thenguyen.gif - 5.5 K

(Unicode Fonts)

       Tất cả các dữ kiện và chi tiết được ghi nhận đều có thực và chính xác 100%, do nhiều người mắt thấy, tai nghe, hoặc có ghi rõ trong các sách của đạo vô vi.
            Nếu bản tường trình này đã được dựng đứng lên một cách bịa đặt, dối láo, vô căn cứ, tôi sẽ bị đời đời đọa Ðịa Ngục Cắt Lưỡi.

            Ðặc biệt cho LVM, người đã phát quẫn cắt gân máu tự vẫn "để được mau thành Phật, sớm đi độ chúng sanh", năm 1986 tại "Thiền Viện Hai Không", Orovill, California.

            Cầu chúc em gặp được chánh pháp trong đời sau.

 
Các sách tham khảo

Do lời yêu cầu của một độc giả, thay vì để vào những trang cuối cùng, tôi liệt kê ra đây các sách Vô Vi tôi đã tham khảo cho bản tường trình này.

1. Tôi Tầm Ðạo - Hồ Văn Em
2. Các quyển "Bé Tám Bàn Bạc Cùng Bạn Ðạo Khắp Năm Châu" - Lương Sĩ  Hằng
3. Các kỳ báo VoviLED - Lương Sĩ Hằng
4. Các quyển "Vấn Ðạo" - Lương Sĩ Hằng
5. Kinh A-Di-Ðà Sớ Giải Và Phật Học Vấn Ðáp - Ðỗ Thuần Hậu
6. Phép Xuất Hồn - Ðỗ Thuần Hậu
và nhiều sách khác do nhà in Vô Vi tại Santa Ana, California, ấn hành.
(Nhà in Vô Vi : 15081 Moran St. Suite J + K. Westminster, CA 92603
Tel.: 714-891-0889)
 
 

Kỳ 1

1. "Thiền Sư Lương Sĩ Hằng, pháp danh LươngVĩ Kiên"

Ngoài đủ thứ danh hiệu tự xưng trong suốt 40 năm qua, vài năm gần đây ông Lương Sĩ Hằng (LSH) còn tự xưng là "Thiền Sư Lương Sĩ Hằng". Các sách báo, tranh ảnh, video, CD, và web page của đạo xuất hồn tức "đạo Vô Vi" tức "Pháp Lý Vô Vi Khoa Học Huyền Bí Phật Pháp" (PLVVKHHBPP) đều có ghi rõ danh hiệu này. Khoảng những tháng cuối năm 1999, LSH còn thêm vào sau "Thiền Sư Lương Sĩ Hằng" những chữ "pháp danh Lương Vĩ Kiên".

Sự thật về điều này ra sao ?

Sự thật là LSH chưa từng xuất gia, chưa từng thọ giới, chưa từng tu học tại bất cứ một ngôi chùa hay tự viện Phật Giáo nào. Ngược lại, LSH rất thù ghét Phật Thích Ca, rất thù ghét chùa, và rất thù ghét tăng lữ.

Hiện tại, có một hoặc hai người Việt thế tục tại hải ngoại sau khi tu luyện thiền theo một cách nào đó vài năm, tự xưng là "Thiền Sư" vì họ cho rằng "giáo sư" tức là người dạy học, "nhạc sư" tức là người dạy nhạc, "vũ sư" tức là người dạy khiêu vũ, vậy thì... "thiền sư" tức là người dạy thiền. Cũng vậy, ông LSH dạy thiền xuất hồn nên ông tự xưng là "Thiền Sư".

Ý nghĩ a "thiền sư là người dạy thiền" này hoàn toàn khác hẳn với ý nghĩa chân chính và nguyên ủy của Phật giáo : "Thiền Sư" nói chung là những vị tăng tu theo Phật Giáo Thiền Tông. Trong Phật Giáo, người mới xuất gia được thọ giới sa-di, và nhiều năm sau đó thọ giới tỳ-kheo. Nếu tu theo Thiền Tông, trong thời gian còn tu học dù là tỳ-kheo cũng được gọi là thiền sinh hoặc thiền tăng. "Thiền sư" do đó không những dùng để chỉ những vị tăng tu Thiền mà trong đa số trường hợp còn có nghĩa là vị tăng ấy đã qua giai đoạn thiền sinh, đã tinh thông pháp Thiền, và có thể nhận đệ tử.

Sự thật là các đệ tử đạo xuất hồn đều biết rất rõ LSH cực kỳ thù ghét "chùa" và "sư". Mỗi lần nghe đến "chùa" và "sư" là LSH nổi sân, khinh bỉ, chế nhạo. Có lần một môn đồ nhắc đến Hoà Thượng Tuyên Hóa, LSH bực tức, và nói bằng giọng lấc cấc của kẻ vô học :

- "Hoà Thượng tức là hoà với ở trển, mấy ổng không hoà với ở trển mà hoà thượng cái gì ?"
Một lần khác, có một đệ tử hỏi:
- "Thưa thầy, con nghe các Thiền Sư hay tu nhập thất nhiều tháng, nhiều năm, vậy nhập thất là gì ? Và nếu ở trong thất hoài thì làm sao đi cầu ?"

LSH tức khắc nổi sân lên:
- "Ði kiếm mấy ông sư mà hỏi."

Các đệ tử ngơ ngác, lặng câm vì đang trong tiết mục gọi là "pháp đàm" mà "Phật Sống" bỗng sừng sộ quá ư thô lỗ, phàm tục. LSH gằn giọng tiếp:
- "Ðừng có lo ! Mấy ổng khôn lắm. Mấy ổng có cái bô ở trỏng."

LSH từng dạy các đệ tử chớ có tu tại các chùa, vì "những người tu chùa không được toại nguyện, chết thành nai."

Vì sao thành nai mà không thành con gì khác ? Chỉ vì một lẽ rất đơn giản : xung quanh khu vực LSH đang tụ họp đệ tử mấy hôm ấy thường có nai đến. Chúng đánh hơi được mùi rau non nên đến vòng rào, ngơ ngác nhìn vào.

LSH chưa từng xuất gia, cũng chưa từng qui y, nên chưa từng có pháp danh. Cái gọi là "Thiền sư Lương Sĩ Hằng, pháp danh Lương Vĩ Kiên" cũng chỉ là một trong nhiều nhãn hiệu tự xưng khiến nhiều Phật tử lầm tưởng LSH tu theo đạo Phật và thờ kính Phật.
 
 

2. Ðạo Vô Vi luôn luôn quảng cáo "pháp tu" vô vi có khả năng trị bệnh,

                kể cả những bệnh nan y" Sự thật về điều này ra sao ?

Chính LSH vẫn còn bệnh cao máu và nhiều bệnh lặt vặt khác như bất cứ ai. LSH và đệ tử thường xuyên tiêu thụ rất nhiều thuốc của hãng Nature   Sunshine. Có nhiều đêm LSH mất ngủ chỉ vì ban ngày đã uống tổng cộng hàng mấy chục viên thuốc bổ loại này.

Một đệ tử viết thư hỏi LSH :
"Sao con thấy đa số các bạn đạo Vô Vi đều là những người mắc bệnh này bệnh nọ không hà !"

Câu hỏi đó cho thấy cái quảng cáo luyện xuất hồn có thể "chữa được nhiều chứng bệnh kể cả bệnh nan y" của đạo Vô Vi đã thâu hút được rất nhiều con bệnh.

Thầy trò LSH luôn luôn chạy đua với các phương cách trị bệnh mới, liên tục theo nhau xuất hiện và biến mất sau một thời gian ngắn có mặt trên thị trường. Kể từ những năm khoảng 1989 cho đến gần đây, LSH và đệ tử hò nhau "súc ruột" liên miên để "trị bá chứng", để "giải trược", và "thanh lọc". Tại nơi gọi là "thiền viện Vĩ Kiên" của đạo này có một máy súc ruột, điều hành bất hợp pháp. Mỗi môn đồ Vô Vi muốn súc ruột phải chi ra tổng cộng trên dưới 400 đô la, và được súc ruột liên tục 3, 4 lần chỉ trong một tuần lễ. Hầu hết đều tiền mất tật mang, bệnh đâu còn đó.

Một ngày nọ, có bà đệ tử vừa gặp mặt LSH liền thưa rằng:
- "Thưa thầy, con bịnh quá !"

LSH cọc cằn phán:
- "Ruột dơ ! Súc ruột đi !"
- "Dạ, con súc mười mấy lần rồi !!!!"
- "Chưa sạch ! Súc nữa !"

Có bao nhiêu đệ tử đạo Vô Vi không biết rằng chính LSH cũng đã từng phải uống nước tiểu để trị bệnh ??? Nếu pháp tu Vô Vi có thể chữa đủ mọi thứ bệnh kể cả nhiều bệnh nan y như đã và đang quảng cáo, vì sao chính "đức thầy" tức "Phật sống" tức "Phật Di Lặc" tức "Thiền sư Lương Sĩ Hằng pháp danh Lương Vĩ Kiên" phải uống thuốc Natures Sunshine, phải súc ruột liên miên, và phải uống nước tiểu ???

Một đệ tử viết thư hỏi LSH về bệnh suyễn của mình, và ngây thơ viết rằng :
- "Trong khi chờ đợi câu trả lời của thầy con vẫn tiếp tục uống nước tiểu vì có lần con nghe thầy và một số bạn đạo cũng uống nước tiểu mà chưa thấy ai chết !"

Ðể trả lời đệ tử ấy, LSH phủi tay một cách lạnh lùng :
- "Con có bịnh thì phải tin bác sĩ và hỏi bác sĩ về bịnh hoạn."

"Phải tin và hỏi bác sĩ", nhưng bác sĩ loại nào ? Những năm gần đây, các môn đồ xuất hồn còn được khám bịnh và cho toa bởi các bác sĩ và bác sĩ tương lai do LSH...cho tiền đi học! Nhưng bác sĩ loại nào ?
Hai bà môn đồ xuất hồn nói chuyện với nhau rằng:
- "Cô A sướng ghê, được Thầy cho tiền học bác sĩ !"
- "Chà! Sướng quá há chị! Mà cô A có bằng đại học 4 năm và đã học pre-med rồi hay sao? Giỏi quá há chị! Muốn được các trường Y Khoa thâu nhận, sinh viên phải có tối thiểu các điều kiện đó."
- "Ðâu có phải học bác sĩ loại đó. Bác sĩ bây giờ học có 6 tháng hay một năm gì đó là rành hết hà! Người ta rút gọn lại đó mà!"

Ðó chính là loại bác sĩ đã và đang chẩn bệnh và cho thuốc các môn đồ Vô Vi.

Trong một buổi hội họp do LSH chủ tọa và có mặt hằng trăm môn đồ, nhân nhắc đến việc chẩn bịnh và chữa bịnh cho nhau, cô A "bác sĩ tương lai" nói trên quay lại cô C ngồi phía sau thán phục chia mừng. Cô nói vừa đủ cho tất cả mọi người đều nghe:

-"Chị C sắp ra Em Ði rồi!"

"Em Ði" là M.D., tức Medical Doctor, tức Bác Sĩ Y Khoa. Ðó là một vinh dự lớn lao quá mức cho các cô này và cũng là vinh dự cho tất cả các môn đồ Vô Vi. Sau đây là một trường hợp điển hình cô A chẩn bịnh và cho toa cho các môn đồ Vô Vi, có thực 100%: cô "bác sĩ" này không đeo cái ống nghe thường thấy lòng thòng ở cổ các bác sĩ, thay vì vậy cô cầm cái kính...lúp. Cô soi tấm hình chụp tròng con mắt của bà X., rồi cô phán, giọng nghiêm nghị, quả quyết như quan tòa phán tội:
- "Choresterol nhiều lắm ! Phải súc ruột liền !"

Tội nghiệp cho bà X, chẳng rõ bà có biết "cholesterol" là cái chi hay không, nhưng rõ ràng bà thất thần, bồn chồn ra mặt:
- "Dạ, phải súc liền là trong bao lâu hả cô ? Vài tuần hay một hai tháng nữa được không ?"
(Có lẽ trong túi bà không có đủ tiền.) Ðang rạng rỡ, tự tin như bác sĩ thứ thiệt có vài chục năm kinh nghiệm với đầy đủ dụng cụ y khoa tối tân, cô bác sĩ Vô Vi này bỗng nhiên khựng lại:
- "Ơ...Tui cũng không biết ! Chỉ biết là phải súc liền, càng sớm càng tốt !!!"

Ngoài ra, môn đồ Vô Vi còn được hướng dẫn để mua dụng cụ súc ruột đơn giản để đem về nhà tự súc ruột lấy liên miên cho được "thanh nhẹ", "giải độc", và trị bệnh.

Cách nay 11 năm, vào năm 1989, các môn đồ Vô Vi đã được thử nghiệm phương pháp súc ruột lần đầu tiên một cách liều lĩnh như sẽ được trình bày trong phần kế tiếp.

3. Năm mươi Nạn Nhân Ðầu Tiên Của Màn "Súc Ruột Thanh Lọc"

Mùa Ðông 1989, gần 50 môn đồ đạo xuất hồn từ khắp nơi gian nan tụ về Thiền Viện 00 tức "Hai Không" (2 con số không, chồng lên thì thành...con số 8, tức...Phật Tám, cao thâm và ý nhị làm sao !) T.V. 00 nằm hẻo lánh tại một vùng rừng hoang vu trên độ cao 600m tại Oroville, Chico, California. Ai cũng ôm tấm lòng đạo chân chất, thật thà , tin tư*ng bất cứ lời gì phát ra từ miệng "đức thầy", những mong phen này "thanh lọc" xong sẽ hết bịnh, mặt mũi sẽ mịn ra, sáng ra, trẻ đẹp ra, điển sẽ mạnh hơn, xuất hồn sẽ cao hơn. Dĩ nhiên mỗi người phải tự đài thọ các phí tổn xe cộ, máy bay, vật thực, tiền xúc ruột, và một tuần lễ bỏ ra ở  không cho việc súc ruột này.

Người tự tay súc ruột cho từng môn đồ Vô Vi không phải là một bác sĩ hay chuyên viên nào, mà chính là cô B. và các "tu sinh" (vài ba môn đồ sống tại Thiền Viện 00).

Ðút phần đầu của một ống cao su vào hậu môn của bệnh nhân, bơm nước vào bằng cách để một thùng nước trên cao, chuyền nước qua ống cao su, vào hậu môn, vào ruột, cho đến khi bụng căng lên. Cho đến khi người được (bị) bơm chịu hết nổi thì cho biết, và nước được tháo ra.

Làm đi làm lại như vậy cho đến khi nào hết thấy các chất cặn bã trong ruột xổ ra, nước tháo ra đã trong, hoặc cho đến khi người được (bị) bơm chịu hết nổi chào thua, ngày sau làm tiếp.

Các môn đồ Vô Vi được khuyên rằng tốt nhất là nhịn đói, không ăn gì hoặc chỉ ăn đồ nhẹ trong suốt thời gian 7 ngày này. Chỉ uống nước trái cây, uống chất bột pha nước để khi vào bụng bột nở  ra đóng thành khối, khi tháo ra sẽ quyện lớp cáu thành ruột theo, và uống ngày ba lần mỗi lần cả chục viên thuốc. (Do đây tuy gọi là nhịn ăn cả tuẫn lễ nhưng thực tế không bị đói cào ruột như phương pháp nhịn đói hoàn toàn, chỉ uống nước, mục đích cho cơ thể tiêu dùng hết các năng lượng dự trữ và thay lớp tế bào cũ hoặc chết.)

Sau mấy ngày đầu tiên của màn "thanh lọc" này, chỉ trừ hai ba người còn tỉnh và đứng vững, số còn lại trong nhóm gần 50 người đều bị thổ tả, nằm la liệt khắp nơi, bò càng cả trên nền nhà, trong nhà, ngoài sân.

Cảnh tượng thê lương như một bịnh viện dã chiến khi quê hương còn khốn khổ nạn binh đao ngày nào!

Kết quả của cuộc thử nghiệm "súc ruột thanh lọc bản thể" đầu tiên ngu dại và vô phước ấy là 50 người tiền mất, và mạng cũng tư*ng đã mất luôn. Nhiều người bệnh tình đã không giảm lại tăng, đến bây giờ--hơn 10 năm sau--nghe đến súc ruột vẫn còn sợ khiếp vía.

Ngày nay, tại các nơi gọi là "Thiền Viện" của đạo xuất hồn, máy súc ruột là một dụng cụ đắt tiền, trị giá trên 12.000 đô la (mười hai ngàn) mỗi máy. Tiền súc ruột cho mỗi đầu người tối thiểu 250 đô la. Khi súc xong, còn phải tốn thêm cả trăm đô la tiền thuốc mua đem về uống tiếp.

4. LSH có thể chữa bệnh của người ở xa bằng cách thoa tay vào
... bụng của người ở gần ???

Ðó chỉ là lời ca tụng của các đệ tử, sự thực ra sao, không ai biết rõ. Tuy nhiên, cho đến nay đạo Vô Vi vẫn còn kiên trì dùng lá bài "trị bệnh" để thu hút đệ tử, lời lẽ như sau :

"Về thể chất: Sức khoẻ gia tăng, trị dứt các bịnh nhức đầu, đau lưng, mất ngủ, ăn không ngon, kém trí nhớ và nhiều bệnh nan y khác. Phục hồi thần sắc nhanh chóng, người trẻ lại, lâu già."

Cái quảng cáo hấp dẫn này đã câu vào được rất nhiều con bệnh vì ai cũng có bệnh, và ai cũng muốn trẻ lại, lâu già. Tại một trong những "thiền viện Vô Vi" là những nơi chỉ có 4, 5 môn đồ Vô Vi * luyện xuất hồn bằng cách ngồi xếp bằng, đút hai ngón tay cái vào hai lỗ tai, hoặc nằm phình bụng lên xuống, các "nữ tu" trong số 4, 5 người đó có lẽ đã chán tu luyện lâu lắc, thường xuyên xuống các tiệm health food mua các thứ thuốc "uống cho trẻ mãi không già", và dĩ nhiên là mua cả bột lột da mặt.

Tuy nhiên, chính LSH cũng đã trải qua nhiều vụ đau ốm gần tận mạng như bất cứ sinh linh nào khác, và đã sống sót nhờ y khoa Âu Mỹ chứ chẳng phải nhờ điển, nhờ xuất hồn lên tiên cảnh tìm thầy thuốc, hay do thoa tay vào bụng ai, Sau những lần thập tử nhất sanh đó, LSH nói rằng mạng mình "Ðược Thượng Ðế gia hạn" và bớt rêu rao khả năng trị bịnh của mình và của đạo xuất hồn (chỉ bớt thôi). Một cụ bà có người con trai phát bịnh tâm thần đã vài năm, xin "Ðức Thầy" LSH chữa cho, và LSH phủi tay, phán :

"Ở dưới [âm phủ] bây giờ cửa ngục mở hết rồi, các oan hồn tràn lên thế gian, đụng ai nhập nấy. Nó phải rán chịu phần quả của nó!"

Chính LSH hết bịnh này đến bịnh khác, bác sĩ này qua thầy lang nọ, nên trong số các câu Hỏi-Ðáp do LSH tự đặt ra để môn đồ khắp nơi học tập hằng tuần, có câu:

- "Hỏi: Muốn tìm hiểu một y sư có hạnh đức thì sao?

- "Ðáp: Phải nhìn vào linh khí hiện trên mặt người đó.

Căn cứ vào lời phán trên, "linh khí" là trên hết, dẫu tốt nghiệp đại học y khoa thứ thiệt nhưng trên mặt không có linh khí cũng vô ích dụng, và nếu chỉ tốt nghiệp các trường y khoa loại 6 tháng hay một năm, mà trên mặt có "linh khí" thì cũng sẽ chữa khỏi bệnh cho bệnh nhân ????

Qua hệ thống InterNet, từ năm 1996 cho đến nay, Bé Tám (một danh xưng khác của LSH) dạy đệ tử như sau :

"Thưa Các Bạn,

"Mục Bé Tám, viết qua tâm KHÔNG, liên hệ với từ quang của Ðại Bi, nó cũng là một liều thuốc trị tâm bệnh, và giải toả uất khí của tim, gan, và thận. Không nên cắt xén bất cứ giai đoạn nào, có Ðạo Tâm thì sẽ hiểu chiều sâu của mục Bé Tám."

Ðó là nguyên văn lời của Phật Tám. Ðem diễn ra ngôn ngữ... thế gian, có nghĩa: LSH quảng cáo rằng các dòng chữ do ông ta viết ra, và cho phóng lên InterNet ấy, có khả năng trị bệnh tâm thần và các bệnh tim, gan, thận. Các môn đồ Vô Vi không được phép cắt xén bất cứ đoạn nào của lời Tám khi đem ra học tập. ("Giai đoạn" : ý LSH muốn nói đoạn văn. LSH dùng sai chữ rất nhiều, rất thường, và rất thích dùng những danh từ trừu tượng, đao to búa lớn một cách quái dị. Tuy nhiên, các môn đồ đã tu luyện theo đạo này sau môt thời gian dài cho biết   lần hồi họ cảm thấy các chữ kỳ cục ấy không còn  . . . kỳ nữa. Phải chăng lý trí đã bị biến đổi vì luyện xuất hồn ???!!! Ðây là một vấn đề lớn, và tôi sẽ trình bày cặn kẽ hơn trong các phần sau. Ngoài ra, LSH không hề biết "tâm không" trong Phật Giáo có nghĩa là gì, nhưng sau nhiều ngày tuyên bố rằng mình viết bằng "điển", LSH xoay qua tuyên bố mình viết bằng... "tâm không".

5. Ðạo Vô Vi tự nhận và tự xưng là "Khoa Học".
Sự thật về điều này ra sao ?

Khoa học đặt nền tảng trên quan sát, xác định, mô tả, khảo tra, thực nghiệm, để đúc kết một giả thuyết nhắm giải thích các hiện tượng. Các giai đoạn trên lại đặt nền tảng trên những nguyên lý và phương pháp đã được công nhận. Khi cụ Ðỗ Thuần Hậu--tổ đạo xuất hồn--gọi cách luyện xuất hồn là một khoa học, chẳng phải cụ ÐTH đã áp dụng các phương pháp khoa học để "sáng chế" hay tìm ra đạo xuất hồn mà có lẽ cụ muốn nói "môn học" chứ không phải "khoa học." Tuy nhiên, nếu hai chữ kế tiếp ngay sau "khoa học" là "xuất hồn" thì phỏng định trên mới có lý : "Khoa Học Xuất Hồn". Nhưng hai chữ đi sau lại là "huyền bí", nên có thể nói cụ Ðỗ Thuần Hậu thấy việc gọi là "xuất hồn, xuất vía" có những sự kiện cụ không biết nguyên do, duyên cớ, và nhất là lại thuộc về "thế giới vô hình", lúc mở mắt không còn thấy và rờ mó được, nên cụ cho là "huyền bí". Nếu đã là "khoa học" thì không "huyền bí". Nếu còn lờ mờ, chưa sáng tỏ, chưa chứng minh được cụ thể, còn "huyền bí", v.v., tức không phải khoa học.

"Khoa Học Huyền Bí" chỉ là một mớ mỹ  từ được lạm dụng để chỉ những hiện tượng vô hình không có lý giải chứng minh xác thực. Tuy nhiên, lắm người vì hiếu kỳ đã bị những chữ này lôi cuốn và luyện thử để đi đến tình trạng lún sâu không rút ra nổi.

6. Ðạo Vô Vi tự nhận và tự xưng là "Phật Pháp"
Sự thật về điều này ra sao ?

Ðạo Vô Vi lấy hai việc luyện "điển" và "xuất hồn" làm chủ yếu và cứu cánh. Ðức Phật không hề dạy luyện "điển" và "xuất hồn". Tất cả kinh điển nhà Phật không hề ghi một dòng nào về hai việc này. Phật Pháp cũng phủ nhận cái gọi là "linh hồn" và "Thượng Ðế".

Tuy nhiên, LSH và các đệ tử ngụy  biện một cách quái dị rằng:

- Chữ "điển" trong "kinh điển" tức là "nhân điển".
- Chữ "điển" trong câu kệ "Các pháp hữu vi như sương mai, như điển chớp"

(kinh Kim Cang) cũng là "nhân điển":

Nhất thiết pháp hữu vi
Như mộng, huyễn, bào, ảnh
Như lộ, diệc như điển
Ưng pháp như thị quán.

tạm dịch:
Tất cả các pháp hữu vi
Như mộng, huyễn, bọt, bóng
Như sương, cũng như điện chớp
Phải quán các pháp như thế

Sự thực rất rõ ràng. Những ví dụ : giấc mộng, những hạt sương mai, những tia điển chớp trên trời, v.v., được dùng để chỉ những hiện tượng vô thường, chóng vánh, có đó mất đó. Các câu này hoàn toàn không liên hệ gì đến nhân điển, hồn vía. LSH và các môn đồ rất thường trích dẫn kinh nhà Phật để giải thích một cách quàng xiên và khinh thường sự hiểu biết của mọi người như vậy, cũng như trong cách giải thích hai chữ Tâm và Tánh của nhà Phật :

- "Minh tâm kiến tánh: tâm tức là hồn, tánh tức là vía".

Cho đến nay, đạo Vô Vi vẫn còn tiếp tục nguỴ biện, tự gán ghép, tự giải thích như trên. Ðạo này vẫn tiếp tục lạm dụng hai chữ "Phật Pháp" để giả danh giối thế, gạt gẫm các Phật tử chất phác và kém hiểu biết Phật pháp.

7. "Pháp môn Vô Vi không phải là một tôn giáo"
Sự thật về điều này ra sao ?

Sau nhiều tháng năm luyện xuất hồn và học tập các giáo điều do LSH viết ra mỗi ngày, môn đồ Vô Vi biến đổi hẳn và :

* Không treo hình Phật Thích Ca trong nhà.
* Không có bàn thờ Phật Thích Ca trong nhà.
* Không lễ tượng Phật. (Bị nhồi sọ "đó chỉ là cục đất". Hoàn toàn không biết gì về giá trị biểu trưng của các tượng Phật : Phật tử lễ Phật là để dẹp tâm ngã mạn, để răn mình nhớ làm lành lánh dữ, để nhớ lại những lời Ðức Phật đã dạy, để noi gương Ðức Phật tu cho đến giác ngộ, v.v.v
* Không xem kinh sách nhà Phật.
* Không đi chùa.

Ngược lại, các môn đồ Vô Vi :

* Chỉ treo hình LSH. Hầu hết nhà các môn đồ Vô Vi đều có tấm ảnh màu bán thân của LSH to như tấm lịch, treo cao trên tường. Ngoài ra, trong nhà không có ảnh hay tượng gì khác.
* Chỉ lễ lạy LSH.
* Chỉ lễ lạy và xá lấy, xá để một tấm kiếng lớn treo trên tường, LSH đặt tên là "kính Vô Vi". Khi đem kiếng từ tiệm về nhà treo, phải làm "lễ thượng kiếng".
* Mỗi khi có dịp đến gần LSH, môn đồ Vô Vi tha thiết ước mong sẽ được "thầy ban điển cho".
* Mỗi khi gặp khó khăn thì vái cầu LSH.

Ðạo Vô Vi nhất định là không có giáo chủ, không có chức vị, cấp bậc, v.v. Ðiều này hoàn toàn trái ngược với sự thực vì các đệ tử Vô Vi đều biết rằng LSH đã nhiều lần xưng mình là Phật Di Lặc, Phật Vĩ Kiên, đủ thứ tùy hứng, "cao siêu hơn Phật thích Ca". Khoảng thời gian nhiều thập niên trước, khi LSH còn cư ngụ tại Chợ Lớn, LSH thường xưng mình là "bạn chỗ rất thân thiết với Thánh Quan Ðế" tức Quan Vân Trường đời ... Tam Quốc bên Tàu. Lý do của việc tự xưng này chẳng có gì khác hơn là người Việt gốc Hoa tại Chợ Lớn ai cũng tin kính và thờ Quan Công. Ðiều này nói riêng và việc tự xưng các danh hiệu nói chung cho thấy LSH có tánh rất muốn được người khác nể trọng và tôn kính tuyệt đối.

Ðúng ! Ðạo Vô Vi không phải là một tôn giáo. Tôn giáo có giáo chủ đã tạ thế từ lâu (Ðức Phật Thích Ca, Ðức Chúa Jê-Su, ...). Các nhà lãnh đạo tôn giáo hiện tại trên thế giới dù có quyền uy đến đâu cũng vẫn còn phải qui phục các giáo điều của tôn giáo mình :

* Ðức Ðạt Lai Lạt Ma tuy không tự nhận mình là Phật Sống, nhưng được dân Tây Tạng và thế giới kính trọng như là hoá thân của Bồ Tát Quán Thế Âm. Tuy vậy, Ðức Ðạt Lai Lạt Ma vẫn phải tu hành và hoạt động trong khuôn vức đạo pháp của nhà Phật.

* Ðức Giáo Hoàng thống lĩnh tín đồ Công Giáo khắp thế giới, nhưng vẫn phải sống và làm việc trong khuôn khổ của thánh kinh, và tôn thờ Chúa Jê Su.

Ngược lại :

* LSH muốn nói gì thì nói, muốn tuyên bố gì tuỳ ý, không cần phải phù hợp với kinh điển hoặc giáo pháp của ai. Mỗi khi bị chất vấn, LSH chỉ cần nói là "do điển", "cứ thực hành đi rồi sẽ biết, đừng có hỏi."

* LSH tùy thích nói những điều phi lý như "kinh tức là thần kinh", "điển tức là nhân điển". Chính ông Ðỗ Thuần Hậu cũng có cách giải thích phi lý như vậy : "Bồ Tát tức là bồ bịch và tạo tác".

* Ðạo Vô Vi lấy lá bùa "chữa được nhiều bệnh kể cả một số bệnh nan y", "trẻ lại, lâu già" để câu người.

* Ðạo Vô Vi tạo cho môn đồ một ý thức hệ phân biệt và ngăn cách giữa "người mình" và "người ngoài".

* Ðạo Vô Vi tạo cho môn đồ thù ghét và khinh bỉ Phật, Pháp, Tăng.

* Hiện nay đạo Vô Vi buộc đệ tử phải có thẻ hội viên, ai muốn gia nhập phải có 3 cựu hội viên giới thiệu và bảo lãnh.

Các đặc tính kể trên cho thấy đạo này chỉ là một loại "occult" như nhiều nhóm tà đạo khác trên khắp thế giới.

Thư độc giả

Sau khi cho lên net phần đầu tiên của bản tường trình, tôi đã nhận được một số thư của độc giả thuộc mọi tầng lớp khác nhau. Nhiều thư khen ngợi và xin text file để phổ biến. Tôi xin cảm tạ những lời khen ấy, và sẽ gởi text file đến quí vị đã yêu cầu.

Sau đây là một vài thư của quí độc giả đã và đang thực hành pháp tu Vô Vi. Tôi đã hồi âm riêng đến từng người, và trong trang này tôi trích đăng các thư ấy, có kèm phần trả lời thêm của tôi.

Vì tính cách tế nhị của vấn đề, tôi tự ý không đề tên thật của các độc giả này.

Ðộc giả # 1. Một độc giả và gia đình đã tu theo pháp Vô Vi 10 năm nay :

Tôi nghĩ anh có ý tốt muốn giúp người khác không bị lâm vào đường "tà" . . .v..v.., nhưng những phán đoán /ý kiến của anh có phần quá khích và chỉ là ý kiến cá nhân thôi.

Phạm Bá xin trả lời: Giúp người khác không bị lầm vào đường tà quả đúng là chủ đích của bản tường trình này, ngoài ra không có lý do gì khác. Những phán đoán và ý kiến cá nhân tôi đã trình bày đều chỉ là phần tiểu tiết. Phần chánh yếu là các dữ kiện có thực. Khi viết bản tường trình, tôi phải nghĩ là mình đang viết cho các độc giả có trình độ văn hoá từ trung bình cho đến Ph.D. Các độc giả ấy dư sức tự có phán đoán riêng của mình sau khi đọc bản tường trình.

Cách hành văn của tôi có vẻ "quá khích" như anh cảm thấy, chỉ vì tính cách cô đọng của bản tường trình. Tôi đi thẳng vào vấn đề, và trình bày các dữ kiện một cách trực tiếp. Nếu vòng vo tam quốc, hoa hoè, tôi sẽ mất thời giờ gấp 10 lần. Bản tường trình này được tạm kết thúc cách nay 5 năm, lúc đó đã trên 100 trang rồi. Tôi sẽ rán để ý viết và sửa chữa cho nhu nhã hơn. Cảm ơn ý kiến này của anh. (Tuy nhiên, tôi trộm nghĩ, tôi chỉ là một sinh linh phàm phu tục tử 100%, còn ông LSH đã thành Phật, đang là giáo chủ đạo Vô Vi hiện nay, vậy mà ông ta có những lời nói như vậy, mà sao anh và các bạn đạo Vô Vi không thấy là "quá khích" ?????, và vẫn tin, vẫn tu theo pháp Vô Vi ????)

Nếu anh quả thật tin có luật nhân quả, thì nếu ông LSH có làm những điều gì sái quấy, ông ấy sẽ hoàn toàn được luật nhân quả ứng dụng, cũng như bao sanh linh trong vũ trụ này mà thôi.

Tôi tin luật nhân quả 1000% đó chứ ! Chúng ta hãy tạm gác việc ông LSH sẽ chiụ quả báo như thế nào, và để cho chính ông ta lo về việc ấy. Phần tôi, đúng như anh đã nhận xét ở trên : "Tôi nghĩ anh có ý tốt muốn giúp người khác không bị lầm vào đường tà , v..v.."

Cá nhân ông LSH, chúng tôi không có "phụng thờ" ông một cách mù quáng như anh nghĩ đâu! Chúng tôi không thường xuyên gặp ông LSH, cũng như sống hoàn toàn độc lập với ông LSH. Chuyện cá nhân ông LSH thật ra không nên dùng đó để phán đoán phương pháp Vô Vi. Ví như có một Thượng Tọa Phật Giáo nào đó làm chuyện không tốt, rồi ta quơ đủa cả nắm cho rằng đạo Phật là xấu!!Anh hiểu ý tôi chứ?

Phạm Bá trả lời : Ðây chính là chỗ khiến tôi khiếp sợ pháp tu Vô Vi : nó làm cho người ta dần dà suy lý một chiều, và suy luận một cách vô lý. Anh thử bình tâm đọc lại đoạn trên do chính anh viết, và nếu vẫn không thấy ra chỗ phi lý thì anh bị "lậm" quá rồi. Xin anh dừng lại, suy nghĩ cho chín chắn, và tự cứu lấy chính mình.

Nếu anh "không thường xuyên gặp ông LSH " thì lẽ ra anh phải biết quí những dữ kiện có thật tôi đã biết được sau nhiều lần tiếp xúc với LSH, vì nó cho chúng ta thấy con người thực của ông LSH, khác hẳn với con người LSH được chụp hình, quảng cáo trên các sách, băng cassettes, băng video, CD, internet, v.v. mà anh đã thấy.

Ông LSH là "Phật Sống", là giáo chủ đạo Vô Vi, là cái gương và cái đích cho những người tu Vô Vi nhắm đến, rán tu xuất hồn, "pháp luân thường chuyển", "soi hồn", "thiền định", cho được thành "Phật" như ông. Một Thượng Toạ Phật Giáo "làm chuyện không tốt" (có nhiều Thượng Tọa làm nhiều chuyện không tốt lắm !!!) mới là chuyện cá nhân của T.T. ấy, và khi Phật Tử biết ra những chuyện không tốt đó họ liền tẩy chay các ông. Các Thượng Tọa làm sai không có nghĩa Phật Thích Ca sai, hay Phật Giáo sai. Bạn hoàn toàn nhầm lẫn hai trường hợp của LSH và các Thượng Tọa kia.

Ðộc giả #2. Xin giới thiệu, tôi là người đang hành thiền PLVV mà bạn đang nói về nó trong trang web này. Ý kiến của tôi về trang web khi xem xong nó, là tự nghĩ, nếu ta có khả năng thì nên tìm cách xây dựng, không nên đả phá,đả phá một cái gì dù đúng hay sai cũng là làm chuyện không nên làm, nên xây dựng, nếu không xây dựng được thì nên tu tâm dưỡng tánh cho chính mình, hoặc là dùng khả năng của mình để khuyên người khác làm điều tốt, sống hướng thượng hơn.

Phạm Bá trả lời: Tôi hiểu những chữ "xây dựng", "tu tâm dưỡng tánh", "hướng thượng", v.v. Ông LSH rất thường dùng những chữ này, và bạn đang dùng nó cho tôi. Những khi LSH nổi sân, khinh bỉ Phật Thích Ca, Phật Pháp, và Tăng lữ, bạn không thấy rằng chính ông ta đang đả phá Phật Giáo đó sao ??? LSH đả phá Phật Giáo để nắm giữ các bạn gốc Phật Giáo đừng bỏ đạo Vô Vi để trở về tu học lại Phật Giáo chân chánh. Tôi cũng có mục đích của tôi là trình bày sự thật để những ai đang muốn tu thử pháp Vô Vi nên suy nghĩ kỸ trước khi thử, và các bạn đạo Vô Vi nếu còn lý trí phán đoán vô tư, sáng suốt, biết đâu cũng sẽ có kết luận riêng cho chính họ sau khi đọc bản tường trình này.

Có tới tám vạn bốn ngàn pháp môn ra đời, mình không thể tự hào là biết hết tất cả pháp môn, không nên có thái độ khen mình chê người, khi mình không biết rõ mà che bai, đả phá là mình đang làm chuyện không tốt rồi.

Phạm Bá: "Tám vạn bốn ngàn" là danh từ Ấn Ðộ thời xa xưa, khi Ðức Phật tại thế. Những chữ này không có nghĩa 8 chục ngàn và 4 ngàn (84000) mà có nghĩa vô số. LSH cũng hay dùng chữ này, và tôi biết chắc là chính ông cũng không hiểu đúng nghĩa của nó. Những khi LSH có thái độ khinh chê Phật và Phật pháp, tuyên bố "Pháp Lý Vô Vi Khoa Học Huyền Bí Phật Pháp" là Phật pháp chánh gốc, thất truyền từ sau Phật Thích Ca, các ông Ðỗ Thuần Hậu và LSH tìm lại được, những lúc đó bạn ở đâu ??? Ðiều mỉa mai là LSH nói Pháp Vô Vi vốn là của Phật Thích Ca đã bị thất truyền, và lúc khác lại khinh bỉ Phật Thích Ca !!!!! Bạn không thấy sự bối rối, mâu thuẫn, quái dị đó sao ??? Bạn có thấy cách lý luận của bạn rất giống với cách lý luận của bạn đạo ở trên, và giống với hầu hết các bạn đạo Vô Vi khác ???

Dù sao tôi cũng phải ngỏ lời cám ơn bạn. mục đích của bạn làm ra trang web này thật là tốt, vì muốn cho mọi người nhìn thấy cái mà mình nghĩ là "tà phái" mà thôi.

Tôi, Phạm Bá, xin cảm tạ bạn vô vàn.

Ðộc giả # 3 Tôi là người tập tểnh bước vào bộ môn Vô Vi nên những tiết lộ của ông rất quan trọng cho đường hướng tu tập của tôi trong tương laị Tôi tin chắc ông là người am tường pháp lý này hơn những người tôi đã gặp và việc làm của ông, nếu không vì lý do tư thù cá nhân , sẽ giúp đỡ được rất nhiều người .

Phạm Bá trả lời : Dĩ nhiên là tôi hoàn toàn không có tư thù cá nhân với ông LSH. Quá bận rộn cho các việc nhỏ nhen ấy !!! (Vả lại, cũng có khi người ta làm việc cá nhân không đẹp đối với mình, cũng có khi mình làm việc cá nhân không đẹp với người khác, trong kiếp này hoặc kiếp trước !!!) Khi đọc hết toàn bộ bản tường trình, bạn sẽ thấy hoàn toàn không có vấn đề "tư thù cá nhân". Trái lại, tôi rất thương hại ông LSH, nhất là những lần nhìn ông ngửa bàn tay nhận tiền biếu của các môn đồ, tôi không bao giờ quên được ! Ông nhận tiền, nhỏ nhẹ nói "Cám ơn". Những đồng tiền mồ hôi nước mắt của người ta đi cày gian khỏ, nhọc nhằn, những đồng tiền già của những cụ già, để ông ngồi Boeing bay đi các nơi phù phiếm, du lịch, thay vì "xuất hồn" đi thăm đệ tử, và cho ông có tiền sống quanh năm trong các khách sạn 5 sao khắp thế giới trong lúc nhiều môn đồ và các cụ sống rất đạm bạc, đơn giản, và thiếu thốn. Ðến kiếp nào ông LSH mới trả hết những mối nợ đó ???

Ðộc giả # 4.

Sau đây là phần tôi, Phạm bá, đã trả lời một độc giả qua e-mail :

1. Ghi chú nhiều quá sẽ làm ngắt quãng người dọc rất nhiềụ
2. Có quá nhiều ghi chú phải đề vào vì sách nào, đoạn văn nào của dạo V V cũng đầy rẫy những điều phi lý.
3. Thay vào đó, phần cuối bản tường trình sẽ có bản liệt kê các sách V V tôi đã tham khảọ Ðoc giả chỉ cần tìm các sách ấy, lật ra đọc là sẽ thấy có cả ngàn vạn điều tương tự !!!
4. Việc nêu rõ ra buổi sinh hoạt nào, tại đâu, năm nào, v.v., tuy cho độc giả thấy tính cách đích xác của bản tường trình , nhưng lại có thể không tốt về một phương diện khác (cá nhân).
5. Do đó tôi đã để lời thệ nguyện vào ngay trang nhất của bản tường trình.

Xin chân thành cảm tạ ý kiến của bà. Tôi sẽ để tâm xem có cách nào hay hơn nữa và phù hợp với đề nghị rất hợp lý của bà.

Ðộc giả # 5.

Anh Ba Pham

Tôi xem qua các lời tưòng trình củAnh về vô Vi đều đúng cả . Tôi cùng theo Vô vi trên 20 năm có nhiều điều có thể bổ túc thêm cho anh .
Anh em mình có thể trao đổi thêm....

Phạm Bá trả lời : Xin cảm ơn nhiệt tình của anh. Việc này sẽ tốn nhiều thời giờ của anh, nhưng sẽ có ích lợi rất lớn cho rất nhiều người có thiện tâm, đạo đức, và có chí muốn tu.

Ðộc giả # 6.

Thưa ông Phạm Bá ,
Cám ơn những lời khuyên bảo của ông .Có lẽ tôi phải gác lại mọi tập luyện một thời gian , ít nhất cũng đến khi đọc xong toàn bộ tài liệu "Sự Thật "

Phạm Bá trả lời : Xin chúc mừng ! Rồi bà sẽ thấy đây là một trong những quyết định sáng suốt nhất trong cuộc đời của bà.

Kinh thư.

Một lần nữa, tôi xin chân thành cảm ơn tất cả quí độc giả đã gởi thư đóng góp ý kiến, kinh nghiệm, đề nghị, v.v.

  Cuối tháng 5, 2000


 

- KỲ HAI -


8. Ðạo xuất hồn in ghép các đồ hình luân xa của đạo lão
vào các sách xuất hồn và tự đề thêm bốn chữ "Lục Tổ Huệ Năng".

Ðiều này cũng hoàn toàn bịp bợm một cách trắng trợn, và phạm thánh. Thân thế và pháp tu thiền của Lục Tổ Huệ Năng được ghi rõ trong quyển Kinh Pháp Bảo Ðàn là những thời pháp do chính Lục Tổ thuyết giảng. Kinh Pháp Bảo Ðàn không hề đá động đến luân xa, nhân điện, cũng không hề có một đồ hình nào kể cả cái gọi là đồ hình "Cửu Trùng Ðài Pháp Linh Sơ" được đạo Vô vi gán ghép với Lục Tổ
   Tôi Tầm Ðạo Tập I - II - IV; Hồ văn Em. Nhà in Vô Vi ấn hành năm 1994.
(Nhà in Vô Vi : 15081 Moran St. Suite J + K. Westminster, CA 92603.
Tel.: 714-891-0889)

9. Ðạo xuất hồn bịa đặt trắng trợn về "lá thư fatima"

Quyển sách Tôi Tầm Ðạo nói trên có ghi đầy đủ cách tu luyện của đạo Vô Vi, với các phần giải thích, Hỏi-Ðáp, và các hình ảnh của LSH dạy đủ các cách thực hành, kể cả cách lạy "kính Vô Vi" : đứng thẳng, chắp tay, đưa hai tay quá đầu, cong người xá xuống, quì hai gối, chống hai bàn tay, chổng mông. Ngoài ra, sách cũng có ghi rõ những lời tiên tri, nguyên văn 100% kể cả các dấu, như sau :

1. Ðức Mẹ có nói trong "Lá Thơ Fatiama!" "Ðại Chiến thứ ba nhân loại 10 phần chết 9 còn 1". (Trang 133)
2. Ðức Mẹ có nói trong Lá thơ FATIMA: "Chúa Kirixitô, Ðức Mẹ Maria và Thánh Cả Giu Sẽ có xác thân người Việt Nam". (Cùng trang 133)
3. Chị Lucie có nói trong "Lá Thơ Fatima": Nước Việt Nam là Thánh Ðịa Jérusalem thứ 2. (Trang 134)

Ngoài những điều trên, sách này còn ghi nhiều điều tiên tri vớ vẩn khác. Những điều tiên tri về "Lá Thư Fatima" là bịa đặt rõ rệt hơn hết vì Ðức Giáo Hoàng đã tiết lộ điều thứ ba vào khoảng đầu tháng 5, 2000, vừa qua. Cả 3 điều đều không có điều nào giống như những điều đạo Vô Vi đã tự bịa đặt ra và in rõ trên giấy trắng mựực đen.

Phải chăng mục đích của tất cả những lời "tiên tri" của đạo Vô Vi đều nhắm vào việc thuyết phục các môn đồ, để họ tin rằng LSH chính là đấng cứu tinh của nhân loại, và LSH chính là Ðức Chúa Jê Su tái thế ?

(Nhiều môn đồ Vô Vi tụ họp chúc mừng sinh nhật LSH vào ngày 25 tháng 12 hằng năm--tức Lễ Giáng Sinh-- trong khi ngày sinh thật của LSH là 13 tháng 11 !!!!)

10. Ðạo xuất hồn lại phạm thánh :
gán cho hai thiền sư Việt Nam tu đắc đạo gần 400 năm trước
là nhờ đã tu đạo xuất hồn

Năm 1995, trong một kỳ báo "Lá Thứ Vô Vi" xuất bản hằng tháng, đạo xuất hồn gán cho hai Thiền Sư Ðạo Chân Vũ Khắc Minh và Ðạo Tâm Vũ Khắc Trường là hai vị này đã tu đắc đạo, để xác lại cho đến ngày nay, là nhờ tu đạo xuất hồn Vô Vi. Ðiều này không những bịp bợm mà còn phạm thánh. Thiền Sư Ðạo Chân sanh vào khoảng năm 1579, theo học với Hòa Thượng Ðạo Long tại phủ Thiệu Thiên, nay thuộc tỉnh Thanh Hóa. Thiền Sư Ðạo Tâm là cháu gọi Thiền Sư Ðạo Chân bằng chú.

Ðạo xuất hồn do ông Ðỗ Thuần Hậu "chế biến" hoặc "phát minh" ra vào khoảng năm 1949 sau khi ông thọ giáo chút ít với các nhà sư tu luyện theo đạo Lão. Ðạo xuất hồn ra đời sau hai vị Thiền Sư Ðạo Chân và Ðạo Tâm hơn 300 năm, nhưng đạo xuất hồn dám gán cho hai vị thánh tăng này là đã tu đạo xuất hồn.

11. LSH phán : Kinh nhà Phật "tam sao thất bổn hết".

Ðiều này không những bịp bợm mà còn láo lếu, và là một sự lăng mạ vào mặt những học giả và tu sĩ Phật Giáo khắp thế giới. Xét về trình độ văn hoá, cho đến năm 1999 LSH vẫn còn cho rằng mây trên trời là do "hơi nóng bay lên mà thành" (Các em bé tiểu học tin rằng mây do hơi nước bay lên mà thành, và tôi cũng tin như vậy). Từ năm 1995, LSH đã ghi kiến thức kinh khiếp ấy xuống (VoViLED Weekly, tháng 10, 1995) cho môn đồ khắp nơi đem ra học tập trong các buổi họp hằng tuần. Ngoài ra, trong một cuộn băng video thúc dục môn đồ súc ruột liên tục, chỉ trong vòng 15, 20 phút đầu, LSH khoe đi khoe lại cái kiến thức mới toanh này có đến 3, 4 lần: "Ruột mình nó dài lắm, tới 200 thước lận!"

Ðó là trình độ văn hoá của LSH, so với kiến thức của các nhà dịch Kinh điển nhà Phật, bất kể đông tây kim cổ, đều * vào trình độ giáo sư hoặc giảng sư đại học. Việc phiên dịch kinh điển đòi hỏi dịch giả phải tra cứu nhiều nguồn gốc khác nhau, so sánh các ấn bản từ nhiều ngôn ngữ khác nhau, và là một công trình kéo dài có khi đến nhiều năm chứ không phải chỉ như dịch sách báo và tiểu thuyết.

LSH có lần bực bội gằn giọng :
- "Hành văn sai lạc ! Văn ngày xưa của người ta mà dịch theo văn bây giờ nên thành sai lạc hết."

Không phải chỉ có các bản dịch Việt Ngữ duy nhất trên hoàn cầu, mà khắp nơi từ Nhật Bản, Ðại Hàn, Tích Lan, v.v., cho đến cả Anh, Pháp, Mỹ từ đầu thế kỷXX cũng đã có nhiều dịch giả nghiêm túc nghiên cứu, phiên dịch kinh điển Phật Giáo, và chẳng có dịch giả nào thấy Phật giáo dạy xuất hồn !

Việc LSH loạn ngôn tuyên bố láo lếu rằng tất cả các kinh điển Phật Giáo--lưu hành hơn 2.500 năm nay trên khắp thế giới--đều "tam sao thất bổn hết, không thể tin được" tuy cho thấy ông ta bất chấp sự hiểu biết của tất cả mọi người, nhưng đã thành công trong hai việc :

1. Ngăn chặn môn đồ Vô Vi đọc kinh điển Phật Giáo
2. Dạy họ đừng tin những điều đức Phật đã răn dạy về các tà đạo.

Tuy thực chất là vậy, hiện nay trên tất cả các phương tiện truyền thông, LSH vẫn tiếp tục lạm dụng những danh từ của nhà Phật để mập mờ dẫn dụ những tín đồ Phật giáo tuy có nhiều thiện tâm nhưng kém hiểu biết. Những giáo điều của đạo Vô Vi và những lời dạy của LSH nay được gọi là "Chân Kinh". Người kém hiểu biết cầm đọc những quyển sách giáo điều và "Chân Kinh" ấy, được ấn loát tốn kém, đẹp đẽ, trình bày tao nhã, với những lời lẽ chân thành, từ bi, bác ái, tin Trời, kính Phật..., không thể nào ngờ được sự thực lại hoàn toàn khác hẳn.

Mọi người đều kính Phật, tin nhân quả, tin từ bi, bác ái, nên mới vào đạo Vô Vi. Các phí tổn ấn hành sách, băng, CD của đạo Vô Vi đều do tiền của và công sức của các môn đồ đóng góp lại. Có ai ngờ những sách, băng, CD đẹp đẽ ấy chỉ nhắm lôi cuốn những người nhẹ dạ vào, để rồi sau khi luyện thử 5, 6 tháng, chính mình cũng tin những lời phỉ báng Phật-Pháp-Tăng của LSH hồi nào không hay ???!

12. Ai muốn vào đạo Vô Vi cũng được ?

Như đã đề cập, không phải ai muốn vào đạo Vô Vi cũng được. Tình trạng đạo này ngày nay đã hoàn toàn khác với tình trạng 10, 20 năm trước.Bởi có quá nhiều môn đồ đặt ra các câu hỏi hóc búa, chống đối và từ bỏ đạo Vô Vi, LSH đã ra lệnh làm thẻ hội viên, ai muốn vào đạo Vô Vi phải được 3 hội viên bảo lãnh. LSH nêu ra các lý do :

"Thẻ hội viên thông thường là để đáp ứng cho sự đòi hỏi trật tự của chánh phủ địa phương. Một hội thành lập được giấy phép đều phải đệ trình số hội viên, đó là trật tự chung của bất cứ chế độ nào trên mặt đất này." (VoViLED, 6/2/96.)

Chánh phủ Hoa Kỳ nào đòi hỏi các hội đoàn phải "đệ trình" số hội viên ? Vậy ra các "Hội Ái Hữu Vô Vi" tại Hoa Kỳ và khắp các nước đã hiện hữu và hoạt động bất hợp pháp từ mười mấy năm trước năm 1996 ???

Ngoài thẻ hội viên trong túi, môn đồ Vô Vi ngày nay còn phải có thêm phù hiệu đeo trên ngực. Mục đích của các việc này không có gì khác hơn nhằm ngăn chặn "người ngoài". "Người ngoài" là tất cả những ai chưa hề bị điển và hồn vía mê hoặc. "Người ngoài" là những kẻ thường nêu lên những câu chất vấn hóc búa nhất, vạch bày những sự thật phũ phàng nhất mà LSH và các môn đồ không muốn nghe chút nào !

LSH còn chánh thức loan báo rằng ngoài việc bắt buộc phải làm thẻ hội viên, "phải kiểm soát chặt chẽ các đơn xin gia nhập" và "mọi chi tiết cá nhân của hội viên phải hoàn toàn được lưu giữ kỹ  lưỡng." (VVLED 8/8/96)

Phải chăng vì có quá nhiều môn đồ Vô Vi thức tỉnh, bỏ ra, nên LSH đã và đang áp dụng tất cả những phương sách bưng bít, nhồi sọ, và dối gạt để cầm giữ các môn đồ còn lại ? Với việc làm thẻ hội viên và kiểm soát nhân sự một cách chặt chẽ cho đến từng chi tiết cá nhân, đạo xuất hồn đang mau chóng biến thành một hội kín dưới sự lãnh đạo của LSH.

13. "Học Bài" tại Las Vegas,
tại Atlantic City, trên du thuyền!

Một trong những động từ được LSH và môn đồ dùng rất thường là "học bài", với ý nghĩa thầy trò "giáng lâm xuống đây" để học các bài học do Thượng Ðế đã sắp sẵn cho từng người.

Nhiều tôn giáo trên thế giới cũng có quan niệm tương tự. Quả thực có hay không một ông Thượng Ðế, hay bà Thượng Ðế, hay đấng Thượng Ðế ? Ngài cùng các nhân viên (tức Phật, Tiên, Thánh, Thần, v.v., theo hệ thống quân giai của đạo xuất hồn) bỏ công sức sắp xếp từng "bài học" cho từng người trong số trên 6 tỉ người địa cầu ? Và mỗi người có mấy ngàn, hoặc mấy trăm ngàn bài học trong cuộc đời mình ? Chúng ta hãy gác qua một bên vấn nạn này. Dẫu sao, nhân sinh quan này khả dĩ chấp nhận được, b*i nó giúp cho những người có niềm tin tưởng  đó bằng lòng và an phận với những gì mình có và gặp phải trong cuộc đời vui ít buồn nhiều này. Dù sướng hay khổ, dù may hay rủi, dù vinh hay nhục, tất cả đều là những bài học để "thăng hoa".

Mỗi khi nghe nói có ai đó về Việt Nam mấy tháng, các môn đồ Vô V i ra điều hiểu biết, gật gù nói với nhau rằng "Về bển học bài lẹ lắm." Câu này có ý nói bên ấy nhiều cảnh khổ, lắm kẻ gian, "học bài" liên miên tất phải "tiến hoá" lẹ. Tuy nhiên, đó chỉ là điều LSH muốn môn đồ hiểu và hành, riêng LSH lại sử dụng chiêu thức ấy một cách hoàn toàn khác hẳn ! LSH đi sòng bài Las Vegas, LSH đi đại du thuyền, chưa đủ, LSH còn dợt nghề... roulette tại gia ! LSH đi vòng quanh các tiểu bang Hoa Kỳ và bất cứ quốc gia nào có môn đồ mong được gặp Ông Tám để may ra được Ông Tám ban cho tí "điển". Cái địa chỉ tại Canada chỉ là nơi bà LSH tức bà Tám cư ngụ. Tiền đâu ra để LSH mua vé Boeing bay liên miên và sống trong các khách sạn 5 sao, các môn đồ Vô Vi và các hội trưởng  "Hội Ái Hữu Vô Vi" khắp nơi biết rành hơn ai hết.

Gần như suốt năm, LSH sống thoải mái trong những khách sạn sang trọng. Các thành phố hoa lệ, đô thị hoa đăng đều được LSH lai vảng, có thể nói nhiều lần hơn bất cứ người Việt Nam nào có dư tiền của và thời giờ để ở  không ăn chơi. LSH dạy đệ tử : "Phải đi khắp nơi để học hỏi những kỳ quan của thế giới." Phật Sống Di Lặc cũng phải "học bài", và học như thế đó !

14. "Khu này điển trược quá !"

Những người tu Tiên, luyện xuất hồn, khai mở  luân xa, vận hành hoả hầu, v.v., thường tìm nơi non cao nước nhược, xa lánh phố chợ ồn náo. Do đã có "cốt tiên" lại thêm nhiều năm tịch cốc, chỉ ăn hoa quả, uống rượu bồ đào, đánh cờ, chẳng lao động chân tay chi mệt nhọc thân xác, nên họ có dáng vẻ thanh nhã "tiên phong đạo cốt", phi phàm. Cực chẳng đã có việc họ mới phải xuống núi. Dẫu không vượt thoát vòng luân hồi, lưới sanh tử, nhưng cũng đặng một quãng đời coi bộ thanh thoát, xa vòng thế tục bon chen.

Ðạo Vô Vi tiếng là có năm ba chỗ gọi tên "Thiền Viện" trên non cao, thực tế chỉ là nơi vài "tu sinh" trú ngụ, mạnh ai nấy luyện xuất hồn, mạnh ai nấy ăn, ngủ gì đó tuỳ ý thoả thích. Ít hôm lại xách xe xuống núi la cà trong các khu phố tiệm, thương xá xa hoa. Các "tu sinh" nam khi trở lên chở về cả kết bia uống cho "thanh nhẹ".

Ðức Thầy không * các "Thiền Viện" trên đồi cao vắng vẻ, buồn chán chết, tuy rằng nơi nào cũng có một cái cốc dành riêng cho Ðức Thầy. Ðức Thầy luôn luôn bận rộn du lịch năm châu, bốn biển, độ đời ở các nơi có đèn nê-ông muôn màu sáng chói, như sòng bài Las Vegas, Atlantic City, Hawaii, Sidney, Hong Kong, Tokyo, Bangkok, Bahama, v.v. và v.v.

Một sự kiện xảy ra thường nhật đối với những người tu đạo Vô Vi là khi vào những chỗ đông người như khu hội hè, phố chợ tấp nập, hoặc ngay cả các các khu tiểu thương, họ liền ra vẻ thánh thiện, than rằng "Khu này điển nặng quá, trược quá" làm cho họ cảm thấy khó chịu. Ý họ muốn nói trong những khu thương mại ấy con người vận dụng các mánh khoé bất lương, vô lương tâm để thâu lợi, do đó điển của tập thể đó rất "trược." Tuy nhiên, có một điều trái ngược rất lạ: từ những người mới mê mẩn điển hồn, điển vía, cho đến những người tự khoe công phu xuất hồn đã rất cao cường, tất cả khi theo Phật Tám la cà các sòng bạc tại Las Veas và các khu ăn chơi của tiểu bang Nevada, chẳng thấy ai than van gì ráo về điển trược với điển nặng !!!

Thành phố Las Vegas nói riêng và tiểu bang Nevada nói chung là nơi con người chìm đắm trong thú bài bạc, đỏ đen, may rủi, và cũng là vượng địa của các cơ sở  bịp bợm, lừa đảo tinh vi. Các màn gái đẹp nhảy múa điêu luyện, bày ngực, khoe giò, chật ních khách xem dẫu giá vé rất cao. Nhan nhản các dịch vụ thoả mãn dục tính nam nữ. Thú đỏ đen biến thành một thói quen hằng ngày của người địa phương. Các bà nội trợ dù trẻ hay già, đi chợ trả tiền xong còn dư năm mười đồng liền sà ngay vào mấy cái máy bài bạc đặt ngay trong chợ !

Biết bao nhiêu gia đình MỸ và Việt đã và đang tan vỡ, mất nhà, mất cơ sở  thương mại chỉ vì những đam mê trác táng không ai thắc mắc tại tiểu bang Nevada này. Nguồn lợi chính của tiểu bang là thuế thâu từ các sòng bài-mỗi sòng vài chục triệu đô la thuế mỗi năm-và thuế thâu từ các khu mãi dâm hợp pháp. Chính người MỸ còn gọi Las Vegas là "Thành Phố Tội Lỗi" (The Sin City), nhưng "đức thầy" LSH và các đệ tử lớn bé chẳng ai than "điển nặng, điển trược" gì ráo trọi. Ngược lại, cú mỗi khi vào các khu phố tiệm tiểu thương làm ăn cò con, chật vật của đồng hương thì lại xệ mép chê "điển ở đây trược quá."

Ăn chơi, hưởng thụ, đỏ đen, LSH gọi là "học bài". Sau đây là những lời nguỴ biện LSH đem ra dạy đệ tử để giải thích cho máu bài bạc, đỏ đen của ông ta.

15. Phân trần và giải thích máu bài bạc

Trong các truyện Tàu, những người tu Tiên sống trên non cao, ở  không đánh cờ tướng đấu trí tiêu khiển với nhau, mỗi ván năm bảy ngày, hoặc đôi ba tuần lễ. Phật Sống LSH dĩ nhiên không phải là Tiên, nên Phật Sống thích chơi roulette thay vì cờ tướng không ăn tiền và rất nhức đầu.

Phật Sống LSH phán:

- "Ðừng tưởng cái bàn roulette là trò chơi cờ bạc tầm thường ! 36 cái ô nhỏ đó là thế giới bên kia nó áp dụng cái âm dương ngũ hành để tranh dành con người của thế giới này ! "

Một câu hỏi tự đặt, tự đáp của LSH được phổ biến bằng đủ mọi phương tiện, kể cả trên hệ thống điện toán InterNet:

- " Vì sao Bé Tám đi casino?" [các sòng bài]

Áp dụng ngón nghề nguỴ biện của... các em bé, Bé Tám phán:

- "Thưa, Bé Tám đi casino là để thử coi mình có thắng nổi sức quyến rũ của nó hay không !"

LSH bắt đầu la cà các sòng bài Las Vegas ngay từ những năm đầu thập niên 1980. Các đệ tử ùn ùn kéo theo, thầy đặt Tài thì trò cũng đặt Tài, thầy thẩy xuống Xỉu thì trò cũng thẩy xuống Xỉu !

Phải chăng "Ðức Thầy giáng lâm" xuống thế gian này đã gần tàn một kiếp người nhưng vẫn chưa "thuộc bài" cho lắm, nên phải "học bài" chăm chỉ như thế đó ở Las Vegas ???

Một câu Hỏi-Ðáp khác cũng do LSH tự đặt, và cũng nhắm biện hộ một cách què quặt cho việc đã xưng là Phật Sống mà lại đi đỏ đen:

- "Bé gần sòng bạc hàng ngày Bé học được những gì ?"

- "Thưa,..., cảm thấy đời là tạm, được mất cũng chả đi đến đâu...Bé rất may mắn là Bé không tiền, dù có ra vô sòng bạc cũng không sao..."

Không tiền thì vào những chỗ của những người có dư tiền và dư thời giờ ấy để làm gì ??? Ông Phật hết chuyện làm hay sao mà phải la cà vào các sòng bài quốc tế ??? Hay phải chăng LSH thua hết tiền, và than van như vậy để môn đồ dâng cúng thêm tiền ? Xin các bạn đạo Vô Vi tại Nevada được tháp tùng "Ðức Thầy" cho mọi người biết ??? Cứ cái kiểu tự phân trần,ngụy  biện một cách khôi hài đến đáng thương hại như vậy mà vẫn có đệ tử tin và tới lui, mời thỉnh, dâng đô la cho LSH thì quả là cái "ngải điển" của đạo Vô Vi rất linh !

Ngày 13/6/1993, LSH hạ bút viết lời lời châu ngọc thường nhật để môn đồ khắp nơi học tập cuối tuần:

Hỏi : Làm người có gì lạ tại mặt đất này ?

Ðáp: Thưa, làm người không khác gì hòn bi của bàn Roulette, hên xui vô thường, rơi vào số nào thì phải chịu số đó, khi được khi mất....

Té ra, theo loại đạo lý xuất hồn Pháp Lý Vô Vi Khoa Học Huyền Bí Phật Pháp, không phải con người ăn hiền ở lành, tu nhân, tích đức thì được thác sanh vào chỗ yên bình, sung túc, khá giả. Trái lại, tất cả chỉ là trò may ăn rủi chịu như cái bàn roulette mà thôi !

Một môn đồ Vô Vi cũng báo cáo kết quả "học bài" như sau:

- "Lúc chơi roulette tôi học được cái nguyên lý xoay chuyển tuần tự của vũ trụ, cũng như về tâm linh. Hết ngày rồi lại đến đêm, hết đêm rồi lại đến ngày, hết ăn thì thua, hết thua thì lại ăn."

Ðó cũng là chuyện cực kỳ khó tin nhưng có thực 1000%. Thầy trò đạo xuất hồn truyền nhau đạo lý cao siêu như thế đó ! Quái dị hơn nữa, các môn đồ Vô Vi đều biết rất rõ những chuyện như vậy, và họ không những chấp nhận hành vi bài bạc của LSH mà còn chấp nhận cả những lời biện hộ như thế, vẫn một lòng tôn thờ LSH, và tu luyện xuất hồn không thắc mắc !!!

Chớ có ai ngạc nghiên và thắc mắc nếu một ngày nào đó Phật Sống Di Lặc tức Thiền Sư LSH pháp danh Lương Vĩ Kiên cho bày cái bàn roulette lên sân khấu Ðại Hội Vô Vi, quay rột rột để diễn bày "Phật Pháp Huyền Bí".

Thưa các bạn đạo Vô Vi, khi màn ấy đến, phải chăng các môn đồ già trẻ sẽ vẫn lăng xăng thâu băng cassette, quay video, chụp hình lia lịa để đem về nhà thờ thay vì thờ ảnh, tượng Phật Thích Ca và Bồ Tát Quan Âm ???

LSH thường phán rằng kẻ nào còn thắc mắc, hỏi này, hỏi nọ tức là kẻ ấy "điển chưa thông, còn kẹt." LSH cũng từng phán :

- "Bản chất lười biếng của con người còn thì sự thắc mắc không bao giờ tiêu tan cả !"

Vì vậy, đa số các môn đồ Vô Vi chỉ nín thinh, tin và làm những gì LSH muốn để khỏi bị tiếng lười biếng, và cũng để Phật Sống LSH khỏi phải đổ quạu liên miên vì phải trả lời các thắc mắc này nọ, rất khó trả lời cho xuôi thuận.

16. Phật sống LSH luyện roulette tại gia
cho được minh mẫn thêm

Ði các sòng bài casino nhiều lần hằng năm nhưng chưa đã tỉ, mà đi mỗi ngày thì đâu có tiện, nên LSH mua một cái bàn roulette cỡ cái mâm để luyện tại gia. LSH luyện rất chuyên cần, và đem cái bàn roulette đó theo bất cứ nơi nào. Năm 1995, LSH "giáng lâm" một thiền viện Vô Vi đôi ba đôi ba ngày để chủ toạ lễ kỶ niệm 10 năm thành lập thiền viện Vô Vi này. Có một ông mới vô đạo, tình cờ thấy LSH và một đệ tử thân tín đang châu hai cái đầu trọc, lộp độp với nhau trong cái cốc riêng của LSH có gắn máy lạnh. Ông bạn đạo này có tuổi mà không có "trí sáng suốt, thanh nhẹ", tưởng đâu Ðức Thầy và đệ tử đang khỏ cờ tướng như mấy ông Tiên. Dè đâu một môn đồ khác rành chuyện hơn, giải thích rằng:

- "Ðâu phải cờ tướng, thầy chơi roulette đó mà !"

Ông này quá mức thực thà :
- "Chắc thầy chơi cho đỡ buồn ngủ ! Hồi này thầy than buồn ngủ hoài !"
- "Không phải ! Thầy nói chơi cái đó mở trí lắm, làm đầu óc minh mẫn thêm !"
 
 

Thư độc giả II

Sau các lá thư đã đăng kỳ trước, tôi còn nhận được một số thư khác hỏi xin text file để phổ biến. Ngoài ra, còn có vài thư của các môn đồ Vô Vi. Tôi xin trích đăng dưới đây để độc giả thấy cách suy luận tiêu biểu  của  các môn đồ Vô Vi đã bị "điển" mê hoặc: ôm chặt hồn vía, phủ nhận lý trí, thô lỗ, khinh mạn, sân hận.

Hi anh Bá
Ðọc web page của anh thật là chuyện vui cho vô vi, vù lâu ngày chẳng ai biết vô vi, nhờ anh mà mọi người sẽ tìm hiểu về vô vi hơn, rất tiếc là anh nghiên cứu vô vi pháp, và đã theo dõi tu lâu, để thông tin nhưng anh đã thiếu xót ở chỗ là tại sao anh không thử hành thiền của pháp này  xem có gì lạ không???.. thật  ra  anh cũng chỉ là  loại người chết nhát mà thôi, vi  anh chẳng chứng  minh được  gì, tẩu quả nhập ma, hay xuất hồn đều là cách suy nghĩ của anh mà thôi, chỉ làm trò cười cho bạn đạo vô vi...
............................
Vài lời cho anh làm phúc.
 

Phạm Bá viết :
Mời bạn đón xem các kỳ sau, còn nhiều chuyện vui hơn nữa.
Trong vòng 20 năm qua đã có nhiều bài đăng trên các báo và tạp chí hải ngoại về đạo xuất hồn. Tôi không phải là người đầu tiên làm việc này, mà chỉ là người đầu tiên đưa lên internet, và tôi trình bày đầy đủ hơn hết.
Sự thực là tôi cũng đã luyện xuất hồn thử rồi. Chẳng phải vì tôi ngu đần, đã biết đó là con đường tà mà còn liều mạng thử làm chi, cũng chẳng phải tôi muốn xuất hồn đi Las Vegas chơi cho đỡ tốn tiền mua vé máy bay. Tôi có đủ lý trí vững mạnh và chánh định nhà Phật để giữ mình và nhận thấy rõ những tác hại lần hồi của cách luyện này. Sau đó, tôi ngưng luyện ngay và đúc kết bản tường trình này.

Một môn đồ Vô Vi khác yêu cầu tôi đừng đăng thư của anh, nên tôi không đăng nguyên văn ở đây. Anh không trả lời được các câu hỏi của tôi mà chỉ nổi sân. Tôi viết cho anh như sau :
"Tôi thấy anh nổi sân rất dễ dàng, y như LSH vậy. LSH nổi sân rất nhiều lần mỗi ngày, toàn vì những chuyện rất lặt vặt. Những lúc đó, mặt ông ta sưng tròn lên, đỏ gay. Theo anh, đó là một ông Phật sống hay sao ? Và phải chăng anh đã học được tánh nổi sân và lỗ mãng này của LSH ???"
Môn đồ này đáp lại rằng "... đó là sân thanh tịnh của các vị Phật..." và anh tội nghiệp cho sự ngu tối của tôi, anh... khóc "hu hu hu" !!!!

Một độc giả khác viết :

Phần Hai của tập tài liệu đã phơi bày được những sự thật gây sửng sốt, nhất là sự kiện Phật Tám ghiền roulette và tự biện hộ một cách lố bịch. Tôi đã quyết định ngưng mọi tập luyện cũng như chấm dứt mọi liên hệ với tổ chức Vô Vi không một chút ngần ngại.
Tôi cũng xin ông gửi cho tôi text file để tiện phổ biến giúp những người bạn đang còn bị vướng mắc, chưa thấy được sự thật của Vô Vi như bản thân tôi trong thời gian qua..
 

Một lần nữa, tôi xin cảm tạ tất cả các độc giả kể trên.
Phạm Bá.

KỲ 3

17. Những trò tiên tri

Ðời hạ ngươn chấm dứt năm 2000

Sau khi lật quyển "Kinh A Di Ðà Giảng Giải" của Tổ Sư Xuất Hồn ÐTH, xem phần ông giảng nghĩa Ma-Ha-Ca-Diếp (Mahacasyapa) là "Con Ma Ca Hát Lá Gan" cho vui, rồi xem kỹ phần ông luận lòng vòng và dông dài về "thượng ngươn, trung ngươn, hạ ngươn", tôi thấy ngay là... bố làm toán số học cộng trừ trật lất !

1. Cụ ÐTH xác định mỗi Ngươn là 600 năm. Thượng Ngươn là đời xưa xa lắc, đến Trung Ngươn, và Hạ Ngươn là đời hiện tại.
2. Theo chu trình chuyển vận, thời hiện tại sẽ chấm dứt và Thượng Ngươn của chu trình mới sẽ bắt đầu.
3. Nguyên văn của cụ ÐTH: "Năm nay là 1966,..., tính còn lại 34 năm thì đúng 2000 năm,..., thì Thượng Ngươn bắt đầu năm 2001."
4. Vậy năm 200 dương lịch đã là năm... "khai thiên lập địa" (vì 3 ngươn là 3 x 600 năm = 1800 năm; 2000 - 1800 = 200).
5. Nhưng cũng theo chính lời của cụ ÐTH ngay sau đó:""Kể từ khai thiên lập địa đến nay đã 2000 năm rồi."
6. Nếu chúng ta tính sát rạt "đến nay" có nghĩa năm 1966 là năm cụ viết lời ấy, thì 1966 - 2000 = - 34, tức năm 34 trước DL, là năm..."khai thiên lập địa". Nếu hiểu xí xoá rằng cụ nói "đến nay" có nghĩa năm 2000, thì vũ trụ đã khởi đầu từ năm... 0 Dương Lịch.
7. Kết luận: 600 năm x 3 = 1800 năm = 2000 năm = tuổi của quả địa cầu này  (hoặc tuổi của thiên địa, càn khôn, vũ trụ, tùy ý cụ).
Ðó là khả năng làm tính số học của Tổ Sư đạo xuất hồn. Trước khi luyện xuất hồn cụ đã từng làm thầy thuốc Bắc, thuốc Nam, coi quẻ, thợ sơn, dạy học chữ Việt và chữ Pháp. Sau khi tự chế biến và luyện xuất hồn "thành công", cụ làm toán cộng như thế đó, và giảng nghĩa Ma-Ha-Ca-Diếp tức là Con Ma Ca Hát Lá Gan!
Rập khuôn tổ sư ÐTH, Phật Tám LSH thỉnh thoảng lờ đi điều tiên tri tận thế năm 2000, và nhắc đến năm 2001 là năm tận thế, một "ngươn" mới bắt đầu. Tuy vậy, nhiều môn đồ đạo Vô Vi vẫn tin tận thế năm 2000, và đã đình hoãn các việc làm ăn buôn bán lớn, chờ qua năm 2000 xem sao rồi hậu tính! Có lẽ nay họ lại phải chờ cho hết năm 2001 cho chắc, và có thể năm 2002, 2003, 2004....
Xin độc giả chớ quên rằng cho đến nay vẫn chưa có nhà tiên tri nào trên thế giới nói trúng về cái gọi là "ngày tận thế", và điều tiên tri của tổ sư ÐTH rằng sẽ tận thế năm 2001 đã căn cứ trên vũ trụ được thành lập cách nay chỉ có... 2000 năm. (Lịch sử nước Việt Nam mà thôi đã có trên 4000 năm.)
Nhìn chung, sau nhiều lần trong mấy mươi năm qua tiên tri trớt huớt về ngày tận thế, nhiều nhà tiên tri trên thế giới trong những năm qua đã "tiên tri" rằng năm 2000 sẽ là năm xảy ra những chuyện kinh thiên, động địa, "nát xác, tan hồn",  tận thế. Những chuyện ấy đáng lẽ đã phải xảy ra vào những năm nào là 1960, nào là 1970, nào là 1980--khi chiến tranh lạnh Nga-Mỹ vẫn còn âm ỉ--nào là 1990, trật luôn, và gần nhất, phải là năm 2000! Dĩ nhiên các nhà tiên tri ấy luôn luôn có khả năng đưa ra hằng lố lý do để dẫn đến kết luận năm đó đó sẽ là năm tận thế.
Tôi còn nhớ những năm trước 1960, trên thế giới đã có những người suốt ngày cầm bảng đi lòng vòng ngoài đường cho mọi người biết phải mau mau sám hối, xưng tội, vì năm 1980 sẽ là năm tận thế. Không kể những kẻ chủ mưu trục lợi qua tôn giáo và thương mại, lý do chánh của những tiên tri kiểu này là lý do tâm thần. Ðối với những người quẫn trí, tâm bịnh, hoặc quê mùa, kém học, kỳ gian 20 năm về tương lai là một thời gian dài đằng đẵng. Nhìn về tương lai mù mịt, không biết chiều hướng kinh tế, quân sự, phong hoá của con người trên thế giới sẽ đi đến đâu, họ đâm ra lo âu, sợ sệt. Cộng thêm vào đó một ngàn mấy trăm năm đã qua sau lưng, và những lụt lội, động đất, hoả tai, chiến tranh đang được hệ thống truyền thông văn minh loan báo tin tức đi khắp nơi..., coi bộ trái đất đã đủ tuổi thọ rồi! Lại cộng với câu đó, nằm ở trang đó, sách đó, kinh đó, thì trái đất sẽ phải bị huỶ diệt vào năm... 1960 mất tiêu rồi!
Nhiều năm nay đạo xuất hồn sử dụng tất cả đến 4 lưỡi để phát ngôn việc tiên tri về năm 2000 (hoặc 2001) hầu thoả mãn lòng thành mê tín của môn đồ :
1) Lưỡi thứ nhất: "Ông Tám cho biết cứ lo tu đi, đừng bận tâm đến thời cuộc sẽ xảy tới làm chi." (Nói là nói vậy, nhưng ai cũng biết LSH vẫn thích chơi trò thỉnh thoảng "tiết lộ thiên cơ tí ti tí ti" cho đệ tử hồi hộp và nể sợ.)
2) Lưỡi thứ hai: Phụ lục dài 10 (mười) trang về Hội Long Hoa năm 2000, căn cứ trên mấy  chục tôn giáo, lời của ông nọ, bà kia, Tu Sĩ Xanh, Bà Ðỏ, Cô Vàng, Chị Lucie, Ðức Mô Ha Mết, v.v. và v.v.
Dĩ nhiên, Phật Thích Ca và Tổ Ðạt Ma cũng được kéo vào vì các Ngài có uy tín rất lớn! Cách dẫn chứng và giảng giải vẫn y theo công thức Vô Vi thường lệ : Phật có nói đến ba chữ "thời mạt pháp", tức là "mạt thế", tức là "đời cuối cùng" tức là..."năm 2000".
3 Lưỡi thứ ba: Dùng chữ "đổi đời" thay vì  chữ "tận thế". Vừa đặt Tài vừa đặt Xỉu, trật làm sao được!  Trật cái này thì trúng cái kia, nhưng chính cái lưỡi thứ ba này đã phô bày sự đoán mò, nói dựa, và lúng túng của đạo xuất hồn trên mặt tiên tri, một trong các mặt ăn khách nhất. Ðổi đời khác xa tận thế. Hai việc này chẳng có liên hệ gì với nhau!
Tuy nhiên, vụ "đổi đời" tang thương và khốc liệt nhất cho dân Việt Nam ta vào tháng 4 năm 1975 đã chẳng được Tổ Sư, hoặc Ðức Thầy, hoặc các ngài có "điển" đá động gì đến. Phải chăng thuở ấy các đức thầy tin sức mạnh quân sự của Hoa Kỳ hơn tin "điển" của Thượng Ðế ???!!!
Tổ sư ÐTH và LSH cũng hoàn toàn mù tịt về một cuộc đổi đời khác, thầm lặng, không bom đạn, nhưng chấn động địa cầu sau đó hơn 10 năm: sự tan rã của Cộng Sản Liên Bang Sô Viết và Cộng Sản Ðông Âu.
4)  Lưỡi thứ tư: Khoảng 8 năm trước đây, có lần Phật Tám đã tiết lộ bí mật thiên cơ, cho biết trận Ðại Hồng Thủy sắp tới sẽ ngập đến thềm cốc của Phật Tám tại Thiền Viện 00, trên độ cao 600m. Thì ra Phật Tám đã biết trước mà vẫn phán bảo môn đồ nai lưng đóng góp đô la, mua cả một cánh rừng hoang dã trên ấy, rồi xúm nhau hùng hục khai hoang, khổ sở như tù lao động, xây cất chỗ đất cao, cảnh đẹp cho Phật Tám vài năm quang lâm ít ngày, ăn ngủ, và luyện roulette!
Cứ theo cách suy luận của LSH và các môn đồ, rất có thể môn đồ Vô Vi tin rằng đức thầy đã thể hiện lòng từ ái của người cha cao cả, thương yêu đàn con khờ dại. Ðức thầy chỉ muốn giúp cho các môn đồ Vô Vi yêu quí... trả nghiệp cho sớm, để khi cơn hồng thuỶ tận thế ấy đến ai cũng được "thanh nhẹ", dễ dàng cho đức thày vớt lên khỏi cơn Hồng Thủy ấy chăng?
Trong  quyển "Bé Tám Bàn Bạc Cùng Bạn Ðạo Khắp Năm Châu, Tập V", trang 131, ngày 12/121993, Bé Tám cũng đặt ra  câu Hỏi-Ðáp về năm 2001 nguyên văn như dưới đây. Mỗi câu giải đáp đều có kèm theo 4 câu "kệ".

Hỏi: Ðúng theo lời sấm truyền, đến năm 2001 cả thế giới đều loạn lạc và thay đổi tình thế, Bé nghĩ sao về việc nầy?
Ðáp: Thưa, mọi việc sẽ được đổi mới,sau sự chết chóc khủng khiếp khắp các nơi, nhơn sinh mới có cơ hội thức tâm, và sẽ tin nơi Trời Phật nhiều hơn, bắt buộc phải trải qua một cuộc thiên cơ thay đổi, loài người bắt buộc phải chấp nhận mà tiến hóa, tùy theo duyên nghiệp của mọi giống dân.

Kệ:  Thiên nhiên quán độ mỗi phần
         Tùy duyên tiến hóa chuyên cần
         Thực hành là chánh tuỳ duyên thức
         Thế giới nhơn tình tạo nghĩa ân.
Vừa mới "Ông Tám cho biết cứ lo tu đi, đừng bận tâm đến thời cuộc sẽ xảy tới làm chi", qua đây đã "chết chóc khủng khiếp khắp các nơi"!!!
Thêm một điểm phụ thuộc: năm 2001 chưa đến nhưng Phật Tám đã tự tiện phát ngôn "Ðúng theo lời sấm truyền.."
Ðó là 4 ngọn lưỡi do đạo xuất hồn đã và đang sử dụng vào vấn đề tiên tri. Ðức Phật Thích Ca răn cấm Phật Tử không được xem thiên văn, bói toán. Các Tổ Thiền Tông và các Thiền Sư cũng rất hiếm khi nói chuyện tiên tri thế sự, chính trị. Lý do rất thực tế: những việc ấy chẳng có ích dụng chi cho mục tiêu tối hậu của người học là khám phá ra cội gốc của luân hồi, sanh tử, nhận rõ chỗ không sanh diệt, và sau đó nỗ lực siêu việt sanh tử, thoát vòng luân hồi.
Mục tiêu của Phật Tám tức Thiền Sư LSH có hơi khác. Ðã có nhiều môn đồ chán ngấy cái trò xuất hồn lên Thiên Ðình, xuống Ðịa Ngục của Phật Tám, họ bước lên sân khấu giữa thanh thiên bạch nhật nói vào mặt Phật Tám cho tất cả cùng nghe trước khi giã từ đạo hồn hồn vía. Do đó, Phật Tám có nhiều món để kềm giữ các đệ tử còn lại. Dễ nhất và có lẽ hiệu quả nhất là trò "tiên tri" vặt. Phật Tám thích làm cho các đệ tử tròn mắt, vểnh tai, tim ngừng đập, óc trải ra, sẵn sàng ghi nhận các điều Tám tiên tri. Rồi lời nào trúng thì già trẻ loan truyền một cách khẩu phục, tâm phục. Câu nào lãng xẹt thì ai nấy êm ru! Trò này không khác chi thầy bói và người đi coi bói. Toàn những chuyện lặt vặt thường nhật. Hơn nữa, một khi đệ tử đã thấm nhuần điển, hồn, và vía, bất cứ lời gì đức thầy Tám phát ra cũng được họ đón nhận như các lời tiên tri. Có môn đồ lên sân khấu tán tụng:
- "Ðức Thầy nói cái gì là trúng cái nấy! Thầy nói thằng A. về Việt Nam coi chừng lúc qua bỏ vợ, y chang! Thầy nói tôi về bển đừng có ăn nhậu nghe mảy! Tôi về bển, bạn bè mời quá, tôi nể tình ăn một miếng gan, nhai nhai, nhằn ra một cái lưỡi câu! Thầy hay thiệt!"
Hai mươi mấy năm qua, đã có đến hàng trăm ngàn Việt Kiều tha hương về thăm quê nhà. Những chuyện về bên ấy rồi có vợ bé, những chuyện hưởng thụ rẻ rề, sửa nhà cửa tốn hằng chục ngàn đô, tiêu chảy té de ở bển, v.v., có gì là mới lạ?
Cứ bói những sự việc khơi khơi, tổng quát như vậy, trúng 50% số thân chủ là cũng có tiếng rồi!
Tôi nhận thấy có hai sự kiện song hành rõ rệt:

* Trình độ suy lý thấp kém
*û Cố tật ham thích biết chuyện vị lai vặt và những chuyện ngoài tầm với của mình
Không phải tất cả các môn đồ Vô Vi đều kém học. Nhiều môn đồ có trình độ văn hóa cao, nhưng sau khi bị điển mê hoặc, hai sự kiện song hành trên cô tìện trổ nghề tiên tri để cứu đờinh trói họ chặt thêm vào cơn mê hồn vía. Thầy bói khắp nơi lắm người nói quá khứ, vị lai trúng hơn 80% là chuyện thường, trong khi Phật Sống tiên tri mãi bao nhiêu năm nay, buồn thay, vẫn không vượt qua khỏi chỉ số 5 ăn 5 thua! Lại hố thiên cơ bất khả lậu!

Một câu hỏi lớn ai cũng thắc mắc đã hơn 20 năm qua là : "Bao giờ chế độ Cộng Sản Việt Nam sụp đổ ?" Bị đệ tử theo hỏi câu này tháng nọ qua năm kia, LSH mở miệng tiên tri ẩu mấy lần đều trật lất hết mấy lần. Ðặc biệt là những năm sôi nổi kháng chiến ma, rồi vận động này tưng bừng, tổ chức kia rần rộ, phong chức ban tước cho nhau sửa soạn... kéo về, LSH những tưởng "thiên cơ" đã đến nơi, ai dè Phật Tám cũng bị "thiên cơ" gạt luôn. (Khoảng năm 1983-84, tình hình sôi động đến nỗi một tay bịp khác là "Giáo Chủ Pháp Hoa" đã ưu ái hỏi một đệ tử có tuổi và có bằng tiến sĩ kinh tế rằng, "Ông có muốn năm sau về nước làm Thủ Tướng cho tôi không?")
Sau khi Cộng Sản Liên Xô và Cộng Sản Ðông Âu đổ, LSH lại nhấp nhỏm tiên tri cho số phần của CSVN. Các năm 1993-94, LSH cho môn đồ biết CSVN sẽ sụp đổ năm 1995. Do đó, LSH đã dự trù và phán từ trước rằng đại hội Vô Vi thường niên năm 1996 sẽ được tổ chức tại Việt Nam.
Ðó là khẩu phán, còn trên giấy trắng  mực đen, ngày 23/8/1993, LSH viết:
"Hỏi: Bé được ngủ một đêm thẳng giấc, Bé có khoẻ không?
[Câu hỏi ngây ngô như hằng ngàn câu tương tự, nhưng ở đây Phật Tám xì ra tí thiên cơ.]
Ðáp: Thưa, Bé rất khoẻ sau khi ngủ ngon, Bé nhớ lại những cảnh đau thương của nhân loại, qua cuộc thay đổi thiên cơ đã qua và sắp tới, Bé rất cảm động, nắm viết rơi lệ, không biết tả sao cho hết, như gia đình phân tán bởi chế độ độc tài và kinh tế bất ổn đã tạo ra thương tâm  không ít trong cảnh phù sanh này."
Rồi mùa Xuân lặng lẽ qua đi, mùa Hạ nhè nhẹ đến, rồi mùa Thu tàn khói mây, và mùa Ðông sang lạnh lẽo... Rõ ràng Phật Tám lại hố một cú nặng nữa, nhưng Phật Tám nào chịu thua, lại trơ trẽn phán "thiên cơ chưa tới". Các môn đồ đáng thương lại lóng ngóng chờ đợi một lúc nào đó đức thầy sẽ tiết lậu thiên cơ nữa!!!
Cứ thế, miếng mồi "thiên cơ bất khả lậu" nhưng "có thể lậu tí ti", và lại trật lất, cứ tái đi, diễn lại không ngừng.

Một cao đồ xuất hồn trổ tài tiên tri

Năm 1980, một môn đồ Vô Vi lấy hiệu H.N., xuất bản quyển "Thiền Ðịnh Theo Pháp Lý Vô Vi: Một Báu Vật Của Thời Ðại". Theo quyển sách dày 200 trang này, HN luyện "chánh pháp"  xuất hồn từ năm 1974, và đến năm 1980-82 hoàn tất 200 trang ấy để "đền ơn Trời Phật".  HN dành ra 10 trang để nói về những điều hiểu lầm của Thiên Chúa Giáo và Phật Giáo vì thiếu... tu luyện xuất hồn.
Trong lời giới thiệu đầu sách, HN ghi rõ rằng pháp môn xuất hồn "chính là pháp môn tu tập mà khi xưa Phật Thích Ca và Chúa Jê Su đã dạy riêng cho một số đệ tử". Cũng như tổ sư và đức thầy, HN không cho biết đã căn cứ vào đâu để lập ngôn như vậy.
Tác giả cũng cho biết "Hai tháng trước Sài Gòn thất thủ Ngài [LSH] đã cho chúng tôi biết trước, nhưng ngài nguyền ở lại để cứu độ đồng bào đau khổ bằng cách châm cứu cho những người bệnh hoạn,..", và truyền bá "pháp môn thiền định này".
Câu trên diễn tả hai sự kiện:
 (1) LSH nói trước Sài Gòn sẽ mất, lúc đó đã là tháng 3/75; và (2) LSH châm cứu. Cả hai sự kiện này đều vô giá trị vì các lý do sau đây:
1. Nhiều nhật báo tại Sài Gòn đã nói bóng gió về việc mất miền Nam từ 6 tháng trước ngày 30/4/75. Trong chế độ kiểm duyệt báo chí, văn hoá, và thông tin bấy giờ, khi các dấu hiệu ấy được đưa lên báo c
n trổ nghề tiên tri để cứu đời chúng ta phải hiểu tình thế đã quá rõ rệt. Ngoài ra, các dấu hiệu ấy cũng không có gì là bí mật với việc Hoa Kỳ cắt giảm viện trợ quân sự đến mức tàn mạt cả năm trước đó, đưa miền Nam vào thế phải giao chiến với hai tay bị trói sau lưng. Nhiều tỉ phú và triệu phú tại Sài Gòn đã đưa trọn đại gia đình của họ ra ngoại quốc cả năm trời trước ngày 30/4/75. Khoảng cuối năm 1974, một nhật báo chạy một cột ngắn nơi trang tư với tiêu đề in đậm: "Ngoại Trưởng Lắm đã lo xong cho gia đình." Cột báo này nói huỴch tẹt: "Ngoại Trưởng Lắm đã cho cả gia đình đáp chuyến bay __ngày__ qua Luân Ðôn". Những người có trong tay các tạp chí nhập lậu Time, Newsweek, Paris Match, hoặc có con em du học ngoại quốc cũng đều biết rõ số phận của miền Nam.
Người ta không cần phải luyện hồn vía vài ba năm liền thành Phật để mãi đến tháng 3/75 mới biết là Sài Gòn sẽ thất thủ.
2. Sự kiện LSH nguyền ở lại châm cứu cho những người bệnh hoạn trái ngược với nhiều sách Vô Vi khác cho biết LSH chỉ mới học châm cứu trong tù CS, năm 1977. Vậy thầy sạo rồi quên, hay trò sạo ? (Ðó là tôi giả sử việc LSH đã "nguyền ở lại" là có thực, và sau đó lại... vượt biển tìm tự do.)
Trong các trang cuối cùng của quyển sách "Báu Vật" ấy, cao đồ xuất hồn HN cũng xuất đầu lộ diện trổ nghề tiên tri để cứu đời. Sau khi dẫn lời Thượng Ðế phán truyền đủ điều huyền bí, HN cũng năng nổ khuyên mọi người phải lo tu xuất hồn gấp rút cho kịp "có đủ duyên phước mà trở về Việt Nam trước khi thế chiến nguyên tử xảy ra." Tài năng tiên tri HN mới xuất hiện trong làng xuất hồn bấy giờ vừa hăm he vừa tiên tri, rất oai vệ và rất đúng công thức:
- "Không phải bình an rồi muốn về thì về. Cũng không phải có tiền tàu là về được. Không phải dễ dàng như thế... Thế chiến nguyên tử sẽ diễn ra rất bất ngờ, trong khoảng thập niên 1985-1995."
HN được các bạn đạo xuất hồn tại Melbourne, Úc Châu trọng vọng hết mình, hùn tiền để cứu đờin tái bản "Báu Vật" ấy năm 1990, 5 năm trước ngày hạn cuối cùng của ngài HN là trái đất sẽ bị bom nguyên tử nổ cho tiêu tùng!
Ðức thầy LSH thì tiên tri thầy trò sẽ kéo nhau về họp Ðại Hội Vô Vi tại Viiệt Nam năm 1995, và cao đồ HN tiên tri thế chiến nguyên tử sẽ xảy ra chậm lắm cũng vào năm 1995.
Hiện nay, môn đồ Vô Vi vẫn chưa chịu thức tỉnh với các trò tiên tri nhờ xuất hồn, xuất vía và nhờ "điển" .

17. Một trường hợp đắc đạo Vô Vi điển hình

Cuối năm 1995, nhà in Vô Vi xuất hành một tập sách nhỏ dày gần 70 trang, kể lại trường hợp "đắc đạo, siêu thoát" của cụ bà LTN. Chẳng có gì là vui sướng nếu tu hành đã đắc đạo mà cứ phải nay xuất hồn đi tìm người này hỏi chuyện gia đạo, mai đi tìm người nọ hỏi chuyện tương lai, không khác đi coi bói quẻ, bói bài, coi mu rùa, coi chân gà... Nhưng thực tế cho thấy đạo xuất hồn đã, đang, và sẽ còn sản xuất những môn đồ "đắc đạo" như vậy.
Cụ LTN bắt đầu luyện xuất hồn năm 1965 tại Việt Nam khi cụ đã được 71 tuổi thọ. Ðến năm thứ ba, cụ bắt đầu thấy ánh sáng, và bắt đầu "xuất hồn". Trong những lần xuất hồn kế tiếp, cụ bắt đầu thấy những cảnh, vật, cây cối, bông hoa,  người, v.v., chẳng có liên hệ hay nghĩa lý gì rõ ràng. Sau đó cụ lần lượt thấy những người thân thích đã qua đời từ lâu. Dĩ nhiên cụ gặp "ông Tám LSH" và "Ðức Ông Tư ÐTH" (đã qua đời). Cụ gặp Thánh Quan Ðế tức Quan Vân Trường đời Tam Quốc bên Tàu, gặp cả... Thái tử Na Tra là nhân vật giả tưởng trong truyện Phong Thần, và nhiều người tự xưng (lại cũng tự xưng nữa đây!) là Phật Tổ, Phật Thích Ca, Phật Tổ Như Lai, Phật Quan Âm, Phật Mẫu, Lý Thái Bạch, v.v.
Có lần cụ gặp một người đàn bà tự xưng Phật Mẫu, rưới nước cam lồ xung quanh cụ, nói rằng cho cụ "trẻ đẹp lại".  Năm ấy cụ đã... 80 tuổi thọ rồi! Rõ ràng là nỗi ám ảnh muốn trẻ đẹp lại của môn đồ Vô Vi trong trường hợp này vẫn đeo dính cứng cho đến khi đã 80 tuổi và đã... đắc đạo!
Trong một lần xuất hồn khác, cụ gặp một ông già đầu trọc ngồi bên gốc cây, tự xưng "Phật Tổ Như Lai" (lại cũng tự xưng) và làm phép cho cụ "khoẻ mạnh để mà tu."  Oái oăm làm sao, suốt sáu năm liền sau đó cụ lại... đau ốm, bệnh hoạn liên miên!

Cụ BÀ LTN  HỎI CÁCH TU HÀNH nhưng...không được tiết lộ cho biết!

Cụ LTN tiếp tục xuất hồn. Gặp một ông già râu tóc bạc phơ, cụ xá ông và xin ông chỉ dạy cách tu hành. Ông già đáp:
- "Tu hành khó lắm! Thiên cơ bất khả lậu."
Cũng "thiên cơ bất khả lậu" nữa??? Cách tu hành mà cũng bí mật... thiên đình hay sao ??? Ðợi tới chừng tận thế mới tiết lộ cách tu, lúc đó con người ta chết ráo hết còn gì ???!!!
Hơn nữa, chẳng phải cụ LTN đã và đang tu hành rất "thành tựu" đó hay sao? Còn phải xuất hồn đi hỏi cách tu hành gì nữa??? Chính pháp môn xuất hồn cụ luyện cũng đã biến LSH thành Phật Sống đủ mọi danh hiệu, và nay chính cụ đã dắc đạo, vậy còn phải hỏi cách tu hành là sao???
Tôi nhận thấy cụ LTN là một môn đồ tiêu biểu cho tất cả môn đồ Vô Vi. Ngoài nỗi ám ảnh muốn được trẻ lại, đẹp ra, còn thêm nỗi ám ảnh ham thích được biết những chuyện vị lai. Tổ sư ÐTH trong quá khứ, và LSH trong hiện tại, cả hai đều thỉnh thoảng đem hai miếng mồi đó ra đánh bóng để nuôi giữ niềm tin và bảo trì sự qui phục của đệ tử. Cứ ít lâu lại xì ra tí ti, tiên tri một vài câu úp mở những chuyện hoàn toàn ngoài tầm với của các đương sự, có liên hệ đến thời cuộc, hội Long Hoa, tận thế, v.v. rồi đợi cho đệ tử giương to mắt, vểnh tai, hỏi tới. Các ngài chỉ chờ có thế, phán ngay: "thiên cơ bất khả lậu." Các đệ tử đành tiu nghỉu, nén lòng, hy vọng lần tới gặp lại, các đức ông Tư, đức ông Tám sẽ xì thêm ra chút nữa.
Hậu quả thực đáng thương cho các nạn nhân là con mồi vẫn còn đuổi theo những miếng mồi ảo ảnh ấy cho đến lúc chết, và chắc chắn sẽ còn theo đuổi mãi trong nhiều kiếp làm người kế tiếp, nếu được tái sanh làm người.

Cụ BÀ LTN  HỎI CHÁU NGOẠI THI CÓ ÐẬU KHÔNG...

Cụ có thằng cháu ngoại thi Tú Tài I, theo lời yêu cầu của nó, cụ... xuất hồn đi Lăng Ông tại Bà Chiểu, Gia Ðịnh (tức Lăng Tả Quân Lê Văn Duyệt), hỏi dò Ðức Tả Quân xem cháu cụ sẽ đậu hay rớt. Năm sau, nó thi Tú Tài II, cụ cũng phải chiều cháu, xuất hồn đi hỏi nữa! Lần đầu, câu trả lời là "Ðậu!", lần sau câu trả lời là "Nó phải rán tu nhân tích đức và rán học thêm thì mới đậu."  Thằng cháu cụ đậu cả hai lần. (Lần sau cụ theo lời Tả Quân dạy, mướn thầy giáo kèm thêm cho cháu tại nhà.)
Ngang đây chúng ta hãy giả sử có một cụ già khác thương cháu, nhưng cụ không biết gì về xuất vía, xuất hồn. Cụ này chỉ có cách dằn túi áo bà ba ít chục bạc, đội cái nón lá cũ đã rách và mốc lên đầu, ra chợ Bà Chiểu tìm thầy bói. Ông thầy bói sẽ nói như thế nào? Các thầy bói suốt Ðông, Tây, Cổ, Kim, Âu, Á, tay nào cũng có thừa khôn ngoan để thừa tiếp các bà các cô với câu căn bản vỡ lòng như ở trên :
- "Phải rán tu nhân tích đức và rán học thêm!"
Nói câu này là thượng sách. Nếu thí sinh đậu thì mình được tiếng bói tài; nếu thí sinh rớt thì lỗi hoàn toàn nơi thí sinh tu nhơn, tích đức và học thêm chưa đủ! Nơi đây, tôi không bài bác Ðức Tả Quân nếu như quả đó chính là... ngài, phải rán chiều cụ, nói đôi lời cho cụ... đi phứt, đừng làm phiền vặt nữa! Tôi chỉ nêu ra cho người đọc và nhất là các môn đồ Vô Vi thấy rằng căn cứ vào những chuyện thuộc loại bói toán vặt như thế, và ngay cả tiên tri trúng các biến cố quan trọng đi nữa, để xác định mức độ tu hành hay linh thánh của một ai đó là hoàn toàn sai lạc.
Lý do đơn giản là yêu quỉ cũng có khả năng nói trúng một số sự việc trong tương lai. Chúng có thể dựa (nhập) vào người trần thế khi chúng biết người này tháng năm ráo riết dốc tâm mong cầu những việc đó. Chúng cho nạn nhân nói trúng một vài điều xa gần, và lần hồi sai sử nạn nhân làm những việc theo ý chúng muốn ngõ hầu chúng có thể hưởng thụ khoái lạc qua trung gian thân xác nạn nhân.
Các loài yêu quỉ ấy đã mất xác thân nhưng vẫn còn nặng các tham dục phàm tục một cách mạnh mẽ, và các tham dục này đòi hỏi phải có các cảm quan của xác thân. Do không có phước duyên được trở lại làm người, lại bị đọa làm quỶ bởi các nghiệp lực và tham dục, chúng chỉ có thể dùng phương cách dựa nhập người trần thế để có cơ hội thoả mãn các đòi hỏi tham dục ấy. Các tham dục phàm tục này có đủ loại, từ việc tình dục nam nữ, rượu thịt, ma tuý,.., cho đến cảm giác tự cao, tự mãn, tự đắc khi được người ta nể sợ, tôn kính, lễ lạy lọp mọp dưới chân mình.
Trở lại với cụ bà LTN, trong rất nhiều lần xuất hồn tới lui Lăng Ông, có một lần cụ trở lại để hỏi nữa nhưng... không còn thấy cảnh trí lăng thường nhật đâu, chỉ thấy hắt hiu một... rừng tòng! Buồn làm sao!
Và cụ lại đi tìm Tả Quân Lê Văn Duyệt để hỏi xem việc đi MỸ du học của một người cháu khác có được hay không.
Rồi ít tuần sau cụ trở lại hỏi việc thăng quan tiến chức của một cháu khác.
Ðến năm 1975, thời cuộc đổi thay, kẻ ở rừng vào dinh thự đài các, người phố thị kéo nhau lên ngàn. Cụ lại xuất hồn đi hỏi Tả Quân chừng nào cháu cụ đi học tập cải tạo được thả về. Tôi đọc chuyện đắc đạo xuất hồn của cụ, mà thương cụ vô vàn.

Cụ LTN được Thượng Ðế tăng thọ

Ðến năm 1982, tính ra cụ luyện đạo xuất hồn đã được 17 năm trời, và tuổi hạc đã 88. Ðầu năm, cụ xuất hồn bay lên khỏi chín tầng trời, gặp một ông tự xưng là Thượng Ðế. Ông Thượng Ðế này phán rằng:
- "Ta là Thượng Ðế, xuống tăng thọ cho con!"
Phán xong, Thượng Ðế biến mất. 10 tháng sau đó cụ LTN... từ trần!
Chúng ta còn nhớ, trong một lần trước, Phật Tổ Như Lai nào đó đã làm phép cho cụ được "khoẻ mạnh mà tu" và sau đó cụ đổ bệnh liên miên 6 năm liền. Nay được Thượng Ðế tăng thọ, và cụ sống thêm được chỉ có 10 tháng. Qua cuộc hội ngộ với Thượng Ðế của cụ LTN, chúng ta được biết chút ít về những việc làm chẳng mấy khi được tiết lộ của Thượng Ðế quyền năng tối thượng. Thượng Ðế bỏ ngang công việc quản trị cả vũ trụ, Ngài cũng bỏ mặc biết bao nhiêu người Việt Nam vượt biển chìm ghe chết thảm thương vào những năm ấy. Hình như Thượng Ðế này cũng chẳng quan tâm gì đến đám con dân miền Nam Việt Nam, vào thời điểm 1982, vẫn còn đang mạng vong, yểu tử vì đủ mọi lý do, tại khắp mọi nơi thành thị, thôn quê, rừng rú, ruộng rẫy, trại tù. Thượng Ðế riêng tìm một cụ già đã thọ 88 tuổi để tăng tuổi thọ cho cụ! Và với sự kiện cụ sống thêm được có 9, 10 tháng trần gian thì không biết cụ, con cháu cụ, và người đọc có phần... thất vọng hay không? Tuy nhiên, chúng ta hãy xét tới xem trong 10 tháng được tăng thọ đó, cụ đã làm gì? Thượng Ðế đã đặc cách gia hạn cho cụ thêm 10 tháng ấy, tất phải có lý do rất chánh đáng. Cụ có thực hiện công tác, Phật sự, hay sự việc chi to tát đem lợi ích lớn lao cho đạo pháp, cho nhân loại, cho chúng sinh muôn loài, hay ít ra là cho riêng các bạn đạo Vô Vi của cụ hay không?
Không! Cụ lại tiếp tục thấy ông nọ ở tầng trời thứ 4 tự xưng là Phật Thích Ca; ông kia ở tầng trời thứ 5 tự xưng là Lục Tổ Huệ Năng; ông khác ở tầng trời thứ 3, bới tóc, mặc áo đen ngắn, biến tới biến lui cho đến khi cụ phải xá tạ lỗi và chịu tin ông ta là Phật Bà Quan Âm.
Tôi thấy thương cụ như thương mẹ tôi, như thương bất cứ một bà mẹ Việt Nam nào. Suốt đời, các cụ lo cho các con, rồi lo cho các cháu nội, cháu ngoại. Những ngày tháng cuối cùng của cuộc đời cụ LTN, cụ lại phải ngồi xe xích lô trở lại Lăng Ông, xuất hồn, gặp Tả Quân, và cật vấn:
- "Hôm trước Ðức Ông có nói thằng cháu tôi đi cải tạo sẽ về trong vài ba tháng, mà sao đến nay chưa thấy về?"
Chuyện đắc đạo của cụ LTN dài dòng, lẩm cẩm, khôi hài, và tôi đã phải bỏ qua rất nhiều chi tiết lăng nhăng khác.
Phần cuối của tập sách gần 70 trang này kết luận: cụ LTN đã "liễu đạo". Tu đạo xuất hồn đắc đạo, liễu đạo là như thế đó !  Ôi ! Không đáng để các môn đồ Vô Vi dừng lại, thử suy ngẫm cho kỹ hay sao ?
 

Thư độc giả

Ðộc giả LTL viết:

....

Tôi cũng đang suy xét những lý do tại sao họ có thể làm ngơ trước sự thật có bằng chứng để tin một cách ngây ngô vào những điều bịa đặt thô thiển đến độ một học sinh tiểu học cũng nhận ra được.

Mong rằng ông Phạm Bá sẽ có những phân tích về thái độ này trong những phần kế tiếp của tập tài liệu.

Phạm Bá viết:

Tôi có phân tích và sẽ đúc kết về vấn đề chối bỏ lý trí này. Khi bản tường trình đã đưa ra hết tất cả những dữ kiện, tôi xin dành việc phán đoán sau cùng cho độc giả.
 
 

Ðộc giả NMH viết:

....

Con người như vậy, cách tu hành như vậy mà tôi không hiểu tại sao ông ấy dụ được nhiều người quá, mà một số đông lại là những người trí thức chứ đâu phải là thất học...? Bởi vậy tôi mới nghĩ, con người ta chỉ cần bỏ tiền ra và chịu khó học một thời gian sẽ trở thành một "trí thức" dễ dàng... nhưng đổ hết đi và hy sinh hết tài sản cũng chưa chắc mua được cái gọi là "ý thức".... Học cao mà không có ý thức thì cũng uổng công cha mẹ, công thầy....!!

- đây tôi có một người quen, cùng quê, cũng là người khoa bảng hồi xưa nhưng cả hai vợ chồng đều đem hết mình phụng sự cho ông LSH và hết lòng lo cho cái gọi là thiền đường của ông ấy ở đây... Có một lần người đó tới thăm tôi và có khoe là đã xuất hồn được, tôi cười không nói gì, thì anh ta khoe tiếp rằng xuất hồn về Việt Nam gặp bà chị của anh ta rồi hai chị em nói chuyện ở sau vườn chuối.... Thú thật tôi không dám cười ra tiếng e mích lòng nhưng anh ta thì có vẻ hãnh diện lắm.... ra cái điều ta đây tu đã thành đạo...!!?? Chuyện đó tôi tưởng tượng cũng ra chớ cần gì phải xuất hồn lúc nữa đêm nữa hôm...? Vì chuyện đó đâu có thật....!!

Rồi tôi có tới nhà thăm một người quen, hai mẹ con đều tu theo phái vô vi của ông LSH. Tuần nào cũng đi thiền và khoe là đã thấy một.....đốm sáng rồi.... Bị bịp mà không biết....!! Tôi cam đoan, bất cứ người nào nhắm kín hai con mắt lại rồi lấy hai ngón tay kéo hai mí mắt trên ra thì sẽ thấy sáng liền, lý do là nếu kéo ra thì mí mắt trên sẽ bị chằn mõng thì thấy sáng hơn một chút chớ có gì đâu.....?? Khi nói chuyện thì cả hai mẹ con... một điều "Thầy" nói như vầy, hai điều "Thầy" nói như kia.... Trên bàn thờ cha thì phía trên cái hình của cha là hình của ông LSH rồi thắp nhang nghi ngút.. Trong khi nói chuyện thì cứ khoe "Thầy" tiên tri thế này.."Thầy" tiên tri thế kia... mà có bao giờ trúng đâu? Chỉ ăn ốc nói mò..

Bẳng đi một thời gian, hồi năm ngoái tôi có ghé lại thăm hai mẹ con thì bà mẹ đã tỉnh, tố ông LSH đủ thứ chuyện :

- Từ MỸ qua Úc không ở thiền đường mà ở hotel 5 sao mà dưới lầu là sòng bạc Casino nổi tiếng ở đây.

- Ai tới tìm thầy thì tìm lẩn quẩn ở các sòng bạc dưới lầu !

- Thầy khoe là "thầy" đánh cho biết, "thầy" chẳng bao giờ thua, Chẳng.những vậy mà "thầy" muốn ăn bao nhiêu cũng được và ăn đủ số là "thầy" nghĩ chơi...!!

- Ai tìm găp "thầy" đang chơi thì thường thấy "thầy" chìa ra một xấp bạc và nói là "thầy" vừa ăn được!!?? Có Trời mà biết ? "Thầy" phán rằng nếu "thầy" cần hai ngàn thì "thầy" xuống dưới (tức là xuống lầu vào sòng bạc) lấy 2000, nếu "thầy" cần 5000 thì "thầy" xuống dưới lấy đủ 5000 rồi "thầy" nghĩ thôi chớ không lấy hơn!....

"Thầy" nói như vậy mà thiên hạ tin thì lạ thật (!) Mấy thằng Nhựt, MỸ, Úc bỏ ra bạc tỉ để xây dựng lên cái casinô rồi bỏ tiền mướn người đứng đó để phát tiền khơi khơi cho "thầy", đúng là mấy thằng dại !!

- Hồi trước "Thầy" ăn chay trường, thời gian sau này "Thầy" đạt đạo rồi cho nên "thầy" ăn mặn (!) để... "độ" cho những con vật mà "thầy" ăn ! Tức là "thầy" ăn thịt con gì thì "thầy" có ý muốn... "độ" cho con đó...

....

Còn những chuyện anh kể về những người đi học bác sĩ sáu tháng khám bệnh bằng kính lúp soi tròng mắt tôi công nhận là có, cũng như chuyện súc ruột cũng có và uống thuốc lá cây..... cũng có.

Chuyện về "thầy" LSH còn nhiều như "chuyện dài nhân dân tự vệ" ngày xưa.... mà.

....

Phạm Bá viết:

- Ðúng là "chuyện dài nhân dân tự vệ như ông nhận xét. Tôi phải rút bớt và bỏ đi nhiều tình tiết trời ơi đất hỡi như chuyện nhiều nam môn đồ đi dự đại hội Vô Vi hằng năm, đem theo một hộp phấn thoa mặt của phụ nữ để thoa cho mặt nhìn có vẻ hồng hào nhờ... điển. Làm vậy cũng để khi quay video xong, chiếu ra không ai nói mặt mình không hồng, tức là... không có điển.

- Nhận định của ông về "trí thức" và "ý thức" rất xác thực. Nói chung, con số những người có trình độ học vấn cao nhưng lạc vào tà đạo khá nhiều, không riêng gì với đạo Vô Vi. Tôi nhận thấy bằng cấp văn hóa và khả năng nhận định về đạo pháp hoàn toàn tách biệt nhau. Học đường dạy chúng ta những kiến thức đã được chứng minh và công nhận trên khắp thế giới, còn các giáo chủ thì mạnh ai người nấy tự phổ biến giáo pháp của mình. Không có việc các giáo chủ hay Phật Sống thưa kiện nhau ai là... thiệt, ai là... giả mạo. Người ta tin, thích, và hạp giáo pháp nào thì theo giáo pháp ấy, vì vậy nếu lỡ bước, sa chân vào hang quỉ trong những bước đầu thì cứ thế lún dần, và lần hồi thành mê muội, cuồng tín hồi nào không hay.

Những kiến thức học đường tồn tại mãi và được phát triển không ngừng. Các tà đạo đều có thời cực thịnh, sau đó đều tự hủy hoại dần theo thời gian, chẳng chóng thì chầy. Lý do là các giáo chủ tà đạo trước sau gì cũng lộ bộ mặt thực vì chính mình vẫn còn bị các thói xấu tham sân si nổi dậy và pháp môn tà mình đã hành không thể kềm chế nổi. Kẻ thì phạm vào luật pháp; người thì dấu diếm dâm thú mãi cũng chán, đành công khai lấy vợ, lấy chồng; kẻ đã hết lạc thú xác thịt thì chăm lo thoả mãn các lạc thú phàm tục khác như ăn uống, bài bạc, cao mạn, và nói thiên đàng, địa ngục, nói phét để được người nghe yêu mến, tôn kính.

- "Ðốm sáng" có thể do như ông giải thích, cũng có thể do các xung động của thần kinh. Nhiều người còn thấy một cái mặt thoa môi son đỏ lòm, lờn vờn. Ðạo xuất hồn gọi đốm sáng ấy là "mâu ni châu" và cái mặt thoa son phấn ấy là "bản lai diện mục" (đều là các danh từ của nhà Phật) và cũng theo họ, như vậy có nghĩa là đã có "ấn chứng" và "đắc đạo".

- Chuyện LSH nói muốn vào sòng bài lấy bao nhiêu cũng được, "chẳng bao giờ thua" : cũng chính LSH đã từng thú thực "cuộc đời cũng như cái bàn roulette, khi được khi thua" !!!

Một trong những cách phân trần thói mê bài bạc của LSH là chơi bạc "để lấy tiền gởi về cho các đệ tử nghèo ở Việt Nam". Trong kỳ này tôi có đề cập đến việc này, và đề nghị những cách hay hơn, thực tế hơn, ra nhiều tiền hơn, và hợp đạo lý làm người hơn.

Ðộc giả LL viết:

Tôi có nghiên cứu cách tập vô vi trong 3 năm, nhưng không tiếp tục vì có những điều nguy hại như sau:

1) Cách tập gọi là Soi hồn, pháp luân, thiền địinh, thực ra là cách luyện khí công của con nhà võ. Tôi có gặp 1 thầy Tàu (80 tuổii) luyện Thái cực quyền từ nhỏ. Ông ta bảo rằng, theo cách tôi nói về 3 pháp vô vi [răng kề răng, co lưỡi, thở bụng dẫn lên đầu, trụ ở đỉnh đầu, hay ở tam tinh], thì đó là cách điều khí trong thể xác con người (coi lại các sách dạy khí công của Việt, Tàu hay Anh-ngữ quả thật có chỉ như thế). Ðiều nguy hiểm là, nếu làm mà không có thầy theo dõi nghiêm nhặt, thì sau 1 thời gian hành giả sẽ bị nhức đầu thường xuyên, căng thẳng thần kinh và nhất là bị cao áp huyết, từ đó rất hay dễ nổi giận (Ông Tám bị hypertension rất cao và hay ... sì nẹt vô cớ lắm.)

2) Coi chừng nghe lời từ bỏ tất cả thế gian để chỉ theo ... vô vi mà thôi. Ðiều này làm gia đình tan nát, con cái lâm vào cảnh đau khổ (có biết bao nhiêu gia đình vô vi bị như thế, thực đáng tiếc). Nên nhớ tu theo Phật là để tất cả chúng sinh được hạnh phúc! Vợ con hay chồng con không phải là chúng sinh hay sao? Khoan nói chánh tà, chưa tu tới đâu mà đã làm chính những người thân yêu quanh ta đau khổ trước tiên, tu theo vô vi như vậy đúng hay sai?

Phạm Bá viết:

Tổ đạo xuất hồn là cụ Ðỗ Thuần Hậu không hiểu cách luyện do cụ đã học từ các nhà sư tu theo đạo Lão, nên cụ tự sửa đổi. Vấn đề này sẽ được đề cập đến trong kỳ 5 của bản tường trình, phân tích về "Tẩu Hoả Nhập Ma".
 
 
 
 

Tôi xin cảm tạ quí độc giả đã gởi đến những lời góp ý. Tất cả rất cần thiết và hữu ích cho người đọc.

Phạm Bá.

18/6/2000.

- Kỳ 4 -

"Sinh hoạt" tại các thiền đường Vô Vi :

những buổi học tập hằng tuần

Mỗi địa phương có một hay nhiều thiền đường Vô Vi tùy theo địa dư và nhân số. "Thiền đường" đây chỉ là tư gia của một môn đồ có phòng rộng hay chỗ trống đủ cho 5, 10 người cho đến vài mươi người đến tụ họp hằng tuần. Trước kia, việc tụ họp chỉ để tán gẫu rồi ngồi thiền chung với nhau, nhưng nhiều năm nay lại có thêm một tiết mục rất quan trọng: hội thảo, học tập những lời đã được "Thiền Sư Lương Sĩ Hằng" viết xuống mỗi ngày và phát đi trên Internet. Chỉ những môn đồ Vô Vi có mật mã mới được download các bài học tập này để photocopy ra và phân phát tại "thiền đường".

Các môn đồ tại mỗi địa phương phải hội họp cuối tuần để học tập những chỉ thị và lời dạy mới nhất do LSH đã viết ra mỗi ngày trong suốt một tuần lễ trước đó. Những bài vở này lúc đầu được gọi là "Lá Thư Vô Vi", sau đó đổi thành "VoviLED Weekly", và nay là "Tuần Báo Phát Triển Ðiển Năng". Cách học tập như sau:

1) Chủ tịch "Hội Ái Hữu Vô Vi" cầm bản tin hằng tuần ấy đọc các chỉ thị và thông báo mới nhất của LSH.

2) Sau đó đến khoảng năm câu Hỏi-Ðáp do LSH tự đặt ra, gọi là "Mục Bé Tám." Chủ tịch chỉ đọc từng câu hỏi trước, gấp giấy lại, rồi cả nhóm bàn tán với nhau. Ai muốn thì phát biểu ý kiến của mình để giải đáp câu hỏi đó. Nếu không ai có ý kiến, chủ tịch sẽ gọi tên một hai người, và chủ tịch cũng phải rán nặn óc ra câu trả lời.

3) Sau cùng, chủ tịch lại mở bài học ra đọc câu giải đáp của LSH. Cả nhóm lại bàn thảo, tán tụng lời dạy của LSH hay ho ra sao.

Như đã đề cập, một trong số các câu Hỏi-Ðáp trong một bản tin "VoViLED Weekly" vào tháng 10, 1995, đã được đem ra học tập như sau :

- "Hỏi: Mây do đâu mà có ?"

Chủ tịch đọc câu hỏi ấy xong, mọi người yên lặng khá lâu, không biết vì câu hỏi quá ấu trĩ, hay quá khó. Không ai lên tiếng trả lời. Chủ tịch bèn gọi tên một người, và ông này phát biểu rằng "Mây do hơi nước bay lên tụ lại mà thành".

Không ai có ý kiến gì khác về vấn đề huyền bí quá mức ấy. Vậy, đã đến phiên chủ tịch đưa ra câu trả lời của chính mình. Bằng một giọng chắc nịt, tràn đầy tự tin của một bậc đàn anh lớn, một chủ tịch hội ái hữu Vô Vi địa phương, và dĩ nhiên, một cao đồ xuất hồn, chủ tịch nói:

- "Mây do khói bay lên mà thành ! Nhớ không ? Mình đốt rác đó, khói bay lên tụ lại thành mây !"

Sau khi chờ ít phút cho cả nhóm gần 20 người suy ngẫm câu trả lời ấy của mình, chủ tịch mở bài học tập ra, và đọc câu trả lời của Ðức Thầy, tức Phật Sống Di Lặc, tức Phật Vĩ Kiên, tức Thiền Sư LSH, tức Bé Tám, tức v.v. và v.v.:

- "Mây do hơi nóng bay lên thành."

Tất cả vẫn lặng thinh suy ngẫm.

Một câu Hỏi-Ðáp gần đây hơn, vào tháng 10 năm 1999, được LSH viết ra khi đang hưởng thụ tại Atlantic City, cũng là một nơi có sòng bạc lớn :

- "Hỏi : Dốc lòng tu tiến sẽ tiến bằng cách nào ?"

- "Ðáp : Thưa dấn thân tu tiến bằng sự cảm thức sự vô cùng của Trời Phật, nhiên hậu mới gặt hái được sự thanh tịnh."

Hai câu Hỏi-Ðáp trên tiêu biểu cho những câu Hỏi vớ vẩn, và các môn đồ phải họp nhau ngồi nghe, mỗi người nặn đầu, nặn óc cho ra câu trả lời trước khi được đọc cho nghe câu Ðáp cũng vớ vẩn không kém. Ngoài ra, hai câu trên cũng cho thấy LSH vẫn còn phải dùng "Trời Phật" để làm bình phong.

Các buổi học tập như thế kéo dài có đến ba tiếng đồng hồ. Cứ mỗi câu Hỏi-Ðáp, kể cả câu "Mây do đâu mà thành?" trên, đều có kèm theo 4 câu "kệ" nghe như vè. Nhiều năm sau này LSH làm kệ mỗi ngày, làm liên miên, có lẽ để chứng minh mình là Phật thứ thiệt. Bởi biết có nhiều người chán ngấy các buổi họp hành, học tập ấy, nên LSH đã đặt ra câu hỏi "Vì sao ai cũng mong đến ngày Chủ Nhật?" và cũng tự LSH giải đáp rằng đến ngày đó môn đồ được họp nhau, "mau...giải nghiệp, điển mạnh thêm". Sự thật có mau giải nghiệp không ?
 

Tài liệu học tập

Cứ cầm lên bất cứ một quyển nào trong số cả chục quyển "Bé Tám Bàn Bạc Cùng Bạn Ðạo Khắp Năm Châu" do nhà sách Vô Vi ấn hành, người ta có thể thấy ngay câu nói "họp nhau mau giải nghiệp" trên là có thực hay cũng chỉ bố láo.
Tôi xin trích dẫn dưới đây 100 câu trong số khoảng 260 câu Hỏi-Ðáp do LSH đặt ra mỗi ngày một câu, in thành "Bé Tám..., Tập V" . Xin người đọc lưu ý vài điểm sau:
1. Có hai loại câu vấn-đáp trong đạo xuất hồn: (a) loại thực sự do một người hỏi và LSH đáp, ghi trong các quyển Vấn Ðạo và (b) loại do Phật Tám tự đặt, tự đáp ghi thành các quyển tập "Bé Tám Bàn Bạc Cùng Bạn Ðạo Khắp 5 Châu".
Quyển "Bé Tám..., Tập V" này dày 138 trang. Các câu Hỏi-Ðáp không được đánh số, chỉ ghi ngày LSH viết, và mỗi ngày viết một câu. Từ ngày 8/4/93 đến ngày 25/12/93, gần 9 tháng, có khoảng 260 câu.
2. Trong khoảng 260 câu ấy, tôi chỉ trích dẫn 100 câu, đánh số, và bỏ qua khoảng 160 câu cực kỳ tạp nhạp khác như: Tại sao người đời hay than thở? Tại sao có nhiều người ở mặt đất hay lo chuyện thế sự? Nhớ Trời Phật để làm gì? Những người còn tự ái thì phải làm sao? Người đời hay ham vui thì sao? Một quê hai kiểng là sao? v.v..
3. Trong nguyên bản, dưới mỗi câu Hỏi có câu Ðáp, hết câu đáp có bài Kệ 4 câu. (Hỏi-Ðáp-Kệ) Tôi chỉ trích dẫn nguyên vẹn Hỏi-Ðáp-Kệ câu đầu tiên làm tiêu biểu để độc giả thấy bốn câu vè ấy hay ho thế nào. Các câu sau đó tôi chỉ trích dẫn câu hỏi mà thôi, ngoại trừ vài câu tôi thấy cần dẫn cả phần giải đáp. (Ðộc giả muốn có toàn bộ nguyên bản quyển này và các quyển khác xin liên lạc nhà sách Vô Vi tại Westminster, California. Rõ ràng tôi đang quảng cáo không công cho đạo Vô Vi đây !)
Phật Sống LSH tức Bé Tám nói đạo lý gì trong số 100 câu Hỏi-Ðáp này và bắt môn đồ phải học tập ? Xin nói ngay để người đọc dễ thưởng thức, hầu hết là các câu hỏi như : Bé có mệt không ? Bé có ngủ được không ? Bé khó ngủ vì sao ? Bé có vui không? Bé có buồn không ? Bé có lo không ? Bé nghĩ sao ?
Ðối với người bàng quan, tất cả những câu này cho thấy trạng thái tâm thần bất ổn và có thể bệnh hoạn của LSH. Các môn đồ Vô Vi không thấy như vậy. Cũng như việc LSH hay nổi cọc và thích chơi roulette được xem là "mầu nhiệm", môn đồ Vô Vi tin rằng những câu này và tất cả những lời dạy tương tự khác của LSH là những lời dạy "mầu nhiệm".
1. Hỏi: Hôm nay Bé lại phải tiếp tục lên đường đi Dallas theo lời hứa, Bé không chán sao?
Ðáp: Thưa, Bé lúc nào cũng tôn trọng lời lứa, dù cho bao nhiêu trở ngại Bé vẫn thực thi cho kỳ được, quyết tâm không thay đổi thì mọi việc sẽ tốt đẹp.
Kệ: Thương yêu khai triển ý tâm hòa
Tái ngộ thương yêu lý thiết tha
Tràn ngập chơn tình do trí phát
Trùng tu xây dựng sống chơn hòa.
2. Ðêm khuya trời đất động ầm ầm, Bé có ngủ được không?
3. Bé bàn bạc với bạn đạo mọi khía cạnh, Bé có khoẻ không?
4. Lúc này Bé rất khoẻ, đi đâu với phương tiện nào cũng thích hợp với Bé cả, tại sao?
5. Ðêm nay hầu như Bé không ngủ tại sao?
6. Bé về Thiền Viện ngủ có được không?
7. Bé dời chỗ ngủ hoài Bé có mệt không?
8. Bé đã bình an đến Thiền Viện Hai Không, Bé cảm thấy thế nào?
9. Mọi người diện kiến Bé đều hoan hỉ, tại sao?
10. Sáng mai 8 giờ Bé phải rời nơi đây đi hợp mặt bạn đạo ở San Diego, tại sao?
11. Người đời hay thay đổi tại vì sao?
12. Bé đã bình an đến nơi, gặp mọi người vui không?
13. Hôm qua Bé được gặp mọi người thân yêu, Bé cảm thấy sao?
14. Qua những ngày chung vui với bạn đạo, hôm nay Bé sẽ xa rời đi nơi khác, Bé có thương nhớ họ không?
15. Hỏi: Bé đã bình an đến nơi, thời tiết oi bức trở thành mát lạnh, tại sao?
Ðáp: ...Bé tự nghĩ rằng lúc nào Bé cũng hướng tâm về Trời Phật, thì Trời Phật cũng tận độ cho Bé được bình an và khoẻ mạnh, Bé tự chứng minh Bé không bao giờ dám xa Trời Phật. [Bé Tám cho rằng khi Bé Tám đến địa phương ấy, Trời Phật đã vì đặc biệt cưng Bé Tám nên đổi thời tiết từ nóng bức ra mát mẻ.]
15. Hôm nay Bé phải đi gặp bạn đạo ở Thiền Ðường Vancouver đông người, Bé có mệt không?
16. Những người giàu có quí lấy họ không?
17. Hỏi: Làm người có gì lạ tại mặt đất này?
Ðáp: Thưa, làm người không khác gì hòn bi của bàn roulette, hên xui vô thường, rơi vào số nào thì phải chịu số đó, khi được khi mất...
18. Hôm nay Bé lại phải rời đây đi về Montréal theo sự yêu cầu của bạn đạo nơi đó, Bé có bận tâm không?
19. Bé đã bình an đến Montréal, mọi người đều vui, Bé nghĩ sao về họ?
20. Bé về đây đọc thư quá nhiều Bé có mệt không?
21. Hiện nay bạn đạo được có một nơi khang trang trật tự, hướng về Trời Phật để tu học, Bé nghĩ sao về việc nầy?
22. Hỏi: Những người tham thiền để làm gì?
Ðáp: ...có thể nghe được những siêu âm trong lúc nhập định, sung sướng và hạnh phúc vô cùng [Những năm này Vô Thượng Sư Thanh Hải đang hoành hành với pháp thiền nghe những âm thanh... cõi trời. Vô Thượng Sư tức Phật Sống Quan ÂM đã lấy chồng năm 1997.] .
23. Hôm nay là ngày cuối của sự hợp mặt giữa Bé và bạn đạo Montréal sắp chia tay Bé có buồn không?
24. Hôm nay Bé bắt đầu dọn về nhà cũ, và chuẩn bị cho cuộc MỸ du ngày 02-07-93, Bé cũng sẽ chung sống với một số bạn đạo chung hợp tại Boston, Bé phải làm việc như vậy có mệt không?
25. Hôm nay là ngày đúng hẹn ra đi Boston của Bé, Bé có chuẩn bị cho cuộc sống chung sẽ ra sao? [Ðáp: cuộc sống chung sẽ được vui hoà tốt đẹp ...]
26. Bé đã đến nơi bình an, mọi người gặp lại Bé đều vui và tự cảm thấy thanh nhẹ, tại sao?
27. Hỏi: Bé khó ngủ thâu đêm tại sao?
Ðáp: ...nói chuyện nhiều, thiền nhiều và ít ngủ cho nên máu có phần cao, tim làm việc nhiều...
[Hoàn toàn trái ngược với các quảng cáo luyện xuất hồn sẽ chữa được nhiều bịnh nan y, và sẽ ngủ ít nhưng vẫn khoẻ.]
28. Hôm nay là buổi bế mạc và chia tay, Bé cảm thấy ra sao?
29. Sau buổi chung sống, Bé dừng chân tại khách sạn, Bé có thấy gì lạ không? [Ðáp: ...Bé rất cần ngủ bù lại cho khoẻ...]
30. Trong tuần này có rất nhiều người đến thăm Bé, Bé có sẵn sàng tiếp họ hay không?
31. Làm người tại sao không minh bạch? [Ðáp: tại vì chính họ không hiểu được chính họ, làm sao minh bạch được, ...]
32. Hỏi: Tại sao thế gian cứ bị bão lụt hoài, tạo sự đau khổ cho người dân rất nhiều?
Ðáp: Thưa, nước có cơ hội tràn thì đất có cơ hội lại lấp...
33. Nhớ Trời nhớ Phật để làm gì?
34. Người bệnh hay sợ chết, có người lại muốn chết, tại sao?
35. Nhà Bé lúc nào cũng có đông người lai vãng chung vui với Bé, Bé nghĩ thế nào?
36. Hôm nay Bé chuẩn bị đi Âu Châu, Bé có cảm thấy lo âu không?
37. Khuya nay 11 giờ đêm Bé sẽ cùng bạn đạo đến nơi tụ hợp ở Âu Châu, Bé có vui không?
38. Hôm nay Bé đã bình an đến phi trường Hòa Lan gặp mọi người đón Bé, Bé có vui không?
39. Bé được một giấc ngủ Bé có khoẻ không?
40. Bé đến đây mát mẻ có ăn ngủ được không?
41. Bạn đạo đến càng ngày càng đông, Bé cảm thấy thế nào?
42. Hỏi: Có người tu lâu tự cảm thấy trí óc sợ sệt và lộn xộn tại sao?
Ðáp: vì họ hành không đúng pháp, đã sửa đổi pháp theo ý muốn của chính họ.
[LSH đổ tội cho môn đồ chứ không chịu nhận đó là hậu quả của việc luyện đạo Vô Vi. LSH lại quên là chính tổ sư ÐTH đã sửa đổi pháp theo ý muốn nên mới ra các nông nỗi cho đến tận ngày nay.]
43. Sau ba ngày chung họp, Bé có cảm nghĩ gì?
44. Sau Ðại Hội Bé được nghỉ ngơi một tuần gần bờ biển, Bé nghĩ sao về việc này?
45. Những người giàu có ham vui tại sao?
46. Ngày nay là ngày nghỉ của Bé, nhưng Bé cũng đi làm việc ở Hòa Lan là sao? Bé có mệt không?
47. Hôm nay Bé đi xứ nóng Phi Châu, Bé liệu có chịu đựng nổi không?
48. Bé đã bình an di động 15 tiếng đồng hồ không ngủ, Bé có mệt không?
49. Bé được ngủ một đêm thẳng giấc, Bé có khoẻ không?
50. Lúc này Bé khoẻ và rất vui, lúc nào cũng chìu mọi người, tại sao?
[Phải chăng thời gian này Bé đổ quạu quá mức bình thường, nên hôm nay Bé có câu này ?]
51. Bé nói ở trên đời này vạn sự đều không tại sao?
52. Hôm nay Bé lại phải dời chỗ trở về chỗ cũ, Bé có mất ngủ không?
53. Hỏi: - đời này có rất nhiều người không chấp nhận pháp của Bé đang hành, tại sao?
Ðáp: Thưa, pháp của Bé đang hành không phải như món hàng bán ở chợ, muốn mua là mua còn không mua thì thôi ...
54. Hôm nay Bé lại phải xa những người con yêu quí của Bé, Bé có buồn không?
55. Một đêm dài Bé không nhắm mắt, Bé có mệt không? [Bé Tám giải đáp dài dòng và thêm 4 câu kệ, nhưng tất cả không hề cho biết có mệt hay không.]
56. Hỏi: Bé gặp bạn đạo khắp nơi đều còn thắc mắc, tại sao?
Ðáp: Thưa, bản chất lười biếng của con người vần còn thì sự thắc mắc không bao giờ tiêu tan cả. ...
57. Hỏi: Những người gian tham thì sao?
Ðáp: Thưa, ..., tương lai sẽ triền miên trong khổ của tâm lẫn thân, không thể giàu được, tâm linh nghèo nàn bẩn thỉu.
58. Bé đi xem triển lãm xe hơi tại Ðức có gì lạ không?
59. Làm người thích lo về sự sống chết, tại sao?
60. Bậc lãnh đạo quốc gia có cần tu không? [Phạm Bá xin đố người đọc, và nếu cần tu thì nên tu đạo nào?]
61. Hôm nay Bé về Thiền Viện mọi người đều vui, tại sao?
62. Bé được tiếp đãi tốt ở khách sạn rộng rãi, Bé có thích không?
63. Mùa đông sắp đến, Bé cảm thấy ra sao?
64. Bé được bạn đạo vui mời Bé dùng cơm tối, Bé có cảm nghĩ gì về buổi cơm đông đảo bạn đạo, mọi người đều nhìn Bé và muốn nghe những gì Bé nói?
65. Bé được bình an đến nơi ở nhà mới Bé có ngủ được không ?
66. Bé ngủ chưa quen giường, Bé phải ra đi nơi khác Bé có bực không ?
67. Mọi người muốn gặp riêng Bé là sao?
68. Hỏi: Xứ Pháp năm nay lụt rất nhiều nơi, tại sao?
Ðáp: Thưa, luật nhân quả, có yên cũng phải có lụt....
69. Hôm nay Bé phải đi dự cuộc vui của bạn đạo Paris, Bé nghĩ sao về việc này ?
70. Bé được bàn bạc về Ðại Hội kỳ tới với bạn đạo khắp các nơi trên thế giới, Bé có vui không ?
71. Những việc trở ngại Bé có lo âu không ?
72. Bạn đạo quí mến nhịn và khổ nhọc đưa Bé đi bất cứ nơi nào, Bé nghĩ sao về họ ?
73. Bé đã bình an đến nơi, Bé có cảm thấy vui không ?
74. Hỏi: Lòng ham muốn của loài người đều muốn tự do tại sao?
Ðáp: Thưa, phần hồn luôn luôn muốn tự do và không bao giờ muốn bị giam hãm...
75. Bé có tội nghiệp cho những phần hồn không có lập trường dứt khoát không ?
[Bé Tám muốn ám chỉ các môn đồ đã bỏ Bé Tám.]
76. - đời này bị mất của ai cũng buồn cả, còn Bé thì sao ?
[Phải chăng câu này được "Ðức Thầy" viết xuống sau khi thua roulette???]
77. Tại sao những người mới hay cũ cũng đều quí thương Bé hết?
78. Hôm nay Bé phải ra đi vì sự yêu cầu của bạn đạo Florida, Bé có vui không ?
79. Người tu Vô Vi có hoàn toàn tự do không?
80. Sau khi sống chung, mọi người đều quí mến Bé, tại sao ?
81. Tình thương dào dạt của mọi người hướng về Bé, Bé có khoẻ không ?
82. Bạn đạo làm lễ sinh nhựt cho Bé sớm hơn một ngày, Bé nghĩ sao về họ ? [Viết ngày 12/11/1993; sinh nhật thật của LSH là ngày 13/11]
83. Mọi người đều bằng lòng chung vui với Bé, từ trên bờ cho đến xuống biển, có gì lạ không?
84. Khi Bé rời khỏi bạn đạo thì mọi người lục đục tại sao?
85. Hôm nay Bé phải xa bạn đạo xứ nóng về xứ tuyết lạnh, Bé sẽ làm việc nhiều hơn xứ nóng, Bé nghĩ sao về việc nầy ?
86. Máy vi tính do đâu mà có? [23 dòng giải đáp, gồm những câu : "do bộ óc con người tìm tàng và lưu trữ hình thành", "mất rất nhiều thì giờ vật chất mới sắp xếp trật tự điện năng của khối óc, từ nặng trược đi đến thanh nhẹ......", "Cho nên Bé thường nhắc với các bạn đạo rằng: Tu thiền là lợi ích vô cùng, cắm đầu lo tu thì sẽ được kết quả tốt ở tương lai. ...."]
87. Bạn đạo quây quần chung ca hát, Bé nghĩ sao về việc nầy ?
88. Ðêm nào cũng có bạn đạo quây quần bên Bé, Bé nghĩ sao về việc nầy ?
89. Hôm nay Bé bắt đầu đi vòng quanh thế giới, rời người thân yêu Bé có buồn không ?
90. Bạn đạo khắp nơi sắp về đây tổ chức sinh nhựt của Bé, Bé có vui không ?
[Viết ngày 15/12/1993; dự trù làm lễ sinh nhật ngày 25/12.]
91. Bé thường nói Trời ban tình đẹp, là đẹp làm sao?
92. Hỏi : Tâm thức giác cảm giác ra sao ?
Ðáp: Thưa, khi tâm thức giác tâm hồn rất cảm động, rơi lụy và an vui.
93. Hỏi: Lúc nầy Bé thiền khoẻ không?
Ðáp: Thưa, lúc này Bé vừa thanh lọc xong [súc ruột], Bé cảm thấy rất khoẻ và thiền tốt hơn xưa..
94. Bạn đạo khắp nơi về đây thăm Bé, Bé có phiền không?
95. Hỏi: Những người tu cao có phản Thầy hay không?
Ðáp: Tu cao mà thị phi nói xấu Thầy mình là tự phản bội lấy chính họ, suốt kiếp sẽ bị tổn thất điện năng sẵn có, khổ! khổ! khổ! mới có cơ hội trở lại con đưòng trung đạo, phần hồn sẽ bị ràng buộc bởi nghiệp lực gia cang, tiếp tục nói dóc không công và bệnh hoạn.
Kệ: Tâm không minh chánh tạo điên khùng
Kho tiến khó tu khó ung dung
Tâm đạo không bền tâm tạo động
Phần hồn đau khổ tự mình nôn
Nghệ thuật làm thi, kệ của Phật Tám và môn đồ rất đơn giản: miễn sao lựa được chữ đúng cước vận, còn ý nghĩa ra sao không quan trọng. Do đó có những chuyện thường xảy ra như chuyện này : trò thắc mắc một bài kệ của thầy có chữ "tứ quí" ở cuối câu, không biết "tứ quí" đó là bốn yếu tố trọng đại chi. Thầy "giải toả" rằng "tứ quí" thầy nói đó là... bốn mùa ! Trong bài kệ trên đây thầy sùng đệ tử "phản Thầy, thị phi nói xấu Thầy", nên thầy hăm ai bỏ đạo Vô Vi sẽ bị... điên khùng; và thầy không thèm làm kệ đúng cước vận ung nữa, dện luôn chữ "nôn" mầu nhiệm vào.
97. Bạn đạo khắp các nơi về đây chúc mừng sanh nhựt của Bé, Bé có vui không? [Viết ngày 23/12/93]
98. Hôm nay bạn đạo từ xa đã đến ước mong gặp mặt Bé, Bé có sẵn sàng tiếp họ không?
99. Nhơn dịp ngày lễ Giáng Sinh mọi người gởi thiệp về chúc lễ sanh nhựt của Bé và chúc thọ Bé, Bé có vui không? [Viết ngày 25/12.]
So sánh ngày LSH viết câu số 99 này và các câu 82, 90, 97, tôi thấy:
a) Sinh nhật của LSH là ngày 13 tháng 11
b) Câu số 82 không có gì khác lạ. (Viết trước một ngày, 12/11, là ngày đệ tử làm lễ sinh nhật cho LSH sớm một ngày.)
c) Ba ngày sau, câu 90, LSH lại được đệ tử mừng tiệc sinh nhật.
d) Nhưng hơn một tháng sau, câu 97, ngày 23/12: "Bạn đạo khắp các nơi về đây chúc mừng sanh nhựt của Bé", và ngày 25/12, LSH lại được "chúc lễ sinh nhựt của Bé và chúc thọ Bé".
Ðìều này cho thấy LSH cũng tự cho mình là Chúa Jê Su luôn !!!
100. Những người đọc Mục Bé Tám tự cảm thấy nhẹ và thông suốt tại sao?
Câu cuối cùng trên đây cũng là câu cuối cùng của toàn quyển "Bé Tám Bàn Bạc Cùng Bạn Ðạo Khắp 5 Châu". Ðó là những giáo lý nhiệm mầu phát ra từ Phật khẩu, hay phải chăng đó là những băn khoăn, khắc khoải của một bệnh nhân mắc bệnh tâm thần ? Các quyển "Bé Tám" khác cũng đồng tính chất linh tinh, lang tang, vớ vẩn, vẩn vơ như quyển V trên đây, tuy nhiên khi bỏ công lật qua các quyển ấy tôi thấy một chi tiết không có trong quyển V. Trong quyển V, LSH thường cho biết hôm nay sẽ rời nơi đây, đi nơi kia "thể theo thời thỉnh cầu của bạn đạo". Các quyển khác cho thấy sự thật không hẳn như vậy: nhiều ngày LSH than không biết sẽ đi đâu!
Về phần độc giả, nếu sau khi đọc xong 100 câu trên và hàng ngàn câu tương tự mà không "tự cảm thấy nhẹ và thông suốt", đó là điển của quí vị còn kẹt, chưa thông. Xin làm tiệc ăn mừng.
Về phần những môn đồ Vô Vi đã từ bỏ đạo xuất hồn sau nhiều tháng năm chịu đựng những giáo lý vớ vẩn như trên và nhiều trò khác, họ bị LSH gán cho hai chữ "phản đạo".
Ðó là tất cả những gì xảy ra hàng tuần tại những nơi gọi là "thiền đường Vô Vi". Còn tại các "thiền viện Vô Vi thì sao ?
 
 

Thiền viện Vô Vi

Ðạo xuất hồn có một thiền viện tại Pháp, và ba thiền viện dưới đây tại Hoa Kỳ.

1) Thiền Viện Nhẫn Hoà tại Olympia, Washington State, lấy theo danh hiệu của "Cha Trường" tức "Cha Nhẫn Hoà" tức Trần Văn Trường, người đã bị 50 ngàn đồng hương biểu tình phản đối tại Little Saigon, California, năm 1998. Tên Nhẫn Hoà vẫn còn được giữ tuy Trường đã thất sủng từ năm 1989.

2) Thiền Viện Vĩ Kiên tại Big Bear, Nam California, lấy tên theo một trong nhiều danh hiệu Phật của LSH.

3) Thiền Viện 00 tại Oroville, Chico, phía Bắc San Francisco. "00" tức 2 con số không, cũng được đặt theo danh hiệu của đức thầy. Nếu chồng 2 con số 0 lên nhau, người ta thấy một hiện tượng nhiệm mầu: đó là con số 8, tức tờ-ám-tám, tức Phật Tám.

Có người thắc mắc hỏi Phật Tám về "Tám", và cuộc vấn đáp ngắn ngủi đã xảy ra như sau:

- "Thưa thầy, tại sao người ta gọi thầy là ông Tám?"

- "Bởi vì mình tu theo Vô Vi, hai số 0 hợp lại là 8. Có gì đâu! Ðặt số 8 cho gọn hơn."

- "Thưa thầy, trước khi thầy theo Pháp Lý Vô Vi đã có tên thứ tự là ông Tám chưa?"

- "Thứ tự trong gia đình là ông Tám, nhưng mà tôi thấy số 8 này hữu ích hơn, tôi phổ biến số 8 này để tránh sự mê tín." [Vấn Ðạo 1, 1995, nhà in Vô Vi, California]

"Tránh mê tín kiểu" này, người bình thường cho là "tiếu lâm", nhưng các môn đồ Vô Vi lại có thể cho là rất "mầu nhiệm".

Các thiền viện Vô Vi đều do các môn đồ đầy đạo tâm chung tiền mua đất, rồi chung sức xây cất nên trên các vùng đồi hoặc lưng núi. Hầu hết các thiền viện vô Vi này đều có phòng tắm hơi để "giải trược", máy súc ruột cũng để "giải trược" và trị bá bệnh, máy lạnh, máy sưởi, máy truyền hình, máy video, radio, cassette, và đủ mọi tiện nghi khác. Nơi nào cũng có một phòng hoặc "cốc" dành riêng cho LSH để năm thì mười họa LSH giáng lâm đôi ngày. Những môn đồ muốn ở luôn tại thiền viện để luyện cho thành cao thủ xuất hồn dĩ nhiên phải có trình độ xuất hồn "khá" rồi, và phải được LSH cho phép. Cho đến nay có thiền viện chỉ có 1 người, có nơi 4 hoặc 5 người, cả nam lẫn nữ, được gọi là "tu sinh". Ngoài công việc chính hằng ngày lo giữ thiền viện cho sạch sẽ, các tu sinh chỉ có việc nấu nướng các món ăn health food sao cho khoái khẩu, uống thuốc herbal vitamines cho thêm bổ, giải trí cho tâm linh thêm thanh nhẹ, ngủ cho quân bình vũ trụ, và luyện xuất hồn. Thiền viện Vĩ Kiên là nơi nhận súc ruột cho môn đồ Vô Vi và cả người ngoài, với giá vài trăm đô la mỗi người. Chẳng hề thấy bảng giấy phép treo chỗ nào.

Nói chung, cảnh cô tịch vắng vẻ chỉ là nơi lý tưởng cho những người chân tu, đã thực sự tìm được niềm an lạc của một đời sống xuất thế, thanh tịnh. Nếu chỉ vì có chút ít công phu, công quả, hoặc cúng vào năm mười ngàn đô la, hoặc vì vợ chồng chia lìa, hoặc thất nghiệp, hoặc buồn tình, v.v., mơ tưởng rằng mình lên non ngồi nhắm mắt một hai năm sẽ thành tiên, thành Phật sống, để ai nghe đến cũng phải hít hà, nể nang, thì... thực đáng thương. Chẳng được mấy tháng!

Nếu phương pháp tu hành không biết gì đến việc khống chế vọng tưởng, ngược lại còn nuôi dưỡng và thoả mãn chúng; nếu đó là nếp sống phè phỡn, hưởng thụ, hằng ngày chẳng có việc chi làm cho đáng gọi là công việc, lại thiếu người để trò chuyện, tán gẫu huyên thuyên mỗi ngày, chẳng chóng thì chầy cũng sanh ra các "biến chứng". Từ tiền điện thoại tán gẫu viễn liên vài trăm đô la hằng tháng, đến sự nạnh hẹ, ganh tị vặt giữa năm ba người với nhau, đến việc rượt đuổi, đục lộn nhau rầm rầm, cho đến việc cụ thể hóa "hồn vía giao du, chàng nàng hội ngộ, âm dương hòa hợp", tránh sao cho khỏi.

Tiền ở đâu ra cho Phật Sống ở khách sạn 4, 5 sao quanh năm, và cung cấp, nuôi dưỡng những "thiền viện", những "tu sinh" như thế, nếu không phải là những đồng tiền mồ hôi nước mắt của những môn đồ trẻ và những đồng tiền già của các môn đồ bô lão ?
 
 

Ngồi thiền hay tẩy não, nhồi sọ ?

Ngôn ngữ của đạo xuất hồn có tiếng "thiền chung" với nghĩa lý hiển nhiên: nhiều người ngồi thiền với nhau trong cùng một phòng. Ngoài ra, còn có từ ngữ "ngồi một mặt" hoặc "ngồi hai mặt", có nghĩa ngồi khoảng thời gian lâu một hoặc hai mặt băng cassette. Tại các thiền đường (tức tư gia) hoặc các thiền viện, môn đồ Vô Vi hành thiền như sau:

Tất cả ngồi quay mặt về hướng Nam, vì đó là hướng Hỏa tính theo bát quái. Ngồi quay về hướng Hoả dễ... có điển hơn. Các "Phòng Thiền" tại các thiền viện Vô Vi đều có loa gắn cao trên tường hướng Nam, phát xuống về phía người ngồi. Nếu bức tường không đúng hướng Nam thì loa được gắn ở góc phòng, và tất cả ngồi hướng về... góc phòng. Ngoài ra, mỗi phòng trong thiền viện cũng đều có loa và được gắn như thế. Người ngồi chỉ việc hướng mặt về cái loa, vậy là yên trí đúng hướng Nam theo pháp tu xuất hồn.

Cách luyện xuất hồn gồm có 3 phần chính: Nguyện, Soi Hồn, và Thiền Ðịnh, tất cả trong thế ngồi xếp bằng (bán già).

- "Nguyện" có nghĩa chắp tay khấn nguyện cầu các thẩm quyền ở trển cho mình xuất hồn.

-û "Soi Hồn" lại không có nghĩa bình thường thế gian thường dùng (soi hồn, soi kiếp), mà là đút chặt hai ngón tay cái vào hai lỗ tai, ngón trỏ và ngón giữa chấm giữa thái dương và đuôi mắt; hai mắt nhắm nghiền; giữ yên như vậy từ 5 đến 15 phút.

- "Thiền Ðịnh" có nghĩa buông thõng hai cánh tay xuống, hai bàn tay đặt trên đùi, mắt vẫn nhắm nghiền, chú ý xem có cục sáng gì xuất hiện trong đầu hoặc bay ra chờn vờn trước mặt, hoặc điển chạy, điển "rút" lên đầu...

Mỗi người thủ một cái đồng hồ chuông canh giờ (kitchen timer), kẻ vào trước, người vào sau, tự ngồi xuống một chỗ nào đó trong phòng, hướng mặt về phía cái loa trên cao. Nhắm mắt, chắp tay "Nguyện" xong, vặn cái đồng hồ ấy canh từ 5 đến 15 phút tùy ý mình, rồi nút chặt hai lỗ tai làm phần "Soi Hồn". Sau đó đến phần "Thiền Ðịnh".

Từ đầu đến cuối, cả căn phòng yên tĩnh, ngoại trừ tiếng chạy lạch cạch, lạch cạch, rõ mồn một của các đồng hồ canh giờ phần Soi Hồn, và tiếng băng cassete của LSH nói đều đều, phát ra từ cái loa trên cao.

Bỗng góc này có tiếng "KOOOONG", đó là một người đã xong phần "Soi Hồn", đang tiếp qua phần cuối là "Thiền Ðịnh". Lại góc kia một tiếng "KOOOONG" nơi một người khác ngồi, và cứ một lát sau lại có tiếng "KOOOONG" của người khác nữa... Mỗi mặt băng cassette phát lời Tám nói dài 30 phút; đa số "ngồi một mặt". Dù cho ngồi lâu 15 phút, nửa giờ, hay một giờ, hiển nhiên các môn đồ Vô Vi lắng đọng tâm thần để Phật Sống rót từng câu, từng lời, từng từ ngữ Vô Vi vào tâm khảm mình. Tại các thiền viện Vô Vi, mỗi ngày có ba buổi LSH phát thanh, đệ tử thâu thanh như vậy, và gọi là... "ngồi thiền": vào lúc 11g30 hoặc 12g trưa, 12g đêm, và 6g sáng. Cứ đến đúng các giờ đó, tiếng LSH lại phát ra oang oang từ các loa trong tất cả các phòng, cũng một băng ấy, ngày ngày, tháng tháng, năm năm. Chỉ có cách ra hẳn bên ngoài thiền viện mới thoát khỏi các lời phát thanh của LSH. Trong nhiều đoạn trong băng, LSH gằn giọng, bực bội mắng mỏ, hoặc phát biểu một sự bất mãn gì đó ngoài mối bất mãn đối với những môn đồ khắp nơi đã tỉnh ra và từ bỏ đạo xuất hồn.

Những buổi thiền chung tại các "thiền đường" cũng rập khuôn theo thể thức tại "thiền viện". Môn đồ xuất hồn gọi đó là những buổi "công phu". Những ai hiểu biết ít nhiều về tâm lý học có thể nói đó là những giờ tẩy não và nhồi sọ. Người bàng quan mỗi khi nhắc đến đạo này là phải lắc đầu, không hiểu nổi môn đồ xuất hồn cất bỏ lý trí ở đâu, và vì sao ?! Ngày hôm nay quí vị đã biết được một trong nhiều nguyên do.

Tiếp theo đây là những sự thật về cái gọi là "Ðại Hội Vô Vi" hằng năm.

Ðại hội vô vi hằng năm họp nhau để làm gì ?

Chính LSH đã quá rành hưởng thụ, ăn chơi khắp thế giới, nên mỗi năm LSH chấm một địa điểm nổi tiếng khác nhau của thế giới văn minh hoa lệ để triệu tập môn đồ các nơi về hội họp với nhau, gọi là "Ðại Hội Vô Vi". Vài địa điểm đại hội trong quá khứ là: Hồng Kông, Bangkok, Las Vegas, Atlantic City, Alaska, Sidney, Bahamas, v.v. Ðịa điểm Ðại Hội Vô Vi vào tháng 7 năm nay (2000) là đại khách sạn Hilton, tại thủ đô Prague của Tiệp Khắc.

Năm 1995, LSH tổ chức Ðai Hội tại Khách Sạn MGM lớn nhất Las Vegas. Ai cũng biết Las Vegas là thủ phủ bài bạc suốt ngày đêm của toàn thế giới, quanh năm không đóng cửa, là nơi giải trí đắt tiền, và cũng là một kinh đô của ngành nghề mãi dâm của cả thế giới. Gần 1500 (một ngàn năm trăm) môn đồ đạo xuất hồn khắp nơi phấn khởi kéo về Las Vegas dự đại hội. Năm sau đó, 1996, LSH chọn địa điểm họp Ðại Hội tại Bangkok, cũng nổi tiêng là ổ điếm của cả thế giới. Cứ thế, hàng năm LSH họp các đệ tử một lần tại những nơi phồn hoa, đô hội nhất, ăn chơi nổi tiếng có hạng của thế giới. Ðịa điểm Ðại Hội Vô Vi năm 2000 là đại khách sạn Hilton, tại thủ đô Prague của Tiệp Khắc.

Họp nhau như thế để làm gì ?

ở Trước hết, Phật Sống LSH ban huấn từ, không ngoài những lời lẽ đã được thấm sâu vào tim óc môn đồ: chúng ta ở trển giáng lâm... xuống đây, phải rán tu để... tiến lên; những kẻ ngu tối bỏ đạo xuất hồn vì chán ngán thì chúng sẽ gặp những chuyện ngoài đời còn... đáng chán hơn, cho... chúng biết; chúng ta phải rán đời đạo song tu sao cho thanh nhẹ, giải trược, hoá giải tâm linh; hồn gọi là chồng, vía gọi là vợ; v.v. và v.v.

ở Sau đó, các môn đồ lần lượt lên sân khấu ca tụng ân điển cao dày của đức thầy. Kẻ ngậm ngùi ngâm thơ ứa lệ, người ca sáu câu vọng cổ bi ai; kẻ kể lể tán thán sự linh hiển kỳ diệu của ông Tám, v.v. Tất cả đều rất là cảm động, rất chân thành, và rất tôn kính.

Chỉ có thế ! Ðại hội Vô Vi tổ chức tại những địa điểm ăn chơi quốc tế, xa hoa, sang trọng, tốn kém, mắc mỏ nhất, chỉ để có thế ! Nhiều môn đồ Vô Vi đã chán màn xa xỉ này, than rằng "Cũng vậy thôi, năm nào cũng vậy thôi !" Ðúng ra, ngoài các mục đã quá nhàm chán đó, mỗi năm thường có một mục mới, để môn đồ có thêm cơ hội moi tiền túi ra. Tại một đại hội Vô Vi, mỗi tấm hình chụp... "hào quang" là 20 đô la, 2 tấm rẻ "chỉ có 30 đô la". (Tại các Psychic Fair, trò cũ này chỉ có 5 đô la một tấm, và có người giảng cái hào quang của mình có màu xanh, đỏ, vàng, tím như thế là nghĩa lý ra sao.) Máy chụp "hào quang" đáng giá trên dưới 10 ngàn đô la, và do chính các môn đồ Vô Vi điều hành. Tấm ảnh polaroid bán thân của môn đồ Vô Vi với hào quang là những cụm khói xanh, đỏ, vàng, tím, hiện ra quanh đầu được gắn trịnh trọng vào một bìa đôi, giấy láng, có in mấy câu thơ của LSH.

Mọi người được khuyến cáo chụp một tấm khi mới đến đại hội và một tấm sau khi đại hội bế mạc. Lý do là để xem sau cả tuần lễ được gần gũi Ðức Thầy, được nghe ngài ban từng lời châu ngọc vào tai, được gần "điển" của ngài, v.v., hào quang của mình sẽ sáng hơn, nhẹ hơn, đẹp hơn ra sao. Có người dư tiền, chụp 3 tấm liên tiếp và khám phá một sự thực chẳng có chi lạ: 3 tấm hình của cùng một người, bấm liên tiếp chỉ trong vòng trên dưới một phút, hiện ra... 3 thứ "hào quang" với những cụm khói có hình dạng và màu sắc hoàn toàn khác nhau!!!

Ðiều này có nghĩa hào quang thay đổi liên tục cứ vài giây đồng hồ ???!!! Và nếu quả đúng vậy thì cũng có nghĩa tôi đã gần thành Phật lúc 10 giờ, nhưng đến 10 giờ 30 giây tôi đã biến thành ma quỉ !!!

Có năm, mỗi địa phương được Phật Tám đến thăm đều có một trò chụp hình khác : muốn chụp hình chung với Phật Tám chỉ việc "ủng hộ" 5 hoặc 10 đô la mỗi tấm. Phải dự kiến tại chỗ mới thấy là phương kế này rất "mầu nhiệm": nếu ông A và bà B không muốn chi ra 10 đô la, rõ ràng ông A và bà B không thực sự tôn quí đức thầy, hoặc tôn quí chưa đúng mức. Vả lại, tiền thâu vào rất có thể sẽ được Phật Sống đem chi dùng vào những việc rất từ thiện như gởi cho các môn đồ bên quê nhà, chứ đâu phải để mua vé Boeing, trả tiền khách sạn, hoặc đi chơi roulette.

LSH đã từng biện hộ cho việc đi chơi trò đỏ đen tại các sòng bài Las Vegas rằng: "Tiền ăn được... tui gởi về VN cho người nghèo." Môn đồ Vô Vi rất mủi lòng, cảm động với những cách cứu nhân độ thế như vậy của LSH, nhưng sau khi tôi xem xét kỸ thì chẳng phải LSH gởi tiền cho các đệ tử tại Việt Nam đều đặn hàng năm, mà là năm có năm không, và số tiền năm trăm hoặc một ngàn gởi về Việt Nam được chia ra cho ba, bốn mươi người, hoặc hơn nữa. Hãy thử so sánh số bạc ấy với tổng số các chi phí tiền máy bay Boeing cho LSH và hai cô đệ tử, tiền ở đại khách sạn nhiều tuần lễ, tiền chi phí, ẩm thực, v.v., để cho LSH đặt roulette, và nếu gặp hên, ăn được một dúm tiền, rồi đem tiền ăn bạc ấy... cho đệ tử nghèo ở Việt Nam.

Nếu quả thực LSH muốn giúp "người nghèo ở Việt Nam", tôi thấy có nhiều cách hay hơn, đơn giản, thực tế, và hợp đạo lý hơn. Thay vì ở khách sạn 4, 5 sao quanh năm, LSH và đệ tử theo hầu thử giáng lâm xuống ở các thiền đường hoặc tư gia lớn của các đệ tử tại địa phương xem sao. Tôi tin chắc mọi người sẽ thấy một sự việc mầu nhiệm xảy ra liền trước mắt. Ðó là : cứ mỗi tuần sẽ cất ra được tối thiểu 500 đô la tiền phòng và tiền ăn; mỗi năm (52 tuần lễ) sẽ có tối thiểu 26000 US đô la để gởi về Việt Nam cho người nghèo.

Nói "tối thiểu" là vì:

ở Nếu đừng chơi tài xỉu, roulette, sẽ còn dư thêm nhiều nữa.

ở Nếu chỉ "ăn điển trời mà sống" như LSH thường rêu rao om sòm, đừng tiêu thụ mỗi ngày mấy chục viên thuốc Natures Sunshine mắc mỏ, thì sẽ dư thêm nhiều nữa.

ở Nếu thầy trò chỉ tương chao dưa muối và cơm gạo rau trái bình thường thay vì kê, wheatgrass, juice, và các món health food đắt tiền khác, sẽ càng dư ra được thêm nhiều nữa.

ở Nếu LSH tự dùng điển Phật Sống của mình để chữa bịnh thay vì vào nằm bệnh viện của Hoa Kỳ, Ðức, và uống thuốc tây, thì lại càng dư thêm nữa.

ở Nếu LSH và các đệ tử hầu cận cùng nhau xuất hồn bay đi khắp nơi thay vì phải mua vé phản lực Boeing quanh năm, lại càng dư thêm bộn nữa.

Chỉ bấy nhiêu thôi cũng dư sức cho "người nghèo ở Việt Nam" đến cả trăm ngàn đô la hằng năm chứ không phải chỉ vài năm mới có năm ba trăm hay một ngàn.

Trở lại với những Ðại Hội Vô Vi hàng năm, nếu tất cả chỉ có thế, vì sao vẫn có hằng ngàn môn đồ Vô Vi tham dự các đại hội kế tiếp? Ðâu là thực chất của các đại hội Vô Vi ngoài những lý do quá rõ ràng ai cũng thấy? Có nhiều lý do khác như dưới đây:

1) Từ mấy mươi năm trước cho đến nay, do từ chính miệng LSH, môn đồ Vô Vi vẫn tin rằng nếu được LSH ban cho tí... điển, điển của mình sẽ mạnh hơn, mình tu sẽ... nhẹ hơn, mau tiến hơn! Ngày 5/12/1993, LSH tự viết như sau:

"Hỏi: Những người được gần Bé, tự cảm thức được một điều mới lạ vang dội trong tâm thức là sao?

Ðáp: Thưa [điều đó] chứng minh Bé đêm đêm thực hành không ít thì mới có luồng điển thanh nhẹ, hỗ trợ cho bạn đồng hành pháp lý, hành giả cảm thức tròn trịa và an vui khi ra về".

Cũng cần đề cập thêm cho đầy đủ về việc "cho điển" và "rước điển" này của LSH và các môn đồ đạo xuất hồn. Có lần LSH đã kể lể "phải gánh lấy một gánh nặng trược của bạn đạo" tại Bỉ. Tuy nhiên, mới mấy tháng trước đó LSH đã phán hoàn toàn trái ngược: "Bé mách lời chơn lý cho bạn đạo tự giải nghiệp tâm, chứ Bé không bao giờ rước nghiệp vào thân, như những người đã kể ơn với người tu. "

Những sự kiện này cho thấy hành vi và đức độ của LSH chẳng có gì là "Phật Sống", ngược lại rất so đo, phân bì, kể công, luẩn quẩn, rất phàm tục. Tuy nhiên, môn đồ Vô Vi không thấy như vậy. Ngoài ra, mỗi khi có môn đồ nào được LSH đưa tay rờ đầu mình, đó là một điều may mắn lớn, quí báu, hạnh phúc vô cùng.

2) Lý do kết tiếp của Ðại Hội hằng năm là thầy trò "đồng thanh tương ứng, đồng khí tương cầu". Thầy rất thích, rất sành, và chưa từng chán rong chơi phố thị xa hoa, cảnh đẹp, người xinh, món ngon, vật lạ, văn minh hạ giới, v.v. Thầy muốn san xẻ các kinh nghiệm và hạnh phúc ấy cho trò, miễn là trò có khả năng đóng đủ các chi phí. Trò cũng hết lòng tin học pháp "đời đạo song tu" của thầy cho mau thành Phật như thầy.

3) Có nhiều đệ tử bịnh lên bịnh xuống, lang ta và lang tây chữa trị mãi không hết. Họ cảm thấy như đã gần mãn hạn sống kiếp này. Họ rán đến đại hội để may ra nhờ điển của đức thầy và điển của hằng ngàn đồng môn, họ sẽ bớt bịnh hoặc kéo dài được mạng sống. Tuy nhiên, việc xin điển và nhờ điển chẳng phải chỉ đơn thuần như vậy, vì có nhiều môn đồ than rằng "Ðiển mấy ổng mấy bả trược quá, làm tui đang khoẻ thành bịnh!"

4) Ngoài mối hy vọng được "tí điển" tại các đại hội, môn đồ Vô Vi còn hy vọng LSH sẽ lại bật mí "thiên cơ" ra tí ti, như việc bao giờ CSVN xụp đổ, và chừng nào tận thế, và bây giờ là tận thế đã được... dời đến năm nào. LSH đã tiên tri trớt huớt những điều này bao nhiêu năm trời rồi, nhưng môn đồ Vô Vi vẫn chưa có can đảm để thấy sự thực là LSH cũng chẳng biết gì về những việc đó. Trái lại, họ vẫn cố tin rằng LSH biết nhưng dấu không nói ra, hoặc chưa nói ra. Ðáng thương làm sao những khi các đệ tử mê tiên tri rán hỏi cho ra lẽ tại sao những lời tiên tri của thầy không hề xảy ra, liền bị LSH sừng sổ : "Thiên cơ chưa tới!"

Ðó là tất cả nhừng lý do khiến nhiều môn đồ Vô Vi vẫn chịu tốn kém tiền bạc và ngày giờ để đi dự Ðại Hội Vô Vi hằng năm.

Ðại hội vô vi sỉ nhục những oan hồn vượt biển

Ðại hội Vô Vi lần thứ 9, năm 1990, đã được LSH tổ chức trên một đại du thuyền có sức chứa hằng ngàn người, tại đảo Bahamas, một thắng cảnh du lịch nổi tiếng khắp hoàn cầu. Bahamas nằm vào phía Ðông Nam tiểu bang Florida, phía Ðông Bắc Cuba. Vùng biển Bahamas của Ðại Tây Dương cách xa vùng biển Nam Hải của Thái Bình Dương nửa vòng trái đất.

Vùng biển Nam Hải quen thuộc ấy--từ ngoài khơi các bờ biển VN qua đến Mã Lai, Phi Luật Tân, Hồng Kông--và vùng biển Vịnh Thái Lan đã là nơi khoảng từ 150 ngàn đến 200 ngàn người Việt Nam bỏ mạng trong hãi hùng trên đường vượt biển tìm tự do.

Lần đó, LSH tuyên bố Ðại Hội Vô Vi Bahamas có mục đích cùng gom chung điển để giúp cho các oan hồn vượt biển được siêu thoát. Theo tôi, đó là một điều bịp bợm, láo khoét, hoàn toàn không thể chứng minh được, và là một sự sỉ nhục cho tất cả những oan hồn uổng tử thảm thương trên biển cả.

Nếu quả thực LSH muốn cầu siêu cho họ, hoặc đem điển thanh, điển trược, chấn động lực gì gì đó cứu vớt linh hồn họ, LSH chỉ việc dẫn các môn đồ về vùng biển Việt Nam và Vịnh Thái Lan để làm việc ấy. Tàu cứ đậu tại hải phận quốc tế để khỏi làm phiền hà nhà nước nào, không cần phải kéo nhau qua thắng cảnh du lịch Bahamas cách xa Việt Nam nửa vòng trái đất.
 

Xin đón xem kỳ tới :

Phải chăng tổ sư đạo xuất hồn đã bị tẩu hỏa nhập ma ?
 

Mọi đóng góp ý kiến, dữ kiện, tin tức, kinh nghiệm xin gởi cho :


 
 

PHỔ BIẾN TỰ DO XIN ÐỪNG SỬA CHỮA
 

Thư độc giả

Ðộc giả LTL viết:
....
Tôi cũng đang suy xét những lý do tại sao họ có thể làm ngơ trước sự thật có bằng chứng để tin một cách ngây ngô vào những điều bịa đặt thô thiển đến độ một học sinh tiểu học cũng nhận ra được.
Mong rằng ông Phạm Bá sẽ có những phân tích về thái độ này trong những phần kế tiếp của tập tài liệu.

Phạm Bá viết:
Tôi có phân tích và sẽ đúc kết về vấn đề chối bỏ lý trí này. Khi bản tường trình đã đưa ra hết tất cả những dữ kiện, tôi xin dành việc phán đoán sau cùng cho độc giả.
 

Ðộc giả NMH viết:
....
Con người như vậy, cách tu hành như vậy mà tôi không hiểu tại sao ông ấy dụ được nhiều người quá, mà một số đông lại là những người trí thức chứ đâu phải là thất học...? Bởi vậy tôi mới nghĩ, con người ta chỉ cần bỏ tiền ra và chịu khó học một thời gian sẽ trở thành một "trí thức" dễ dàng... nhưng đổ hết đi và hy sinh hết tài sản cũng chưa chắc mua được cái gọi là "ý thức".... Học cao mà không có ý thức thì cũng uổng công cha mẹ, công thầy....!!
- đây tôi có một người quen, cùng quê, cũng là người khoa bảng hồi xưa nhưng cả hai vợ chồng đều đem hết mình phụng sự cho ông LSH và hết lòng lo cho cái gọi là thiền đường của ông ấy ở đây... Có một lần người đó tới thăm tôi và có khoe là đã xuất hồn được, tôi cười không nói gì, thì anh ta khoe tiếp rằng xuất hồn về Việt Nam gặp bà chị của anh ta rồi hai chị em nói chuyện ở sau vườn chuối.... Thú thật tôi không dám cười ra tiếng e mích lòng nhưng anh ta thì có vẻ hãnh diện lắm.... ra cái điều ta đây tu đã thành đạo...!!?? Chuyện đó tôi tưởng tượng cũng ra chớ cần gì phải xuất hồn lúc nữa đêm nữa hôm...? Vì chuyện đó đâu có thật....!!
Rồi tôi có tới nhà thăm một người quen, hai mẹ con đều tu theo phái vô vi của ông LSH. Tuần nào cũng đi thiền và khoe là đã thấy một.....đốm sáng rồi.... Bị bịp mà không biết....!! Tôi cam đoan, bất cứ người nào nhắm kín hai con mắt lại rồi lấy hai ngón tay kéo hai mí mắt trên ra thì sẽ thấy sáng liền, lý do là nếu kéo ra thì mí mắt trên sẽ bị chằn mõng thì thấy sáng hơn một chút chớ có gì đâu.....?? Khi nói chuyện thì cả hai mẹ con... một điều "Thầy" nói như vầy, hai điều "Thầy" nói như kia.... Trên bàn thờ cha thì phía trên cái hình của cha là hình của ông LSH rồi thắp nhang nghi ngút.. Trong khi nói chuyện thì cứ khoe "Thầy" tiên tri thế này.."Thầy" tiên tri thế kia... mà có bao giờ trúng đâu? Chỉ ăn ốc nói  mò..
Bẳng đi một thời gian, hồi năm ngoái tôi có ghé lại thăm hai mẹ con thì bà mẹ đã tỉnh, tố ông LSH đủ thứ chuyện :
 - Từ MỸ qua Úc không ở thiền đường mà ở hotel 5 sao mà dưới lầu là sòng bạc Casino nổi tiếng ở đây.
 -  Ai tới tìm thầy thì tìm lẩn quẩn ở các sòng bạc dưới lầu !
 - Thầy khoe là "thầy" đánh cho biết, "thầy" chẳng bao giờ thua,  Chẳng.những vậy mà "thầy" muốn ăn bao nhiêu cũng được và ăn đủ số là "thầy" nghĩ chơi...!!
 - Ai tìm găp "thầy" đang chơi thì thường thấy "thầy" chìa ra một xấp bạc và nói là "thầy" vừa ăn được!!?? Có Trời mà biết ? "Thầy" phán rằng nếu "thầy" cần hai ngàn thì "thầy" xuống dưới (tức là xuống lầu vào sòng bạc) lấy 2000, nếu "thầy" cần 5000 thì "thầy" xuống dưới lấy đủ 5000 rồi "thầy" nghĩ thôi chớ không lấy hơn!....
"Thầy" nói như vậy mà thiên hạ tin thì lạ thật (!) Mấy thằng Nhựt, MỸ, Úc bỏ ra bạc tỉ để xây dựng lên cái casinô rồi bỏ tiền mướn người đứng đó để phát tiền khơi khơi cho "thầy", đúng là mấy thằng dại !!
- Hồi trước "Thầy" ăn chay trường, thời gian sau này "Thầy" đạt đạo rồi cho nên "thầy" ăn mặn (!) để... "độ" cho những con vật mà "thầy" ăn ! Tức là "thầy" ăn thịt con gì thì "thầy" có ý muốn... "độ" cho con đó...
....
Còn những chuyện anh kể về những người đi học bác sĩ sáu tháng khám bệnh bằng kính lúp soi tròng mắt tôi công nhận là có, cũng như chuyện súc ruột cũng có và uống thuốc lá cây..... cũng có.
Chuyện về "thầy" LSH còn nhiều như "chuyện dài nhân dân tự vệ" ngày xưa.... mà.
....

Phạm Bá viết:

- Ðúng là "chuyện dài nhân dân tự vệ như ông nhận xét. Tôi phải rút bớt và bỏ đi nhiều tình tiết trời ơi đất hỡi như chuyện nhiều nam môn đồ đi dự đại hội Vô Vi hằng năm, đem theo một hộp phấn thoa mặt của phụ nữ để thoa cho mặt nhìn có vẻ hồng hào nhờ... điển. Làm vậy cũng để khi quay video xong, chiếu ra không ai nói mặt mình không hồng, tức là... không có điển.
- Nhận định của ông về "trí thức" và "ý thức" rất xác thực. Nói chung, con số những người có trình độ học vấn cao nhưng lạc vào tà đạo khá nhiều, không riêng gì với đạo Vô Vi. Tôi nhận thấy bằng cấp văn hóa và khả năng nhận định về đạo pháp hoàn toàn tách biệt nhau. Học đường dạy chúng ta những kiến thức đã được chứng minh và công nhận trên khắp thế giới, còn các giáo chủ thì mạnh ai người nấy tự phổ biến giáo pháp của mình. Không có việc các giáo chủ hay Phật Sống thưa kiện nhau ai là... thiệt, ai là... giả mạo. Người ta tin, thích, và hạp giáo pháp nào thì theo giáo pháp ấy, vì vậy nếu lỡ bước, sa chân vào hang quỉ trong những bước đầu thì cứ thế lún dần, và lần hồi thành mê muội, cuồng tín hồi nào không hay.
Những kiến thức học đường tồn tại mãi và được phát triển không ngừng. Các tà đạo đều có thời cực thịnh, sau đó đều tự hủy hoại dần theo thời gian, chẳng chóng thì chầy. Lý do là các giáo chủ tà đạo trước sau gì cũng lộ bộ mặt thực vì chính mình vẫn còn bị các thói xấu tham sân si nổi dậy và pháp môn tà mình đã hành không thể kềm chế nổi. Kẻ thì phạm vào luật pháp; người thì dấu diếm dâm thú mãi cũng chán, đành công khai lấy vợ, lấy chồng; kẻ đã hết lạc thú xác thịt thì chăm lo thoả mãn các lạc thú phàm tục khác như ăn uống, bài bạc, cao mạn, và nói thiên đàng, địa ngục, nói phét để được người nghe yêu mến, tôn kính.
- "Ðốm sáng" có thể do như ông giải thích, cũng có thể do các xung động của thần kinh. Nhiều người còn thấy một cái mặt thoa môi son đỏ lòm, lờn vờn. Ðạo xuất hồn gọi đốm sáng ấy là "mâu ni châu" và cái mặt thoa son phấn ấy là "bản lai diện mục" (đều là các danh từ của nhà Phật) và cũng theo họ, như vậy có nghĩa là đã có "ấn chứng" và "đắc đạo".
- Chuyện LSH nói muốn vào sòng bài lấy bao nhiêu cũng được, "chẳng bao giờ  thua" : cũng chính LSH đã từng thú thực "cuộc đời cũng như cái bàn roulette, khi được khi thua" !!!
Một trong những cách phân trần thói mê bài bạc của LSH là chơi bạc "để lấy tiền gởi về cho các đệ tử nghèo ở Việt Nam". Trong kỳ này tôi có đề cập đến việc này, và đề nghị những cách hay hơn, thực tế hơn, ra nhiều tiền hơn, và hợp đạo lý làm người hơn.

Ðộc giả LL viết:
Tôi có nghiên cứu cách tập vô vi trong 3 năm, nhưng không tiếp tục vì có những điều nguy hại như sau:
1) Cách tập gọi là Soi hồn, pháp luân, thiền địinh, thực ra là cách luyện khí công của con nhà võ. Tôi có gặp 1 thầy Tàu (80  tuổi) luyện Thái cực quyền từ nhỏ. Ông ta bảo rằng, theo cách tôi nói về 3 pháp vô vi [răng kề răng, co lưỡi, thở bụng  dẫn lên đầu, trụ ở đỉnh đầu, hay ở tam tinh], thì đó là cách điều khí trong thể xác con người (coi lại các sách dạy khí công của Việt, Tàu hay Anh-ngữ quả thật có chỉ như thế). Ðiều nguy hiểm là, nếu làm mà không có thầy theo dõi nghiêm nhặt, thì sau 1 thời gian hành giả sẽ bị nhức đầu thường xuyên, căng thẳng thần kinh và nhất là bị cao áp huyết, từ đó rất hay dễ nổi giận (Ông Tám bị hypertension rất cao và hay ... sì nẹt vô cớ lắm.)
2) Coi chừng nghe lời từ bỏ tất cả thế gian để chỉ theo ... vô vi mà thôi. Ðiều này làm gia đình tan nát, con cái lâm vào cảnh đau khổ (có biết bao nhiêu gia đình vô vi bị như thế, thực đáng tiếc). Nên nhớ tu theo Phật là để tất cả chúng sinh được hạnh phúc! Vợ con hay chồng con không phải là chúng sinh hay sao? Khoan nói chánh tà, chưa tu tới đâu mà đã làm chính những người thân yêu quanh ta đau khổ trước tiên, tu theo vô vi như vậy đúng hay sai?

Phạm Bá viết:
Tổ đạo xuất hồn là cụ Ðỗ Thuần Hậu không hiểu cách luyện do cụ đã học từ các nhà sư tu theo đạo Lão, nên cụ tự sửa đổi. Vấn đề này sẽ được đề cập đến trong kỳ 5 của bản tường trình, phân tích về "Tẩu Hoả Nhập Ma". >
 
 

Tôi xin cảm tạ quí độc giả đã gởi đến những lời góp ý. Tất cả rất cần thiết và hữu ích cho người đọc.

Phạm Bá.
18/6/2000.

-  Kỳ 4  -

"Sinh hoạt" tại các thiền đường Vô Vi :những buổi học tập hằng tuần

Mỗi địa phương có một hay nhiều thiền đường Vô Vi tùy theo địa dư và nhân số. "Thiền đường" đây chỉ là tư gia của một môn đồ có phòng rộng hay chỗ trống đủ cho 5, 10 người cho đến vài mươi người đến tụ họp hằng tuần. Trước kia, việc tụ họp chỉ để tán gẫu rồi ngồi thiền chung với nhau, nhưng nhiều năm nay lại có thêm một tiết mục rất quan trọng: hội thảo, học tập những lời đã được "Thiền Sư Lương Sĩ Hằng" viết xuống mỗi ngày và phát đi trên Internet. Chỉ những môn đồ Vô Vi có mật mã mới được download các bài học tập này để photocopy ra và phân phát tại "thiền đường".
Các môn đồ tại mỗi địa phương phải hội họp cuối tuần để học tập những chỉ thị và lời dạy mới nhất do LSH đã viết ra mỗi ngày trong suốt một tuần lễ trước đó. Những bài vở này lúc đầu được gọi là "Lá Thư Vô Vi", sau đó đổi thành "VoviLED Weekly", và nay là "Tuần Báo Phát Triển Ðiển Năng". Cách học tập như sau:
1) Chủ tịch "Hội Ái Hữu Vô Vi" cầm bản tin hằng tuần ấy đọc các chỉ thị và thông báo mới nhất của LSH.
2) Sau đó đến khoảng năm câu Hỏi-Ðáp do LSH tự đặt ra, gọi là "Mục Bé Tám." Chủ tịch chỉ đọc từng câu hỏi trước, gấp giấy lại, rồi cả nhóm bàn tán với nhau. Ai muốn thì phát biểu ý kiến của mình để giải đáp câu hỏi đó. Nếu không ai có ý kiến, chủ tịch sẽ gọi tên một hai người, và chủ tịch cũng phải rán nặn óc ra câu trả lời.
3) Sau cùng, chủ tịch lại mở bài học ra đọc câu giải đáp của LSH. Cả nhóm lại bàn thảo, tán tụng lời dạy của LSH hay ho ra sao.
Như đã đề cập, một trong số các câu Hỏi-Ðáp trong một bản tin "VoViLED Weekly" vào tháng 10, 1995, đã được đem ra học tập như sau :
- "Hỏi: Mây do đâu mà có ?"
Chủ tịch đọc câu hỏi ấy xong, mọi người yên lặng khá lâu, không biết vì câu hỏi quá ấu trĩ, hay quá khó. Không ai lên tiếng trả lời. Chủ tịch bèn gọi tên một người, và ông này phát biểu rằng "Mây do hơi nước bay lên tụ lại mà thành".
Không ai có ý kiến gì khác về vấn đề huyền bí quá mức ấy. Vậy, đã đến phiên chủ tịch đưa ra câu trả lời của chính mình. Bằng một giọng chắc nịt, tràn đầy tự tin của một bậc đàn anh lớn, một chủ tịch hội ái hữu Vô Vi địa phương, và dĩ nhiên, một cao đồ xuất hồn, chủ tịch nói:
- "Mây do khói bay lên mà thành ! Nhớ không ? Mình đốt rác đó, khói bay lên tụ lại thành mây !"
Sau khi chờ ít phút cho cả nhóm gần 20 người suy ngẫm câu trả lời ấy của mình, chủ tịch mở bài học tập ra, và đọc câu trả lời của Ðức Thầy, tức Phật Sống Di Lặc, tức Phật Vĩ Kiên, tức Thiền Sư LSH, tức Bé Tám, tức v.v. và v.v.:
- "Mây do hơi nóng bay lên thành."
Tất cả vẫn lặng thinh suy ngẫm.
Một câu Hỏi-Ðáp gần đây hơn, vào tháng 10 năm 1999, được LSH viết ra khi đang hưởng thụ tại Atlantic City, cũng là một nơi có sòng bạc lớn :
- "Hỏi : Dốc lòng tu tiến sẽ tiến bằng cách nào ?"
- "Ðáp : Thưa dấn thân tu tiến bằng sự cảm thức sự vô cùng của Trời Phật, nhiên hậu mới gặt hái được sự thanh tịnh."
Hai câu Hỏi-Ðáp trên tiêu biểu cho những câu Hỏi vớ vẩn, và các môn đồ phải họp nhau ngồi nghe, mỗi người nặn đầu, nặn óc cho ra câu trả lời trước khi được đọc cho nghe câu Ðáp cũng vớ vẩn không kém. Ngoài ra, hai câu trên cũng cho thấy LSH vẫn còn phải dùng "Trời Phật" để làm bình phong.
Các buổi học tập như thế kéo dài có đến ba tiếng đồng hồ. Cứ mỗi câu Hỏi-Ðáp, kể cả câu "Mây do đâu mà thành?" trên, đều có kèm theo 4 câu "kệ" nghe như vè. Nhiều năm sau này LSH làm kệ mỗi ngày, làm liên miên, có lẽ để chứng minh mình là Phật thứ thiệt. Bởi biết có nhiều người chán ngấy các buổi họp hành, học tập ấy, nên LSH đã đặt ra câu hỏi "Vì sao ai cũng mong đến ngày Chủ Nhật?" và cũng tự LSH giải đáp rằng đến ngày đó môn đồ được họp nhau, "mau...giải nghiệp, điển mạnh thêm". Sự thật có mau giải nghiệp không ?
 

Thiền viện Vô Vi

Ðạo xuất hồn có một thiền viện tại Pháp, và ba thiền viện dưới đây tại Hoa Kỳ.
1) Thiền Viện Nhẫn Hoà tại Olympia, Washington State, lấy theo danh hiệu của "Cha Trường" tức "Cha Nhẫn Hoà" tức Trần Văn Trường, người đã bị 50 ngàn đồng hương biểu tình phản đối tại Little Saigon, California, năm 1998. Tên Nhẫn Hoà vẫn còn được giữ tuy Trường đã thất sủng từ năm 1989.
2) Thiền Viện Vĩ Kiên tại Big Bear, Nam California, lấy tên theo một trong nhiều danh hiệu Phật của LSH.
3) Thiền Viện 00 tại Oroville, Chico, phía Bắc San Francisco. "00" tức 2 con số không, cũng được đặt theo danh hiệu của đức thầy. Nếu chồng 2 con số 0 lên nhau, người ta thấy một hiện tượng nhiệm mầu: đó là con số 8, tức tờ-ám-tám, tức Phật Tám.
Có người thắc mắc hỏi Phật Tám về "Tám", và cuộc vấn đáp ngắn ngủi đã xảy ra như sau:
   - "Thưa thầy, tại sao người ta gọi thầy là ông Tám?"
  - "Bởi vì mình tu theo Vô Vi, hai số 0 hợp lại là 8. Có gì đâu! Ðặt số 8 cho gọn hơn."
- "Thưa thầy, trước khi thầy theo Pháp Lý Vô Vi đã có tên thứ tự là ông Tám chưa?"
   - "Thứ tự trong gia đình là ông Tám, nhưng mà tôi thấy số 8 này hữu ích hơn, tôi phổ biến số 8 này để tránh sự mê tín." [Vấn Ðạo 1, 1995, nhà in Vô Vi, California]
"Tránh mê tín kiểu" này, người bình thường cho là "tiếu lâm", nhưng các môn đồ Vô Vi lại có thể cho là rất "mầu nhiệm".
Các thiền viện Vô Vi đều do các môn đồ đầy đạo tâm chung tiền mua đất, rồi chung sức xây cất nên trên các vùng đồi hoặc lưng núi. Hầu hết các thiền viện vô Vi này đều có phòng tắm hơi để "giải trược", máy súc ruột cũng để "giải trược" và trị bá bệnh, máy lạnh, máy sưởi, máy truyền hình, máy video, radio, cassette, và đủ mọi tiện nghi khác. Nơi nào cũng có một phòng hoặc "cốc" dành riêng cho LSH để năm thì mười họa LSH giáng lâm đôi ngày. Những môn đồ muốn ở luôn tại thiền viện để luyện cho thành cao thủ xuất hồn dĩ nhiên phải có trình độ xuất hồn "khá" rồi, và phải được LSH cho phép. Cho đến nay có  thiền viện chỉ có 1 người, có nơi 4 hoặc 5 người, cả nam lẫn nữ, được gọi là "tu sinh". Ngoài công việc chính hằng ngày lo giữ thiền viện cho sạch sẽ, các tu sinh chỉ có việc nấu nướng các món ăn health food sao cho khoái khẩu, uống thuốc herbal vitamines cho thêm bổ, giải trí cho tâm linh thêm thanh nhẹ, ngủ cho quân bình vũ trụ, và luyện xuất hồn. Thiền viện Vĩ Kiên là nơi nhận súc ruột cho môn đồ Vô Vi và cả người ngoài, với giá vài trăm đô la mỗi người. Chẳng hề thấy bảng giấy phép treo chỗ nào.
Nói chung, cảnh cô tịch vắng vẻ chỉ là nơi lý tưởng cho những người chân tu, đã thực sự tìm được niềm an lạc của một đời sống xuất thế, thanh tịnh. Nếu chỉ vì có chút ít công phu, công quả, hoặc cúng vào năm mười ngàn đô la, hoặc vì vợ chồng chia lìa, hoặc thất nghiệp, hoặc buồn tình, v.v., mơ tưởng rằng mình lên non ngồi nhắm mắt một hai năm sẽ thành tiên, thành Phật sống, để  ai nghe đến cũng phải hít hà, nể nang, thì... thực đáng thương. Chẳng được mấy tháng!
Nếu phương pháp tu hành không biết gì đến việc khống chế vọng tưởng, ngược lại còn nuôi dưỡng và thoả mãn chúng; nếu đó là nếp sống phè phỡn, hưởng thụ, hằng ngày chẳng có việc chi làm cho đáng gọi là công việc, lại thiếu người để trò chuyện, tán gẫu huyên thuyên mỗi ngày, chẳng chóng thì chầy cũng sanh ra các "biến chứng". Từ tiền điện thoại tán gẫu viễn liên vài trăm đô la hằng tháng, đến sự nạnh hẹ, ganh tị vặt giữa năm ba người với nhau, đến việc rượt đuổi, đục lộn nhau rầm rầm, cho đến việc cụ thể hóa "hồn vía giao du, chàng nàng hội ngộ, âm dương hòa hợp", tránh sao cho khỏi.
Tiền ở đâu ra cho Phật Sống ở khách sạn 4, 5 sao quanh năm, và cung cấp, nuôi dưỡng những "thiền viện", những "tu sinh" như thế, nếu không phải là những đồng tiền mồ hôi nước mắt của những môn đồ trẻ và những đồng tiền già của các môn đồ bô lão ?
 

Ngồi thiền hay tẩy não, nhồi sọ ?

Ngôn ngữ của đạo xuất hồn có tiếng "thiền chung" với nghĩa lý hiển nhiên: nhiều người ngồi thiền với nhau trong cùng một phòng. Ngoài ra, còn có từ ngữ "ngồi một mặt" hoặc "ngồi hai mặt", có nghĩa ngồi khoảng thời gian lâu một hoặc hai mặt băng cassette. Tại các thiền đường (tức tư gia) hoặc các thiền viện, môn đồ Vô Vi hành thiền như sau:
Tất cả ngồi quay mặt về hướng Nam, vì đó là hướng Hỏa tính theo bát quái. Ngồi quay về hướng Hoả dễ... có điển hơn. Các "Phòng Thiền" tại các thiền viện Vô Vi đều có loa gắn cao trên tường hướng Nam, phát xuống về phía người ngồi. Nếu bức tường không đúng hướng Nam thì loa được gắn ở góc phòng, và tất cả ngồi hướng về... góc phòng. Ngoài ra, mỗi phòng trong thiền viện cũng đều có loa và được gắn như thế. Người ngồi chỉ việc hướng mặt về cái loa, vậy là yên trí đúng hướng Nam theo pháp tu xuất hồn.
Cách luyện xuất hồn gồm có 3 phần chính: Nguyện, Soi Hồn, và Thiền Ðịnh, tất cả trong thế ngồi xếp bằng (bán già).
- "Nguyện" có nghĩa chắp tay khấn nguyện cầu các thẩm quyền ở trển cho mình xuất hồn.
-"Soi Hồn" lại không có nghĩa bình thường thế gian thường dùng (soi hồn, soi kiếp), mà là đút chặt hai ngón tay cái vào hai lỗ tai, ngón trỏ và ngón giữa chấm giữa thái dương và đuôi mắt; hai mắt nhắm nghiền; giữ yên như vậy từ 5 đến 15 phút.
* "Thiền Ðịnh" có nghĩa buông thõng hai cánh tay xuống, hai bàn tay đặt trên đùi, mắt vẫn nhắm nghiền, chú ý xem có cục sáng gì xuất hiện trong đầu hoặc bay ra chờn vờn trước mặt, hoặc điển chạy, điển "rút" lên đầu...
Mỗi người thủ một cái đồng hồ chuông canh giờ (kitchen timer), kẻ vào trước, người vào sau, tự ngồi xuống một chỗ nào đó trong phòng, hướng mặt về phía cái loa trên cao. Nhắm mắt, chắp tay "Nguyện" xong, vặn cái đồng hồ ấy canh từ 5 đến 15 phút tùy ý mình, rồi nút chặt hai lỗ tai làm phần "Soi Hồn". Sau đó đến phần "Thiền Ðịnh".
Từ đầu đến cuối, cả căn phòng yên tĩnh, ngoại trừ tiếng chạy lạch cạch, lạch cạch, rõ mồn một của các đồng hồ canh giờ phần Soi Hồn, và tiếng băng cassete của LSH nói đều đều, phát ra từ cái loa trên cao.
Bỗng góc này có tiếng "KOOOONG", đó là một người đã xong phần "Soi Hồn", đang tiếp qua phần cuối là "Thiền Ðịnh". Lại góc kia một tiếng "KOOOONG" nơi một người khác ngồi, và cứ một lát sau lại có tiếng "KOOOONG" của người khác nữa... Mỗi mặt băng cassette phát lời Tám nói dài 30 phút; đa số "ngồi một mặt". Dù cho ngồi lâu 15 phút, nửa giờ, hay một giờ, hiển nhiên các môn đồ Vô Vi lắng đọng tâm thần để Phật Sống rót từng câu, từng lời, từng từ ngữ Vô Vi vào tâm khảm mình. Tại các thiền viện Vô Vi, mỗi ngày có ba buổi LSH phát thanh, đệ tử thâu thanh như vậy, và gọi là... "ngồi thiền": vào lúc 11g30 hoặc 12g trưa, 12g đêm, và 6g sáng. Cứ đến đúng các giờ đó, tiếng LSH lại phát ra oang oang từ các loa trong tất cả các phòng, cũng một băng ấy, ngày ngày, tháng tháng, năm năm. Chỉ có cách ra hẳn bên ngoài thiền viện mới thoát khỏi các lời phát thanh của LSH. Trong nhiều đoạn trong băng, LSH gằn giọng, bực bội mắng mỏ, hoặc phát biểu một sự bất mãn gì đó ngoài mối bất mãn đối với những môn đồ khắp nơi đã tỉnh ra và từ bỏ đạo xuất hồn.
Những buổi thiền chung tại các "thiền đường" cũng rập khuôn theo thể thức tại "thiền viện". Môn đồ xuất hồn gọi đó là những buổi "công phu". Những ai hiểu biết ít nhiều về tâm lý học có thể nói đó là những giờ tẩy não và nhồi sọ. Người bàng quan mỗi khi nhắc đến đạo này là phải lắc đầu, không hiểu nổi môn đồ xuất hồn cất bỏ lý trí ở đâu, và vì sao ?! Ngày hôm nay quí vị đã biết được một trong nhiều nguyên do.
Tiếp theo đây là những sự thật về cái gọi là "Ðại Hội Vô Vi" hằng năm.

Ðại hội vô vi hằng năm họp nhau để làm gì ?

Chính LSH đã quá rành hưởng thụ, ăn chơi khắp thế giới, nên mỗi năm LSH chấm một địa điểm nổi tiếng khác nhau của thế giới văn minh hoa lệ để triệu tập môn đồ các nơi về hội họp với nhau, gọi là "Ðại Hội Vô Vi". Vài địa điểm đại hội trong quá khứ là: Hồng Kông, Bangkok, Las Vegas,  Atlantic City, Alaska, Sidney, Bahamas, v.v. Ðịa điểm Ðại Hội Vô Vi vào tháng 7 năm nay (2000) là đại khách sạn Hilton, tại thủ đô Prague của Tiệp Khắc.
Năm 1995, LSH tổ chức Ðai Hội tại Khách Sạn MGM lớn nhất Las Vegas. Ai cũng biết Las Vegas là thủ phủ bài bạc suốt ngày đêm của toàn thế giới, quanh năm không đóng cửa, là nơi giải trí đắt tiền, và cũng là một kinh đô của ngành nghề mãi dâm của cả thế giới. Gần 1500 (một ngàn năm trăm) môn đồ đạo xuất hồn khắp nơi phấn khởi kéo về Las Vegas dự đại hội. Năm sau đó, 1996, LSH chọn địa điểm họp Ðại Hội tại Bangkok, cũng nổi tiêng là ổ điếm của cả thế giới. Cứ thế, hàng năm LSH họp các đệ tử một lần tại những nơi phồn hoa, đô hội nhất, ăn chơi nổi tiếng có hạng của thế giới. Ðịa điểm Ðại Hội Vô Vi năm 2000 là đại khách sạn Hilton, tại thủ đô Prague của Tiệp Khắc.
Họp nhau như thế để làm gì ?
- Trước hết, Phật Sống LSH ban huấn từ, không ngoài những lời lẽ đã được thấm sâu vào tim óc môn đồ: chúng ta ở trển giáng lâm... xuống đây, phải rán tu để... tiến lên; những kẻ ngu tối bỏ đạo xuất hồn vì chán ngán thì chúng sẽ gặp những chuyện ngoài đời còn... đáng chán hơn, cho... chúng biết; chúng ta phải rán đời đạo song tu sao cho thanh nhẹ, giải trược, hoá giải tâm linh; hồn gọi là chồng, vía gọi là vợ; v.v. và v.v.
- Sau đó, các môn đồ lần lượt lên sân khấu ca tụng ân điển cao dày của đức thầy. Kẻ ngậm ngùi ngâm thơ ứa lệ, người ca sáu câu vọng cổ bi ai; kẻ kể lể tán thán sự linh hiển kỳ diệu của ông Tám, v.v. Tất cả đều rất là cảm động, rất chân thành, và rất tôn kính.
Chỉ có thế ! Ðại hội Vô Vi tổ chức tại những địa điểm ăn chơi quốc tế, xa hoa, sang trọng, tốn kém, mắc mỏ nhất, chỉ để có thế ! Nhiều môn đồ Vô Vi đã chán màn xa xỉ này, than rằng "Cũng vậy thôi, năm nào cũng vậy thôi !" Ðúng ra, ngoài các mục đã quá nhàm chán đó, mỗi năm thường có một mục mới,  để môn đồ có thêm cơ hội moi tiền túi ra. Tại một đại hội Vô Vi, mỗi tấm hình chụp... "hào quang" là 20 đô la, 2 tấm rẻ "chỉ có 30 đô la". (Tại các Psychic Fair, trò cũ này chỉ có 5 đô la một tấm, và có người giảng cái hào quang của mình có màu xanh, đỏ, vàng, tím như thế là nghĩa lý ra sao.) Máy chụp "hào quang" đáng giá trên dưới 10 ngàn đô la, và do chính các môn đồ Vô Vi điều hành. Tấm ảnh polaroid bán thân của môn đồ Vô Vi với hào quang là những cụm khói xanh, đỏ, vàng, tím, hiện ra quanh đầu được gắn trịnh trọng vào một bìa đôi, giấy láng, có in mấy câu thơ của LSH.
Mọi người được khuyến cáo chụp một tấm khi mới đến đại hội và một tấm sau khi đại hội bế mạc. Lý do là để xem sau cả tuần lễ được gần gũi Ðức Thầy, được nghe ngài ban từng lời châu ngọc vào tai, được gần "điển" của ngài, v.v., hào quang của mình sẽ sáng hơn, nhẹ hơn, đẹp hơn ra sao. Có người dư tiền, chụp 3 tấm liên tiếp và khám phá một sự thực chẳng có chi lạ: 3 tấm hình của cùng một người, bấm liên tiếp chỉ trong vòng trên dưới một phút, hiện ra... 3 thứ "hào quang" với những cụm khói có hình dạng và màu sắc hoàn toàn khác nhau!!!
Ðiều này có nghĩa hào quang thay đổi liên tục cứ vài giây đồng hồ ???!!! Và nếu quả đúng vậy thì cũng có nghĩa tôi đã gần thành Phật lúc 10 giờ, nhưng đến 10 giờ 30 giây tôi đã biến thành ma quỉ !!!
Có năm, mỗi địa phương được Phật Tám đến thăm đều có một trò chụp hình khác : muốn chụp hình chung với Phật Tám chỉ việc "ủng hộ" 5 hoặc 10 đô la mỗi tấm. Phải dự kiến tại chỗ mới thấy là phương kế này rất "mầu nhiệm":  nếu ông A và bà B không muốn chi ra 10 đô la, rõ ràng ông A và bà B không thực sự tôn quí đức thầy, hoặc tôn quí chưa đúng mức. Vả lại, tiền thâu vào rất có thể sẽ được Phật Sống đem chi dùng vào những việc rất từ thiện như gởi cho các môn đồ bên quê nhà, chứ đâu phải để mua vé Boeing, trả tiền khách sạn, hoặc đi chơi roulette.
LSH đã từng biện hộ cho việc đi chơi trò đỏ đen tại các sòng bài Las Vegas rằng: "Tiền ăn được... tui gởi về VN cho người nghèo." Môn đồ Vô Vi rất mủi lòng, cảm động với những cách cứu nhân độ thế như vậy của LSH, nhưng sau khi tôi xem xét kyÕ thì chẳng phải LSH gởi tiền cho các đệ tử tại Việt Nam đều đặn hàng năm, mà là năm có năm không, và số tiền năm trăm hoặc một ngàn gởi về Việt Nam được chia ra cho ba, bốn mươi người, hoặc hơn nữa. Hãy thử so sánh số bạc ấy với tổng số các chi phí tiền máy bay Boeing cho LSH và hai cô đệ tử, tiền ở đại khách sạn nhiều tuần lễ, tiền chi phí, ẩm thực, v.v., để cho LSH đặt roulette, và nếu gặp hên, ăn được một dúm tiền, rồi đem tiền ăn bạc ấy... cho đệ tử nghèo ở Việt Nam.
Nếu quả thực LSH muốn giúp "người nghèo ở Việt Nam", tôi thấy có nhiều cách hay hơn, đơn giản, thực tế, và hợp đạo lý hơn. Thay vì ở khách sạn 4, 5 sao quanh năm, LSH và đệ tử theo hầu thử giáng lâm xuống ở các thiền đường hoặc tư gia lớn của các đệ tử tại địa phương xem sao. Tôi tin chắc mọi người sẽ thấy một sự việc mầu nhiệm xảy ra liền trước mắt. Ðó là : cứ mỗi tuần sẽ cất ra được tối thiểu 500 đô la tiền phòng và tiền ăn; mỗi năm (52 tuần lễ) sẽ có tối thiểu 26000 US đô la để gởi về Việt Nam cho người nghèo.
Nói "tối thiểu" là vì:
- Nếu đừng chơi tài xỉu, roulette, sẽ còn dư thêm nhiều nữa.
-Nếu chỉ "ăn điển trời mà sống" như LSH thường rêu rao om sòm, đừng tiêu thụ mỗi ngày mấy chục viên thuốc Natures Sunshine mắc mỏ, thì sẽ dư thêm nhiều nữa.
-Nếu thầy trò chỉ tương chao dưa muối và cơm gạo rau trái bình thường thay vì kê, wheatgrass, juice, và các món health food đắt tiền khác, sẽ  càng dư ra được thêm nhiều nữa.
-Nếu LSH tự dùng điển Phật Sống của mình để chữa bịnh thay vì vào nằm bệnh viện của Hoa Kỳ, Ðức, và uống thuốc tây, thì lại càng dư thêm nữa.
-Nếu LSH và các đệ tử hầu cận cùng nhau xuất hồn bay đi khắp nơi thay vì phải mua vé phản lực Boeing quanh năm, lại càng dư thêm bộn nữa.
Chỉ bấy nhiêu thôi cũng dư sức cho "người nghèo ở Việt Nam" đến cả trăm ngàn đô la hằng năm chứ không phải chỉ vài năm mới có năm ba trăm hay một ngàn.
Trở lại với những Ðại Hội Vô Vi hàng năm, nếu tất cả chỉ có thế, vì sao vẫn có hằng ngàn môn đồ Vô Vi tham dự các đại hội kế tiếp? Ðâu là thực chất của các đại hội Vô Vi ngoài những lý do quá rõ ràng ai cũng thấy? Có nhiều lý do khác như dưới đây:
1) Từ mấy mươi năm trước cho đến nay, do từ chính miệng LSH, môn đồ Vô Vi vẫn tin rằng nếu được LSH ban cho tí... điển, điển của mình sẽ mạnh hơn, mình tu sẽ... nhẹ hơn, mau tiến hơn! Ngày 5/12/1993, LSH tự viết như sau:
"Hỏi: Những người được gần Bé, tự cảm thức được một điều mới lạ vang dội trong tâm thức là sao?
Ðáp: Thưa [điều đó] chứng minh Bé đêm đêm thực hành không ít thì mới có luồng điển thanh nhẹ, hỗ trợ cho bạn đồng hành pháp lý, hành giả cảm thức tròn trịa và an vui khi ra về".
Cũng cần đề cập thêm cho đầy đủ về việc "cho điển" và "rước điển" này của LSH và các môn đồ đạo xuất hồn. Có lần LSH đã kể lể "phải gánh lấy một gánh nặng trược của bạn đạo" tại Bỉ. Tuy nhiên, mới mấy tháng trước đó LSH đã phán hoàn toàn trái ngược: "Bé mách lời chơn lý cho bạn đạo tự giải nghiệp tâm, chứ Bé không bao giờ rước nghiệp vào thân, như những người đã kể ơn với người tu. "
Những sự kiện này cho thấy hành vi và đức độ của LSH chẳng có gì là "Phật Sống", ngược lại rất so đo, phân bì, kể công, luẩn quẩn, rất phàm tục. Tuy nhiên, môn đồ Vô Vi không thấy như vậy. Ngoài ra, mỗi khi có môn đồ nào được LSH đưa tay rờ đầu mình, đó là một điều may mắn lớn, quí báu, hạnh phúc vô cùng.
2) Lý do kết tiếp của Ðại Hội hằng năm là thầy trò "đồng thanh tương ứng, đồng khí tương cầu". Thầy rất thích, rất sành, và chưa từng chán rong chơi phố thị xa hoa, cảnh đẹp, người xinh, món ngon, vật lạ, văn minh hạ giới, v.v. Thầy muốn san xẻ các kinh nghiệm và hạnh phúc ấy cho trò, miễn là trò có khả năng đóng đủ các chi phí. Trò cũng hết lòng tin học pháp "đời đạo song tu" của thầy cho mau thành Phật như thầy.
3) Có nhiều đệ tử bịnh lên bịnh xuống, lang ta và lang tây chữa trị mãi không hết. Họ cảm thấy như đã gần mãn hạn sống kiếp này. Họ rán đến đại hội để may ra nhờ điển của đức thầy và điển của hằng ngàn đồng môn, họ sẽ bớt bịnh hoặc kéo dài được mạng sống. Tuy nhiên, việc xin điển và nhờ điển chẳng phải chỉ đơn thuần như vậy, vì có nhiều môn đồ than rằng "Ðiển mấy ổng mấy bả trược quá, làm tui đang khoẻ thành bịnh!"
4) Ngoài mối hy vọng được "tí điển" tại các đại hội, môn đồ Vô Vi còn hy vọng LSH sẽ lại bật mí "thiên cơ" ra tí ti, như việc bao giờ CSVN xụp đổ, và chừng nào tận thế, và bây giờ là tận thế đã được... dời đến năm nào. LSH đã tiên tri trớt huớt những điều này bao nhiêu năm trời rồi, nhưng môn đồ Vô Vi vẫn chưa có can đảm để thấy sự thực là LSH cũng chẳng biết gì về những việc đó. Trái lại, họ vẫn cố tin rằng LSH biết nhưng dấu không nói ra, hoặc chưa nói ra. Ðáng thương làm sao những khi các đệ tử mê tiên tri rán hỏi cho ra lẽ tại sao những lời tiên tri của thầy không hề xảy ra, liền bị LSH  sừng sổ : "Thiên cơ chưa tới!"
Ðó là tất cả nhừng lý do khiến nhiều môn đồ Vô Vi vẫn chịu tốn kém tiền bạc và ngày giờ để đi dự Ðại Hội Vô Vi hằng năm.

Ðại hội vô vi sỉ nhục những oan hồn vượt biển
Ðại hội Vô Vi lần thứ 9, năm 1990, đã được LSH tổ chức trên một đại du thuyền có sức chứa hằng ngàn người, tại đảo Bahamas, một thắng cảnh du lịch nổi tiếng khắp hoàn cầu. Bahamas nằm vào phía Ðông Nam tiểu bang Florida, phía Ðông Bắc Cuba. Vùng biển Bahamas của Ðại Tây Dương cách xa vùng biển Nam Hải của Thái Bình Dương nửa vòng trái đất.
Vùng biển Nam Hải quen thuộc ấy--từ ngoài khơi các bờ biển VN qua đến Mã Lai, Phi Luật Tân, Hồng Kông--và vùng biển Vịnh Thái Lan đã là nơi khoảng từ 150 ngàn đến 200 ngàn người Việt Nam bỏ mạng trong hãi hùng trên đường vượt biển tìm tự do.
Lần đó, LSH tuyên bố Ðại Hội Vô Vi Bahamas có mục đích cùng gom chung điển để giúp cho các oan hồn vượt biển được siêu thoát. Theo tôi, đó là một điều bịp bợm, láo khoét, hoàn toàn không thể chứng minh được, và là một sự sỉ nhục cho tất cả những oan hồn uổng tử thảm thương trên biển cả.
Nếu quả thực LSH muốn cầu siêu cho họ, hoặc đem điển thanh, điển trược, chấn động lực gì gì đó cứu vớt linh hồn họ, LSH chỉ việc dẫn các môn đồ về vùng biển Việt Nam và Vịnh Thái Lan để làm việc ấy. Tàu cứ đậu tại hải phận quốc tế để khỏi làm phiền hà nhà nước nào, không cần phải kéo nhau qua thắng cảnh du lịch Bahamas cách xa Việt Nam nửa vòng trái đất.
 

Xin đón xem kỳ tới :
Phải chăng tổ sư đạo xuất hồn đã bị tẩu hỏa nhập ma ?

Mọi đóng góp ý kiến, dữ kiện, kinh nghiệm, xin gởi cho :
 



        bullets08.gif - 0.2 K Su That V-VII     bullets08.gif - 0.2 KTrang Chinh