Phủ nhận lời của Lục Tổ Huệ Năng
(Trích đoạn băng Các Pháp Môn Tu #4 của "Sư" Chơn Quang)
Cáiù trạng thái sơ thiền như vậy nếu mình tiếp tục kín đáo, khiêm hạ,ï im lặng không nói, tạo, tiếp tục tạo phước, thì mình sẽ đạt được cái trạng thái nhị thiền. Cái trạng thái nhị thiền thì nó hòan tòan là định tĩnh, dứt hết tất cả những cái tâm niệm lăng xăng nhỏ, rất nhỏ, dứt hết, tâm hòan tòan vắng bặt, thanh tịnh hòan tòan, những ý nghĩa không còn nữa. Tuy nhiên, nó chưa vào sâu được trong trong vô thức của tam thiền. Cái trạng thái này thì nói sơ sơ thôi, chớ quý Phật tử , quý Phật tử chưa đến, nên chúng tôi cũng không nói kỹ mà bản thân chúng tôi bị cũng tu chưa được cái gì cho nên cũng không dám nói nhiều. Quý Phật tử cố gắng, chỉ biết rắng tu mà tâm mình nó nhẹ nhàng, thanh tịnh là mình đang đúng dần dần, và ráng kín đáo. Ở trong pháp hội này, cũng có người đã vào sơ thiền rồi đó, mấp mí cũng sơ thiền, có người vào rồi, cư sĩ đó. Khi một người họ được nhẩy một bước nhẩûy vọt đó, tâm tự nhiên bất ngờ đọat được một trạng thái thanh tịnh rổng rang, thanh tịnh rổng rang, rất là, rất là an lạc, rất là đặc biệt, thì người đó có cái cảm giác rằng, "À! cái tâm thanh tịnh này từ lâu rồi, không phải mới đây mới có". Có trường hợp đó, cái người đó có, nên họ buột miệng nói như thế này," Tâm ta từ xưa nay vốn thanh tịnh." Nghe câu này ở đâu? Nghe câu này ở đâu? Nghe ở đâu? Trong Pháp Bảo Ðàn đó! Phải không? "Tâm ta bản lai thanh tịnh". Rất nhiều thiền sư cũng đều nói như vậy, cho nên đưa ra một cái lý thuyết là, "Nơi mình có một cái tâm bất sanh bất diệt.", Phải không? " Nghĩa là mình bị nhiễm ô chứ cái tâm mình nó sẵn thanh tịnh từ xưa, bây giờ chỉ tìm lại." Tại sao họ đưa ra lý thuyết đó? Bởi vì khi mà họ được cái tâm thanh tịnh đó, họ có cái cảm giác là cái tâm này nó đã thanh tịnh lâu rồi, từâ lâu rồi. Ðây chỉ là lối hiểu lầm. Tôi nói câu này là tôi đụng chạm hết khắp cả từ xưa tới giờ đó. Bây giờ thôi tôi phải giải thích. Là vì cái người mà rơi vào trạng thái đó đó, là cái người đời trước họ đã đạt cái định rồi, rồi khi sinh lại kiếp này họ mất. Cái người này đó, hồi kiếp trước họ được cái định rồi, họ được cái định rồi, cái sinh qua kiếp này, cái bị quên đi một thời gian, quên đi mười mấy năm, hai mươi năm, ba mươi năm, rồi cái khi họ tu, cái họ đạt được trở lại rất nhanh, thì họ bị cái cảm giác la,ø "À! Cái này mình có cái định này lâu rồi, cái thanh tịnh này lâu rồi." Thì nếu mà họ có đạo nhãn riêng đó thì họ sẽ thấy rằng," À! Tại vì kiếp trước, mình được cái định này, nên bây giờ trở lại, nên mình bị cái cảm giác đó. " Nhưng mà không, họ, vì họ chưa thấy được điều đó, họ bị cái cảm giác là "Tâm này thanh tịnh lâu rồi." , họ đưa ra một cái lý thuyết mới, lý thuyết la,ø "Mỗi con người đều có sẵn một cái tâm thanh tịnh từ xưa, mỗi người đều có sẵn một cái tâm thanh tịnh từ xưa, bây giờ chỉ tu để tìm lại." Nên chúng ta gặp cái cảm, cái lý luận đó rất nhiều trong Thiền tông Trung Hoa, ngay cả ngài Huệ Năng cũng lý luận như vậy. Rất nhiều thiền sư đều lý luận như vậy. (xin đọc quan điểm của Cư sĩ Nhuận Bảo qua bài viết BẤT LẬP VĂN TỰ ) Còn những người mà tu mà đạt được cái định dần dần, cái định bằng như vậy, nhưng vẫn không có cảm giác," Tâm này sẵn thanh tịnh." , tại họ mới đạt được cái định của kiếp này, nên họ không có cảm giác đó. Chúng ta nhớ điều này khác đó, cẩn thận cái đó. Nên chỉ nhiều khi là mình với cái kết quả chủ quan của mình mà mình lập ra một lý thuyết hẳn, một lý thuyết khác luôn trong đạo Phật luôn, cho nên Thiền tông tại sao cứ xuất hiện cái câu màø, "Tâm ta vốn xưa nay vốn sẵn thanh tịnh.", là vì vậy đó. Vì các Thiền sư mà khi ngộ, lại bị cái cảm giác, "À! Cái tâm này sẵn thanh tịnh lâu rồi." Mà đâu có hay rằng tại vì kiếp trước, cái này là cảm giác của kiếp trước rớt lại, mới có đó, chớ còn người khác không bị đâu. Thí dụ người khác tu tiến dần dần, dần dần, cái định bằng như vậy, nhưng không có cảm giác là tâm này thanh tịnh lâu rồi, mới thanh tịnh đây à!
Nghe phần âm thanh
Trang Mục Lục
Trang Quan Ðiểm
Trang chính