Nguyên nhân phát khởi tình dục
(Trích đoạn băng Tinh thần và Vật chát của "Sư" Chơn Quang)

Rồi vật chất tạo ra tinh thần, cái gì nữa? Ví dụ như là nội tiết tố. Nội tiết tố, những cái "hormone" ở trong cơ thể mình đó, nó tạo thành tinh thần, ví dụ như là cái tuyến giáp của mình ở nơi cổ đó. Mấy người bị bướu cổ là do cái tuyến giáp nơi cổ nó sưng lên, thì nơi cái tuyến giáp này nó tiết ra cái nội tiết tố gọi là thyroid, nó mấy loại lận, nó mấy loại 'thyroid" trong cái tuyến giáp nầy nó tiết ra. Khi mà nó tiết ra như vậy đó, nó tạo cho cơ thể mình cái đầu óc mình lanh lợi lên, nó hoạt động mạnh lên, nên mình có thể thông minh lên một chút, như ở bên mà ở trong đó nó cần cái "iode" dữ lắm. Cho nên ở bên ngoài, mình thấy đi trên đường ghi cái bảng đó, "iode cần cho sức khỏe và trí tuệ" đó là vậy đó. Vì không có nó là mình lừ đừ, chậm chạp đờ đẫn ra. Ðầu, cái não mình nó không hoạt động nhanh được. Bộ não, tốc độ hoạt động chậm lại vì thiếu cái nội tiết tố của tuyến giáp "thyroid" này. Mà cái nội tiết tố thì nó cần cái "iode". "Iode" là vật chất, cái nội tiết tố là vật chất, nhưng mà nó tạo thành một cái sức hoạt động của cơ thể và ,và não bộ nên đã tạo thành cái tinh thần. Cái người mà thiếu cái nội tiết tố tuyến giáp đó, mình thấy họ mập lên, họ đờ đẫn, ít có suy nghĩ được, nên họ kém phát triển về, về tinh thần. Rồi còn trường hợp một người mà bị gọi là cái tuyến giáp này nó mạnh lên, gọi là cường tuyến giáp đó, nó có thể có bướu và không có bướu, nhưng rồiø người đó họ nóng nảy, vì cái não bộ họ hoạt động nhanh quá cho nên họ hay nóng nảy, bộp chộp, hấp tấp, nó cũng là một tạo thành một giá trị tinh thần. Cho nên bướu cổ đây chớ có hai loại, hai loại là vậy. Rồi trường hợp một cái nội tiết tố khác. Nó có những cái nội tiết tố mà nó làm thành cái tình thương yêu nữa. Ví dụ khi như người mẹ mà sinh con, thì trong cơ thể người mẹ tiết ra một cái loại, một cái nội tiết tố làm cho người mẹ thương con mình rất là mạnh mẽ. Tình mẹ thương con mạnh mẽ, cho nên tình mẹ thương con là một cái bản năng, bản năng của thiên nhiên. Nó là tinh thần mà sự thật là do vật chất tạo thành. Nên nói là tình mẹ là thiêng liêng là vì vậy đó. Nó tự nhiên lắm không lý giải được. Người mẹ, người vợï có thể bỏ chồng mình được một cách nhẹ nhàng, nhưng mà không bỏ con được. Còn trường hợp những người mẹ họ bỏ con được, thì những người đó là quá đáng, quá đáng. Nghĩa là cái nội tiết tố trục trặc, cái đầu óc đạo đức làm sao, chứ bình thường những người đàn ông thì họ dễ vô trách nhiệm với con cái, chứ người phụ nữ là không, vì cái nội tiết tố tạo ra cái tình mẹ thương con nó mạnh, còn người đàn ông khổng có. Nên thường người đàn ông mà muốn thương con là do lý trí thôi, người đó biết suy nghĩ nên thương con cái, là người đó không có cái nội tiết tố nào buộc ổng phải thương con ổng, bị con ổng, ổng không có đẻ ra. Khổ vậy. Nhưng nếu mà ổng suy nghĩ, và ổng nói đây là con mình, à mang cái "gene" mình, gọi là có giòng máu mình, mình phải nuôi nấng, dạy dỗ nó nên người. Ðó là do như cái suy nghĩ như vậy, nên ổng ráng nuôi con. Còn người mẹ khỏi còn suy nghĩ điều đó, đẻ con ra rồi là tự lòng thương con mãnh liệt liền, tự nhiên liền là do cái nội tiết tố đó. Biết nói vậy biết có đúng hay không? Nói đúng không mấy cụ? Ðúng. Mấy ông đúng không? Mấy ông nói đúng thì nghe kỳ. Sự thật, là sự thật là vậy. Rồi cái nội tiết tố mà nó gây rắc rối, đau khổ, đủ thứ chuyện trên cuộc đời này hết, là nội tiết tố sinh dục. Người nữ õ, cái nội tiết tố sinh dục, nó tiết ra từ cái buồng trứng, thì làm cho người nữ luôn luôn có khuynh hướng là muốn được người nam thương yêu mình. Mà nó hiện điều đó ra rõ lắm. Hiện ra ở chỗ nào? Thì người nữ không nói lên lời cái điều đó được, cái nội tiết tố đó tiết ra, cái nội tiết từ cái buồng trứng nó tiết ra, nó có khuynh hướng là muốn cho người nam thương yêu mình. Nhưng mà đâu có nói thành lời. Giờ làm cách nào để bày tỏ điều đó? Ði mua bộ đồ cho đẹp, phải hông? Mua cái môi son đánh cho hồng, đánh cho má, kẻ lông mày, cắt móng tay, đi ẹo qua, ẹo lại, đó là cái mà dụ người nam đó, là cái đó thực sự là do nội tiết tố sinh dục nó tạo ra, nó tạo ra đủ trò rắc rối hết. Cho nên gặp cái ông nào, mà ổng lại cũng có vẻ đáp ứng điều đó, thì bắt đầu là giây phút ban đầu ngày ta gặp nhau liền, rắc rối liền đó, đủ thứ chuyện xảy ra sau đó. Còn người nam cũng vậy, có cái nội tiết tố sinh dục vậy, khi mà cái "hormone" của người nam mà tiết ra thì họ tạo thành cái tâm lý, tạo tâm lý là ưa thích người phụ nữ đã phát triển giới tính. Nghĩa là khi ví dụ đứa bé mà nó chưa phát triển giới tính thì cái người đàn ông nhìn thấy bình thường, nhưng khi đến cái tuổi mà nó dậy thì là người đàn ông nhìn là họ thích liền. Mà cái thích đó là do nội tiết tố trong con người mình, mà cũng do cái chất "pheromone" của người nữ tiết ra nữa. Nên cuộc đời này chúng ta thấy cái tình cảm, tâm lý, tư tưởng con người cuối cùng lại là do vật chất điều khiển, do những cái nội tiết tố bí mật nó điều khiển, nó sinh ta đủ chuyện rắc rối như vậy. Ðó cũng là một loại mà vật chất mà tạo thành tinh thần. Cho nên như cái người già đó thì những cái nội tiết tố đó hoạt động yếu lại, cho nên người già đối với mọi chuyện trên cuộc đời họ bình thản được. Bình thản, ví dụ bây giờ như những cụ già, nếu mà không đi chùa thì cũng đã không còn cái tư tưởng là muốn người nam ưa thích mình nữavì cái nội tiết tố sinh dục nó bớt, cộng thêm cái mình biết tu hành, cái bắt đầu chuyện đó mình coi bỏ qua luôn, không nghĩ tới, chỉ lo tu hành. Rồi các cụ ông mình cũng vậy, khi lớn tuổi rồi cái nội tiết tố sinh dục nó giảm xuống, nên nhìn người nữ cũng cảm thấy không còn ưa thích hấp dẫn như hồi trẻ, rồi cộng thêm mình biết đi chùa nữa, cho nên tâm hướng về việc tu hành, hướng về việc Phật pháp, nên cái mọi việc nhìn nó bình thản, rồi cảm thấy không còn cái gì phải ưa thích, ham muốn như trước kia nữa. Nhưng lo, là lo những người ngồi ở phía sau của giảng đường của mình. Những người đó, nó rắc rối đủ chuyện trên đời hết trơn. Nên những cái người đó mà nếu không đi chùa, không tụng kinh lễ Phật, mà không biết, không nghe lời øPhật nói là, "đời là bể khổ, mà tình là giây oan", thì cứ, cứ dễ bận tâm với những cái điều, những cái điều đó. Cho nên là một bên là cái nội tiết tố nó thúc đẩy mình như vậy, như một bên mình phải biết dùng cái tư tưởng để chế ngự trở lại, phải biết dùng tư tưởng để chế ngự , chớ nếu mà mình buông tuồng một cái, mình trở thành sống như bản năng của thú vật liền. Vì sao? Vì thú vật nó cũng có nội tiết tố y như vậy, và tụi nó sống bừa bãi, và bây giờ mình cứ nhìn những con chó trong hàng xóm, trong xóm thôi mình sẽ hiểu. Ví dụ khi một con chó cái, đến cái mùa mà nó động dục thì mình thấy nó có thể giao phối với bất cứ con chó đực nào, không có phân biệt, không phân biệt, nó chỉ là thỏa mãn bản năng thôi, bản năng mà thiên nhiên đã gài vào trong cơ thể nó, đến ngày tháng đó là phải làm việc đó, phải như vậy. Thì con người mình cũng không khác đâu, con người không khác đâu, cũng đều có những cái nội tiết tố nó thúc đẩy mình những điều y như vậy hết; nhưng mà vì mình đã lỡ làm con người, cái lý trí mình nó mạnh, giá trị mình nằm ở những cái giá trị tinh thần chớ không phải nằm ở nơi vật chất nữa, cho nên mình phải biết phát triển những giá trị về tinh thần để vượt qua được những sự thúc đẩy từ vật chất.


bullets08.gif - 0.2 KNghe phần âm thanh
bullets08.gif - 0.2 KTrang Mục Lục
bullets08.gif - 0.2 KTrang Quan Ðiểm
bullets08.gif - 0.2 KTrang chính