Chỉ Trích Nam Tông
(trích đoạn băng Ðạo Phật Cho Ngày Mai của "Sư" Chơn Quang)

Nguyên Thủy nói hễ mà ai ăn chay thì người đó ngoại đạo, ngưởi đó đạo Bà La Môn, không phải đạo Phật, mà ai ăn mặn mới thiệt đạo Phật, cho nên nó có những cái như vậy, những cái buồn cười như vậy,mà đó là do chúng ta quá cố chấp vào cái khuôn khổ gì đó, mà chính cái sự cố chấp đó lạiù là một cái hiểu sai lời Ðúc Phật. Bây giờ chúng ta xét lại, chúng ta thấy thế này như thầy vẫn thường giảng trong các buổi lễ quy y là một lần Ðức Phật đi ngang qua một khu rừng, ngài mới hái một nắm lá, ngài mới hỏi các vị tỳ kheo làø "nắm lá ở trong tay của Như Lai với lá ở trong rừng cái nào nhiều?" Các vị mới thưa, "Bạch Thế Tôn, lá trong rừng rất nhiều, mà lá trong tay của Thế Tôn rất ít" . Ðức Phật cũng nói vậy, "Những điều ta mà ta chứng, những điều ta biết như lá trong rừng, mà những điều ta nói như lá trong bàn tay". Ðây là một điều mà kinh Nguyên Thủy cũng ghi lại. Nghĩa là gì? Nghĩa là cái chân lý của vũ trụ mà Ðức Phật chứng được, thấy được, nó vô biên vô tận, còn suốt bốn mươi lăm Phật thuyết pháp nói được rất ít, rất ít. Thì bây giờ nếu có môt người nào chấp rằng chỉ có những cái lời Phật dạy trong bốn mươi lăm năm đó là chân lý, còn ngoài ra là phi chân lý thì cái người này có còn đúng với tinh thần của Ðức Phật của đạo Phật không? Sai liền lập tức thôi. Tức là người đó đã phản bội cái câu mà Phật nói vì cái trí tuệ của Phật là chứng thấy được vô biên vô lượng mà ngài nói ra rất ít. Bây giờ ø mình chấp là chỉ có bao nhiêu kinh Pali đó thôi mới là chân lý, là đạo Phật, còn ai nói khác ra thì là người đó không phải là đạo Phật.. Nếu mà chấp như vậy là lập tức chúng ta phản bội đạo Phật liền, phản bội Ðức Phật liền. Mà tình trạng này có chưa? Tình trạng này đãõ có nơi các sư Nguyên Thủy. Thầy nói thẳng ra luôn. Nơi Phật Giáo Nguyên Thủy đã xuất hiện cái tâm trạng này, cái quan điểm này. Quan điểm rằng cho cái điều gì mà nó chạy ra khỏi bên ngoàiø, nghĩa là các kinh điển Pali, là điều đó không phải đạo Phật nữa. Ðây là một quan điểm hết sức là hẹp hòi, và phản bội chính Ðức Phật luôn. Nghĩa là thuyết pháp là cứ ba mươi bẩy phẩm trợ đạo thôi, không nói gì khác hơn. Ai nói khác nói bắt đầu đi ra ngoại đạo, một sự hẹp hòi và giết chết đạo Phật. Cho nên một điều mà nhiều người họ thắc mắc, chính thầy cũng thắc mắc, thầy nói những cái vùng có Phật Giáo Nguyên Thủy, thì đạo Hồi họ tràn vô rất mạnh, Hồi giáo, họ, họï tàn bạo và họ cuồng nhiệt lắm…Nghĩa là những cái xứ mà Phật Giáo Nguyên Thủy thì Hồi giáo từ từ đặt chân tới hết mình chống đỡ không nổi, tại sao vậy? Tại vì mình thiếu cái gì đó? Mình không đủ cái sức mạnh. Mà tại sao mình không đủ sức mạnh, tại vì mình, lời Phật dạy mình không thực hiện đúng, cho nên nó trở thành yếu đuối đi, yếu đuối. Chớ nếu mình thực hiện đúng lời Phật dạy, thì đạo Phật tự có cái sức mạnh để mà truyền bá được chánh pháp, chớ không để cho tà giáo ngoại đạo mà nó lấn dần. lấn dần bằng cái sức mạnh của bạo lực, nghĩa là cái sức mạnh của lẽ phải, nó có cái sức mạnh thực sự của nó.Nó không thua cái bạo lực. Vậy mà cái sức mạnh của tâm linh, của trí tuệ đã lùi bước trước bạo lực. Là vì sao? Vì mình không khai thác hết được trí tuệ trong đạo Phật, vì mình cố chấp một cách hẹp hòi. Bây giờ chúng ta thấy cái sự giác ngộ của Phật là hữu hạn hay là vô hạn? Hữu hạn hay vô hạn? Vô hạn. Nếu sự giác ngộ đó là vô hạn thì cái kinh điển để mà diễn tả được thì nó hữu hạn hay vô hạn? Cũng phải vô hạn phải không? Do đó nghĩa là bây giờ người ta có viết thêm 50 bộ kinh nữa, 500 bộ kinh nữa, 5.000 bộ kinh nữa vẫn không thể nào diễn tả được cái sự chứng ngộ của Ðức Phật, cũng không thể nào diễn tả được hết. Cho nên mình chấp là chỉ có bao nhiêu kinh sách mới là đạo Phật, mới là đầy đủ sự giác ngộ của đạo Phật thì là một sự hết sức hẹp hòi và thiển cận.

. . . . . . .Ðối với đạo Phật mà mình chấp chỉ có một số kinh điển Pa Li, thì ngay đó đã phản bội cái tinh thần của đạo Phật, một tinh thần là cái sự giác ngộ vô tận như vậy. Rồi còn sinh ra cái sự công kích nữa. Thí dụ như các sư Nguyên Thủy mà gặp các Bắc Tông Phật Giáo thì nói liền, "mấy ông đó Bà La Môn". Thấy cười lắm, hỏi mấy sư đó. Tỉ dụ như mấy người Phật tử họ không biết, họ gặp mấy sư Nguyên Thủy cái nói," ủa mấy sư sao đắp y, mặc áo vậy, còn sao thấy mấy ông thầy kia, mặc áo kia?". Mấy sư ấy trả lời liền, "mấy ông đó Bà La Môn". Nói liền à, tức là họ được dạy từ ngàn xưa như vậy, mấy ngàn năm nay là phải dạy như vậy. Nghĩa là không phải là Phật Giáo Nguyên Thủy thì người đó là ngoại đạo Bà La Môn, thẳng thừng một cách hẹp hòi cố chấp như vậy, mà không tìm thấy được cái đúng của người khác. Như thầy nói một điểm này mà hồi nãy thầy có nói. Một lần đó thầy đọc cái, cái với luận giải của một vị sư Nguyên Thủy, cũng là một tài liệu ở nước ngoài gởi về. Thì vị sư đó sau khi diễn tả về các trạng thái của tâm, các vấn đề của tâm niệm, mới nói rằng cái hối hận là tâm bất thiện. Vì kể một câu chuyện, cái thời đó Ðức Phật chưa có chế giới luật, có vị tỳ kheo tu rồi đi về thăm nhà, thì gia đình ổng chỉ cóù mình ổng là con trai, thì ông cưới vợ rồi cũng chưa có con, cái ổng đi tu. Ði tu cái ông về thăm nhà, cái cha mẹ buộc ổâng phải để lại một đứa con, tại vì ổâng đi tu rồi, nhà gia đìnhø không có người để thừa kế, thì tài sản sẽ nếu mà cha mẹ chết là sẽ bị xung vào công quỹ. Cái cha mẹ nói quá, cái ổâng chịu. Ổng chịu, cái ổng ăn nằm lại với vợ ổng, cái vợ ông có bầu, cái ổng đi trở lại ổng tu. Ổng trở lại ổng tu. Ổng cảm thấy cái việc đó nó sai. Lúc đó Phật cũng chưa chế giới luật nhe , Phật cũng chưa có nói tới giới luật, nhưng mà tự lương tâm ổng, ổng thấy điều này nó sai, ổng hối hận, bứt rứt. Ổng bứt rứt cả một thời gian rất là dài. Chờ cho cho cái hối hận bứt rứt của ông đủ rồi, Phật mới kêu lên Phật rầy, Phật dạy, và thế là ông buông được cái hối hận đó, ông tu, sau này ông cũng chứng quả. Do cái thời gian mà ông hối hận bứt rứt, ông xanh xao, gầy ốm, nên các sư Nam Tông kết luận là cái hối hận là tâm bất thiện . Thầy nghe xong thầy hỡi ôi luôn đó. Thầy nghe nói, thầy kết luận một cái thầy hỡi ôi liền. Thầy nói đây là một cái điều nguy hiểm, vì người ta rất cần cái sự hối hận để người ta sửa đổi, để rửa bớt cái tội lỗi của mình, mà nếu phủ nhận thì cái người mà lầm lỗi họ không thèm hối hận nữa, thì cái tội đó còn nguyên trong lòng họ hếtù. Mà thầy không hiểu tại sao cái hệ thống Nam Tông duy trì cái điều đó? Vì các sư Nam Tông là trung thành lắm, hễ người trước nói làm sao thì người sau nói y như vậy, không dám nói khác, tức là ông sư đó, ổng nói như vậy thì ông sư trước, ông sư trước, trước nữa mấy ngàn năm ho ïcũng nói y như vậy hết. Mà như vậy thầy hỏi là trong mấy ngàn năm qua một cái người nào mà có thể tìm thấy sự thực không sửa lại được? Không lẽ không ai tìm thấy chỗ này sai trong mấy ngàn năm qua. Do đó thầy nghi ngờ, thầy cảm thấy thầy nghi ngờ cả một hệ thống lý luận. Nên tự cho mình là đúng, bắt đầu coi chừng cái sai đã xuất hiện. Nên người bên Nguyên Thủy họ khẳng định là mình đúng dữ lắm, thì thầy nói hễ chấp mình là đúng thì bắt đầu cái sai đã từ từ mò tới . . . . .


bullets08.gif - 0.2 KNghe phần âm thanh
bullets08.gif - 0.2 KTrang Mục Lục
bullets08.gif - 0.2 KTrang Quan Ðiểm
bullets08.gif - 0.2 KTrang chính