PHẬT HỌC THƯỜNG THỨC
HỎI : Tôi đọc kinh thấy câu “…Tánh không bát đức lợi nhân thiên…”
Tôi không hiểu nghĩa chữ Bát đức. Kính mong quý thầy trong Tổ tư vấn hoan hỷ giải đáp. Chân thành cảm ơn.
(Nguyễn Thành Kính, 122 Hồ Văn Huê)
ĐÁP : Bát đức trong câu “Tánh không bát đức lợi nhân thiên” là tám công đức của Cam Lộ tịnh thủy hay Bát công đức thủy, một loại nước chứa đựng tám công đức. Trong các nghi thức sái tịnh, tẩy trần, chư Tăng thường dùng một ly nước sạch, đặt vào trong nước một cành hoa. Sau đó, tụng bài Tán dương chi và chú nguyện vào nước rồi dùng “nước có tám công đức” ấy tẩy sạch mọi trần cấu, uế nhiễm… Nhờ sức chú nguyện, gia trì mà thành tựu Bát công đức thủy làm lợi lạc cho chúng sanh khắp pháp giới.
Tám công đức của Cam lộ tịnh thủy bao gồm : 1. sạch sẽ; 2. mát mẻ; 3. ngon ngọt; 4. êm ả – nhẹ nhàng; 5. thấm nhuần; 6. yên lành; 7. uống vào trừ được đói khát – bức não; 8. uống vào giúp thân thể khoẻ mạnh – phát sinh thiện tâm.
Nhờ chứa đựng tám công đức như trên nên Cam lộ tịnh thủy có năng lực mầu nhiệm. Tịnh thủy có công năng tẩy sạch mọi dơ bẩn, uế nhiễm đồng thời gội sạch những ưu não, khổ đau trong tâm hồn. Do đó, trong các dịp lễ cầu an, cầu siêu, an vị… chư Tăng thường dùng Cam lộ tịnh thủy để sái tịnh, tẩy tịnh.
Tuy nhiên, Cam lộ tịnh thủy không phải là “nước thánh” hay “nước phép” của các tôn giáo hoặc giáo phái khác. Vì theo niềm tin của họ thì “nước thánh” hay “nước phép” là loại nước được các vị Trời hoặc Thần ban cho. Tám đức của Cam lộ tịnh thủy có được do công năng tu tập, do sức chú nguyện, gia trì của đại chúng. Nhờ an trú vào Tánh không để chú nguyện nên thành tựu Bát đức. Chỉ có trụ trong Tánh không mà gia trì thì nước mới biến thành Cam lộ tịnh thủy. Do vậy, Cam lộ tịnh thủy mới có công năng tẩy sạch tất cả mọi cấu bẩn, ô nhiễm, phiền não và khổ đau.
HỎI : Chúng con kính lời hỏi quý thầy việc tu luyện Thiền trường sinh học mở luân xa có đúng với chánh pháp của Phật hay không ? Phật tử chúng con có nên theo hay không ?Nếu không nên thì làm cách nào để giải thích với những Phật tử đã theo.
(Phật tử Huệ Nhân ở Bến Tre)
ĐÁP : Trong truyền thống tu tập về Thiền của Phật giáo không có pháp tu Thiền trường sinh học mở luân xa (TTSHMLX). Do đó, việc tu luyện TTSHMLX hoàn toàn không đúng với Chánh pháp. Theo Thiền sư Thích Thanh Từ (Giới thiệu về đường lối tu Thiền của Phật giáo, nguyệt san Giác Ngộ số 51, 6-2000, tr 84) thì ngoài ba truyền thống tu tập thiền định của Phật giáo, nguyệt san Giác Ngộ, số 51, 6/2000, tr.84) thì ngoài ba truyền thống tu tập thiền định của Phật giáo là Thiền Nguyên thủy, Thiền Đại thừa Phát triển và Thiền tông, các phương pháp tu thiền của Thiền chuyển luân xa, Thiền xuất hồn, Thiền thai tức, Thiền luyện tinh hoá khí-luyện khí hoá thần và Thiền Yoga hay Du già đều là “Thiền không phải của Đạo Phật”. Là người Phật tử chánh tín, cố nhiên chỉ thực hành các pháp tu theo lời Phật dạy. Việc tu tập thiền định, do đó cũng chỉ nên theo các phương pháp Thiền định Phật giáo.
Như vậy, người Phật tử không nên và không cần tu tập TTSHMLX. Bởi như đã nói, TTSHMLX không phải là phương pháp tu thiền của Phật giáo nên người Phật tử không nên tu tập. Lại nữa, TTSHMLX chú trọng đến việc khai mở các luân xa chứ không đề cập đến vấn đề đoạn trừ phiền não. Những người tu theo phái Thiền này tin rằng khi khai mở được luân xa cuối cùng thì con người trở thành Giác ngộ, siêu nhân. Điều này hoàn toàn xa lạ với sự tu tập Thiền định của Phật giáo. Một hành giả tu tập Thiền định Phật giáo dù theo truyền thống nào đều lấy việc chuyển hoá tâm làm cốt lõi. Dùng ánh sáng chánh niệm soi sáng vào tâm để nhận rõ vọng tâm và chân tâm. Nhận chân được vọng tâm là hư giả, duyên sanh, đồng thời thấy được chính vọng tâm là cội rễ, căn nguyên của mọi phiền não, khổ đau và luân hồi sanh tử. Phát huy trí tuệ chuyển hoá toàn bộ vọng tâm thành chơn tâm, thành tựu giải thoát, giác ngộ, viên mãn Bi-Trí, thành Phật là mục đích tu tập của người Phật tử.
Tóm lại, phương pháp tu tập của TTSHMLX không có các tính chất Giải thoát, Trí tuệ và Từ bi như các phương pháp Thiền định Phật giáo. Dù pháp tu ấy có những kết quả an ổn, thăng hoa tâm linh nhất định nhưng không có năng lực chuyển hoá khổ đau và nhất là không thể thành tựu trí tuệ, đoạn tận vô minh để chứng đắc Niết bàn. Kết quả của TTSHMLX là các cảnh giới thiền của cõi trời Sắc giời, còn trong sinh tử luân hồi. Vì vậy, muốn ra khỏi nhà lửa Tam giới thì nên tu tập các phương pháp Thiền định theo lời Phật dạy.