NỖI LÒNG CỦA MỘT TÍN ÐỒ
PHẬT GIÁO  HÒA HẢO




Phú Vĩnh (Tân Châu), ngày 23/11/1999

Thầy Chơn Quang kính

Thưa thầy, từ khi quen biết đây là lần đầu tiên tôi viết thư cho thầy, sau một thời gian dài tôi đã lắng nghe tất cả những lời thầy phê bình xuyên tạc Ðức Thầy chúng tôi. Tôi thực sự không chịu nổi những lời bôi bác ấy, nên đã hơn một lần tôi viết thư tâm sự cùng anh TKC và gởi lên mạng để nói lên nỗi lòng người tín đồ PGHH, đồng thời trả lời những điều thầy khích bác, bôi bẩn tôn giáo chúng tôi vì lúc đó tôi sợ mình không đủ tự chủ khi viết thư cho thầy.

Tôi vẫn tưởng khi đọc được bức thư đó, thầy phần nào thấy được sự rồ dại của mình mà ngừng ngay việc công kích người khác, trong khi mình đang khoác chiếc áo từ bi đại diện cho nhà Phật. Thầy đã mượn pháp đàn thay vì để giảng dạy Từ, Bi, Hỷ, Xả của nhà Phật để công kích tôn giáo nầy, xuyên tạc tôn giáo kia và bôi bác tôn giáo nọ (Thiên Chúa, Hồi Giáo và Phật Giáo Hoà Hảo). Thầy bình tâm mà nghiệm xét từ nguyên nhân đầu tiên, người PGHH không hề tạo xích mích gì với thầy dù rất nhỏ, ngược lại họ rất kính trọng, quý mến thầy biết bao ! Thế rồi vì tranh luận với TKC hay vì sợ mất quyền lợi chi đó mà thầy tự mang Giáo chủ chúng tôi ra phê bình chỉ trích nầy nọ; rồi lên tiếng với Bác Hai :"Họ muốn hất con ra khỏi tâm tình của người Hòa Hảo để thay vào chổ đó". Thầy xét lại xem ai đã hất thầy khỏi tâm tình của người Hòa Hảo hay chính thầy taọ nhân ban đầu xúc phạm đến Giáo chủ Hòa Hảo, làm mất thiện cảm đến khối tín hữu nầy ! Rồi càng ngày thầy càng đi quá xa trên mê lộ, bôi bác đầy tội lỗi. Lẽ dĩ nhiên chúng tôi là cư sĩ, đạo lực không cao siêu như thầy, nên khi ai xúc phạm đến tôn sư của mình, chúng tôi sẽ rất đau buồn. Nếu cá nhân mình bị bôi bẩn sẽ không thành vấn đề còn phạm đến tôn sư thì không thể được. Mà dường như điều này thì thầy cũng không hơn chúng tôi (xin trích một đoạn trong băng Ðạo Phật với những vấn đề Xã hội (8) thuyết ở chùa Từ Tân 10/99).

Thầy nhắc đến Ðạo Mẫu Diêu Trì :

Có bà mẹ của ông thầy kia theo đạo nầy và ông dẫn mẹ lên nhờ thầy độ. Thầy bảo :" Tôi nói điều này, điều kia cho bà nghe một hồi, rồi bà chợt hỏi tôi :

- Vậy ai tạo ra Phật ?

Bấy giờ tôi mới trả lời (lúc nầy tôi nói rất mạnh), tôi nói rằng Ðức Phật thành Phật là do chính công đức tu hành của Ngài, từ vô lượng kiếp mà thành, còn lời nói có một đấng nào, một người nào đó tạo Phật là lời nói "hổn láo", tôi nói mạnh câu đó liền.

Câu trả lời "Ðức Phật thành Phật là do chính công đức tu hành của Ngài từ vô lượng kiếp mà thành". Rất đúng và hay lắm ! Tuy nhiên mệnh đề sau thầy bảo là "câu nói mạnh" để thay cho từ khiếm nhã hay nổi sân, để nói với người đối diện đáng mẹ mình bằng từ "HỖN LÁO" thì đây là lời mắng quá đáng. Vì ở cương vị người Phật tử (con Phật) nhất là kẻ xuất gia tuyệt đối không được dùng từ thô bạo như thế, nếu trong lòng mình không chất chứa ý tưởng xấc xược ấy.

Nếu Ðức Phật chúng ta còn tại tiền và có người đến hỏi Ngài như thế, chúng ta thử hình dung Ngài sẽ trả lời như thế nào ? Có phải ôn hòa lắm không, song song với sự giải thích nữa. Ở đây thầy dựa vào chơn lý, uy thế của Phật để mắng kẻ đối diện, luôn cả những ai có quan niệm đó đều là "HỔN LÁO" bất kể là già trẻ. Câu trả lời có vẻ tự mãn, cao ngạo và chứa đầy ỷ ngôn, không phải ngôn phong của một nhà sư. Lẽ ra đối với người không hiểu về Ðức Phật, nếu có lỗi lầm khi tìm hiểu về PG thì bổn phận của Phật tử chúng ta phải hết sức dịu dàng giải thích mới phải chứ và cũng nhằm thể hiện "chân lý sáng ngời" nữa chứ !

Thưa thầy, phải chăng người đàn bà nầy đã xúc phạm đến Giáo Tổ của Thầy nên thầy đã nổi nóng mà mắng người ta không tiếc lời. Việc mắng chửi này lẽ ra để cho những người cư sĩ, có tóc như chúng tôi làm thì dể coi hơn.

Vào thế kỷ thứ III trước công nguyên, vị hoàng đế lớn theo Phật Giáo ở Ấn Ðộ là Asoka. Ông đã sắc chỉ khắc vào bia đá ngày nay vẫn còn đọc được, hoàng đế tuyên bố :

"KHÔNG ÐƯỢC CHỈ TÔN VINH TÔN GIÁO RIÊNG CỦA MÌNH VÀ LÊN ÁN TÔN GIÁO NGƯỜI KHÁC. MÀ PHẢI TÔN VINH TÔN GIÁO CỦA NGƯỜI KHÁC VÌ LÝ DO NẦY VÀ LÝ DO KIA. LÀM NHƯ VẬY GIÚP CHO VIỆC MỞ RỘNG TÔN GIÁO MÌNH MÀ CŨNG PHỤC VỤ CHO CÁC TÔN GIÁO CỦA NGƯỜI KHÁC, CỐ NHIÊN ÐIỀU LÀM NHƯ VẬY CỐT ÐỂ SÙNG BÁI TÔN GIÁO CỦA MÌNH, VÌ NGHĨ RẰNG "TA LÀM CHO TÔN GIÁO MÌNH ÐƯỢC VINH QUANG". NHƯNG NGƯỢC LẠI, LÀM NHƯ THẾ LÀ GÂY HẠI NẶNG NỀ CHO TÔN GIÁO CỦA MÌNH. VÌ THẾ SỰ HÒA HỢP LÀ TỐT : HÃY ÐỂ CHO MỌI NGƯỜI LẮNG NGHE HỌC THUYẾT CỦA CÁC TÔN GIÁO KHÁC" (Lời Phật dạy - Walpola Rahula tr27)

Cũng dường thế ấy, Ðức Thầy chúng tôi dạy :

Ðối với các tôn giáo khác và nhân sanh. - Ðối với những người theo tôn giáo khác, không nên động chạm đến cách thức tu hành của họ. Nhứt là không ỷ đông hiếp đáp hoặc nói xấu người ta. Nếu họ có làm dữ với mình thì mình cũng chẳng được phép vì sự dữ của họ mà trả thù, và phải luôn luôn làm lành với họ. Mình phải hoài hoài làm phải với những kẻ ấy dầu họ có làm quấy với mình cũng mặc và phải nhẫn nhịn họ.

Ðối với nhân sanh bao giờ cũng phải hòa hợp với họ và làm cho đôi đàng có thiện cảm với nhau. Phải biết thương xót đến họ và nếu khi nào họ cần dùng, phải rán hết sức giúp đỡ họ."

Và "Không được khởi ý niệm cho đạo mình chánh, đạo người tà" (TS)

Tôi không được phước xem kinh điển của Phật nhiều như thầy, nhưng những quyển kinh luận mình đã được xem qua chưa từng thấy lời Phật, lời Tổ dạy đệ tử sau này hãy đả kích, bôi bác các tôn giáo khác cho nhiều để làm nổi Ðạo Phật, làm sáng ngời chơn lý Ðạo Phật lên mà Ðức Phật nhắn nhủ ngắn gọn :"Người thực hành đúng theo giáo huấn của Như Lai nhứt là tôn sùng Như Lai nhứt".

"Ðức Phật không trông chờ hàng tín đồ mãi sống trong những nghi lễ mà trái lại, cần thực hành đúng theo giáo huấn của Ngài. Một người Phật tử hiểu biết có thể thực hành giáo pháp mà không cần những hình thức bái lễ bề ngoài ấy. Chùa chiền và tượng Phật tuyệt đối không cần thiết để hành Bát Chánh Ðạo" (Ðức Phật và Phật Pháp - NARADA tr15).

Cũng thế ấy, Ðức Thầy chúng tôi dạy :

"Sự lễ bái không đủ cho ta tỏ ra một tín đồ chân thành của Ðạo Phật được. Tại sao vậy ?

Vì Ðức Phật chẳng bao giờ ngỏ ý rằng "các ngươi hãy lạy thờ ta cho nhiều rồi ta sẽ độ giúp các người" mà trái lại Ngài dạy rằng :"Các người nên hiểu biết phận sự con người phải là gì trong kiếp sống và tìm kiếm chân tánh của mình." Thiệt hành theo giáo lý của Ngài thì Ngài sẽ hướng dẫn và ủng hộ vậy.

"Cần nhứt là ở chỗ giữ giới luật hằng ngày, còn sự lễ bái chỉ là điều phụ thuộc, là món trợ Ðạo để nhắc nhở các trò nhớ phận sự mà làm" và

"Tu hành nào đợi chùa am làm gì

Phật tại tâm chớ có đâu xa,

Mà tìm kiếm ở trên non núi

Chẳng nói vắn dài Phật nọ tức tâm

Tu không cần lạy cần quỳ

Ngồi đâu cũng sửa vậy thì mới mau

Coi rồi phải thân mình tự trị

Chẳng độ xong Phật khó dắt dìu

Phật từ bi độ trong nhơn vật

Là luật kinh dạy rất tinh tường

Ai ai cũng rán xét mình

Nếu còn tính xấu thì rinh ra ngoài"

Thiệt là ngộ, với một giáo lý thầy đánh giá là đơn giản, không có gì đặc biệt thế mà những lời dạy trọng yếu của Ðức Phật Thích Ca. Ðức Thầy đều rút tỉa đầy đủ và diễn đạt hết sức bình dị, cho mọi người, mọi giới đều có thể hiểu, chỉ trừ người vô duyên với Phật Pháp. Nét đặc thù của PGHH là triệt để phá bỏ mê tín dị đoan và mình phải tự tu tự sửa, chứ không phải khấn nguyện cho ai sửa thay mình được cả.

Ðức Phật dạy : "Chính ta làm cho ta trong sạch,

Chính ta làm cho ta ô nhiễm"

Thế thì đủ thấy không phải ta khoác áo nhà tu lâu năm hay tạo một hình thức bên ngoài mà có thể "trở thành" tốt được. Vấn đề là chính mình có chịu dứt bỏ tánh xấu hay không thôi. Trở lại vấn đề khi bị xúc phạm đến Thầy Tổ thì ai cũng khó chọi như ai thôi nếu mình có tâm trung thành, kính yêu Thầy Tổ mình. Nếu đã biết thế, sao thầy không chiêm nghiệm và thể hiện câu danh ngôn Ðông phương : "Ðiều gì mình không thích thì đừng giao cho người khác", thì sự xử thế của thầy sẽ trở nên lịch duyệt và dễ thương biết bao !

Còn cái tính hay kích bác chê bai lung tung, thủ hỏi thầy được cái lợi gì ? Trước tiên là thầy đi ngược lại lời dạy của Phật Tổ

Quả thật là sáng suốt, để trả lời những điều chỉ trích bất công, vô căn cứ. Ðức Phật dạy : " Cũng như người kia ngữa mặt, phun nước miếng lên trời. Nước miếng không hẳn làm dơ trời mà chỉ rơi trở xuống người ấy"

Ðức Lục Tổ dạy :"Nếu thấy người lầm lỗi, ấy mình lỗi chẳng sai.

Người lỗi ta không lỗi, ta lỗi bởi chê bai"

Ðức Thầy chúng tôi dạy : "Chuyện người chớ móc chớ moi,

Hãy treo gương thiện mà soi lấy mình

Ai thương ai ghét mặc tình,

Phận mình cứ giữ tâm mình cho ngay"

Tôi thấy càng ngày thầy càng dấn sâu vào chuyện đả kích HH để thỏa mãn mê tâm của mình. Chẳng lợi ích gì cả, nếu thầy muốn tu giải thoát, bằng ngược lại thì khỏi phải nói !

Thầy bảo chơn lý chỉ có một và thầy muốn tất cả người trên hành tinh đến một ngày nào đó sẽ gom về một mối Ðạo gì đó !? Thật là không tưởng chẳng lẽ thầy đã quên thuyết nhân duyên của Phật Giáo. Có nhân duyên vơí nhau mới độ được chứ. Ðức Phật lúc tại tiền cũng phải tùy duyên thôi:"Có một làng nọ, Phật quán nhân duyên thấy họ không có duyên với Phật, mà có nhân duyên với Xá Lợi Phất nên bảo Xá Lợi Phất đến độ là được ngay". Nếu thấu được lẽ đó thì ngay bây giờ đáng lẽ từng chút, từng chút thầy phải tạo duyên lành với những tôn giáo mà thâm tâm thầy cho rằng họ không bằng mình để có duyên mà thực hiện tham vọng độ họ. Ðàng nầy thầy cứ đả kích, xuyên tạc, hủy báng tôn giáo người ta thì bảo sao họ có thiện cảm với mình để gieo duyên, nếu không muốn nói những tín đồ quá khích họ có thể căm thù và hậu quả chẳng tốt đẹp đâu !

Tôi viết lại đoạn băng (Ðạo Phật với những vấn đề Xã Hội 8 thuyết ở chùa Từ Tân 10/99) :

... " Rồi có một điều nầy nữa, chúng ta nhận xét trong hiện tượng của tôn giáo là thế nầy : như có một người nào đó họ khởi xướng lên một tôn giáo, một giáo phái có thể không phải là một tôn giáo lớn có truyền thống mà chỉ là một giáo phái thôi, nhưng mà do cái duyên gì ở tiền kiếp mình không biết, mà người ta đổ xô đi theo cái vị đó, mình gọi là giáo lãnh, danh từ miền Nam ngày xưa gọi là giáo lãnh, tức là Người lãnh đạo một giáo phái. Vì có khi cái ngươì giáo lãnh nầy cuối cùng bị lạc là bị xoay sang khuynh hướng chính trị và quân sự, danh lợi. Ở buổi đầu ông mở Ðạo thì ông nói về đạo đức, ông noí rằng trời sắp sập, đời sắp tận thế, các con lo tu đi ! Ăn hiền ở lành mai sau được Phật rước, Trời nuôi. Ví dụ như vậy. Ông nói mạnh lắm, nhiều người cũng tin nơi cái đạo đức, đã thấy mình ăn hiền ở lành là đúng vơí lương tâm, đúng vơí lẽ phải, nên tôn sùng ổng đi theo nhưng đến khi mà người theo đông quá rồi ông đổi tông, ông quẹo qua đường khác, dắt người ta đi theo vào trong danh lợi và vào trong chánh trị, đây là điều đáng sợ..."

Một người kia hỏi Bác Hai: " Sao Ðức Thầy là Phật sao còn lập quân đội chiến đấu ?" Bác đáp :"Mất nước dân chúng sẽ điêu linh, đồ thán và ta có còn tu được không và để cho thấy mình không phải "vô Tổ quốc" và nếu ai bảo chống ngoại xâm không phải là nghĩa vụ của người Phật tử là đồng thời gạt bỏ Tuệ Trung Thượng Sĩ và Trần Nhân Tông ra khỏi Phật giáo Việt Nam".

Rồi người Thiên Chúa, Hồi giáo nếu họ nghe qua băng nầy thì bấy giờ họ sẽ nhìn thầy như thế nào ? Những lời nói của thầy nhằm hạ người ta xuống để ca ngợi chơn lý sáng ngời của Ðạo Phật mà trở thành phản tác dụng thì lúc bấy giờ thầy có còn sám hối không ?

Thầy Chơn Quang cũng thường hay nhắc đi nhắc lại :"... do cái duyên gì ở tiền kiếp, mình không biết mà người ta đổ xô đi theo cái vị ấy ..." và ..."chúng ta đừng có tưởng nghe ra thấy khen "hay quá ! hay quá !, khắp nơi nghe rần rần "hay quá", đừng tưởng ngươì đó đã đúng, mà chỉ nên nhớ người này có duyên vơí chúng sinh thôi. Nghĩa là đời trước ông nầy bố thí rộng rãi, ổng cứ đi đầu nầy đầu kia đắp đường cho người ta. Có khi đời trước ổng làm quan làm vua, ổng lo cho dân dân nên đời nầy có duyên, ổng đưa ra cái gì cũng nhiều người thích nhưng mà chưa chắc đúng ..."

Nói như thế thì hóa ra nhân quả của Nhà Phật không chính xác nữa rồi. Câu "Nhân nào quả nấy" lúc bấy giờ còn đúng nữa không ? Caí nhân bố thí, đắp đường, làm quan, vua mà bây giờ gặt cái quả lãnh đạo tinh thần (tâm linh) thì thật là vô lý. Hay nói cách khác đi bây giờ ta là đệ tử Phật rồi gặp tình huống nào đó rồi kiếp sau phải theo làm đệ tử của ông ta. Nói rõ hơn CQ nhận của cúng dường của rất nhiều thiên hạ, nếu kiếp nầy tu không giải thoát, vậy thì đời sau theo làm đệ tử của tà giáo nào đây ??? và lý luận ấy tự mâu thuẫn với chính thầy vì thầy cũng cải cách nhiều cái mới thấy hay quá ! hay quá ! Vậy Phật tử hãy coi chừng, do nhân duyên gì đó mà nhiều người thích chứ chưa chắc đúng ! Bởi thế có câu danh ngôn :"Sự dối trá nó mâu thuẫn với chân thật mà nó cũng mâu thuẫn với chính nó"

Có lẽ thầy Chơn Quang không có nhiều thì giờ cũng như chẳng thèm đọc bức thư dài lê thê nầy đâu. Vậy tôi xin email thư nầy cho Quí vị Phật tử khắp nơi cùng san sẻ với nỗi lòng của một tín đồ Phật Giáo Hòa Hảo.

Kính thư

NHƯ HUYỄN


bullets08.gif - 0.2 KTrích đoạn băng giảng của "Sư" Chơn Quang
bullets08.gif - 0.2 KTrang Quan Ðiểm
bullets08.gif - 0.2 KTrang chính