thì con lại rất nhớ thương khao khát và tìm kiếm khắp nơi! Con tìm ba con trong tất cả những người già, để giờ đây nhìn ai, con cũng thấy có ba con trong đó. Nhìn cánh đồng, thửa ruộng, cây cau, cây chuối nơi chốn cũ vườn xưa… đều như có bóng dáng cha con trước mắt.
Tại sao lúc ba con sanh tiền, con không nhận thực ra nơi mình cảm giác này.
Sư phụ ơi, cái chết đột biến của ba con làm cho con xót xa nhiều về sự chia cách vật lý. Từ đó, con luôn cầu nguyện cho mọi người được khỏe mạnh, bình an trong đó có sư phụ của con nữa. Sự ra đi của ba con làm cho con ý thức hơn về sự sống mầu nhiệm, và cho thêm một cái nhìn xâu xa hơn về sự sống.
Hàng ngày, mỗi sáng nhìn lên bàn thờ của ba con mà con niệm rằng: không biết với lẽ vô thường, hôm nay con còn được sống hữu ích và ý nghĩa đến chiều hay không? Chính bằng ý thức ấy, cho nên lúc nào con cũng nghĩ lành và làm lành. Con luôn giáo dục con cái, giúp đỡ từ thiện xã hội… Con lăng xăng quét dọn, tu bổ cái này, sửa sang cái nọ trong gia đình, mà đôi khi quên lo trau dồi cho tâm linh mình được trong sáng. Vì cái mà con có thể mang theo vĩnh viễn sau này không phải là những thứ vật chất mà người ta khổ nhọc cả đời để tạo ra.
Sau khi thức tỉnh về cái chết của ba con, con lo nhiều hơn về sự tu tập, cảm nhận giây phút quý báu với người thân của mình, đồng thời phá vỡ bức tường khoảng cách giữa người và người. Con luôn luôn mang lòng hoan hỉ để trở về với cát bụi được thảnh thơi nhẹ nhàng. Giờ đây con cảm nhận được giá trị của sự gần gũi tương giao giữa mọi người, dù họ là người dưng tất cả.
Sự ra đi của ba con là một tổn thất lớn nhất của đời con. Nhưng bù lại, sự thức tỉnh đã là chìa khóa mở cho con một tình thương rộn lớn đối với mọi người và gần gũi mọi loài có sự sống trên cõi đời này.
Con nghĩ, ba con đã ra đi nhưng không ở cách xa con lắm, mà còn ở gần hơn nữa kìa. Vì khi ba còn sống, ba con chưa thể nào hiểu thấu được những hành động và việc làm của con như bây giờ. Nếu như được thấm hiểu con gái mình hôm nay, ba con ra đi hẳn đã mỉm cười và mãn nguyện.
Có một điều quan trọng ba muốn nhắn gởi cùng các con ở đây là: sự hiểu biết trần gian rất nhỏ so với các thế giới huyền vi. Lời trối của ba là: "Các con không nên khóc và lo bất cứ điều gì cho ba nữa cả. Chỉ mong ở các con là việc lo trau giồi tu tập mà thôi. Mượn là phải trả, các con ạ ! Các con đừng nên tạo nghiệp nữa. Hãy dừng lại để nhìn vào mình cho thật kỹ để sửa đổi, đừng nhìn lỗi người, đừng bi ai sầu héo không có lợi , vì ba không thể về với các con được nữa , ba phải lo tu tập chuyển nghiệp để giải thoát".
Cũng may con gặp được sư phu ï. Sư phụ oai nghiêm, đĩnh đạc quá chừng, vậy mà con cảm thấy thân quen như tự kiếp nào. Có phải sư phụ cũng mang hình ảnh của tất cả những người cha trên thế gian này không ? Con cảm ơn sư phụ thật nhiều vì sư phụ đã cho con hình ảnh của một vị Bồ tát trong trái tim con, trong linh hồn con, trong huyết thống của con. Sư phụ có một nụ cười hiền thiện, một nhân dáng khoan thai, một giọng nói hòa ái …. Bấy nhiêu cũng đủ làm cho mọi người và mọi loài xích lại gần nhau , cỏ cây xanh mát , không còn ác nghiệp hận thù , tàn sát bất nhân !
Hôm nay nhân ngày Vu Lan , cho con được mạn phép nói lên lời chí thành biết ơn sư phụ đã khai mở cho con bước đường hành trì đạo hiếu.
Vu Lan 99
(Tuần báo Giác ngộ số 176 – 8/1999)
Lòng yêu thương có khả năng đem đến hạnh phúc tạm thời cho chúng ta trong đời này . Khi một việc làm nào có khả năng đem lại hạnh phúc cho ta, thì sự làm việc đó chỉ là một sự khôn ngoan . Bởi thế ta nên thực hành lòng yêu thương đối với người khác . Dẫu cho lòng yêu thương của ta có hoà lẫn với sự ràng buộc, thì nó vẫn còn có ích . Dù có tôn giáo hay không tôn giáo, yêu thương vẫn là một điều quan trọng .
(Geshe Kelsang Gyatso, Phật giáo truyền thống Đại thừa)