Ông Hồ Chí Minh là một thiền sư
(Trích đoạn băng Tâm Lý Ðạo Ðức #11 , "SỐNG ÐƠN GIẢN" của "Sư" Chơn Quang)
. . . . . .Mình nhìn ra ngoài mình thấy, ví dụ bây giờ một cái người lãnh đạo quốc gia vừa là một nguyên thủ quốc gia đó, là chủ tịch, thủ tướng hay tổng thống gì đó thì cái nhu cầu của ổng nhiều hay ít? Lớn khủng khiếp phải không? Ví dụ nội cái giàn bảo vệ của ổng thôi là phải mấy trăm người, lôi hết cái giàn bảo vệ cũng mệt, rồi những cái phương tiện kỹ thuật gì mà hiện đại tối tân nhứt là phải dành cho ổng để cho ông lo công việc nước. Mỗi cái hành động đời sống của ổng, quyết định của ổng có liên quan đến tới vận mệnh của cả đất nước, nên mọi thứ phải ưu tiên cho ổng hết. Hễ xe hơi phải loại xe chống đạn, xe bọc thép, bắn là bắn không lủng, còn máy bay là phải chuyên cơ, những loạïi đặc biệt cực kỳ an toàn, .v..nghĩa là đủ thứ điều phải phục vụ cho ổng, mà nhìn vô thì mình không dám phê bình, không dám phê bình, vì đó là cái nhu cầu cần thiết để ổng sống và xử lý cái việc làm của quốc gia, không ai phê bình cả; nhưng mà qua đời sống cá nhân, thì phải cẩn thận. Nhu cầu để mà mình dùng cho cá nhân thì vẫn có thể bị phê phán. Mình có cái hay, mình có bác Hồ hay. Tôi thì tôi không có rành về chính trị, cũng không có muốn nói gì về chính trị nhưng mà nhìn trên khách quan mà nói thì bác Hồ vẫn là tấm gương về đời sống đơn giản, mặc dù là một lãnh tụ của một quốc gia. Ðất nước mình thì lúc đó cũng còn nghèo, nó cũng là một cái lý do, nhưng mà cái đời sống của bác Hồ vẫn đơn giản, rất là đơn giản so với các lãnh tụ trên thế giới. Như có một lần các quốc gia họ chọn mười lãnh tụ mà sống là liêm khiết nhứt thì bác Hồ là người đứng đầu bảng, vì bác sống vô cùng đơn giản. Sống, ăên uống thì đạm bạc, vì ổng tu mà. Ổng vậy chớ, không biết cái bí mật là mỗi đêm bác Hồ vẫn ngồi thiền. Khi bác chết lục trong cái đơn của bác không có cái gì hết, có cái xâu chuỗi và cuốn kinh Lăng Già tâm ấn bằng chữ Nho. Ổng vẫn ngồi thiền. Ông Võ Nguyên Giáp nói cho biết, bác Hồ là một thiền sư có trực giác rất là mạnh, nhưng đời sống đơn giản, nghĩa là sống như một nông dân bình dị. Cho nên những người mà càng xa hoa sang trọng, những lãnh tụ của các quốc gia tới thăm bác, mà tới cái nhà riêng đều nể cái con người lãnh tụ mà mặc áo đà, áo nâu, đi giép cao su, đi quanh cái bờ hồ làm những công việc rất là đơn giản, nhưng mà đó là con người quyết định bao nhiêu vận mệnh của con người. Tôi có quen đến cái ông, ông là sĩ quan rất là cao cấp ở miền Bắc. Oâng này, ông từ nhỏ, ổng nói là thanh niên thời đó không biết chùa là gì hết, mà ổng rảnh ổng vô chùa ổng chơi. Lớn lên thì ổng học phi công chiến, phi công lái máy bay chiến đấu, lái Mig đó. Khi lớn lên nữa cấp cao hơn thì ổng bắt đầu ổng chỉ huy chức bureau quân sự,ï mà chỉ huy luôn tới tình báo luôn nữa. Cấp ông rất là cao, nhưng mà vẫn rất là mộ đạo. Khi ổng vào Nam, ổng đi thăm chùa này chùa kia thì ổng thích lắm. Ổng thích cái không khí tu hành trong miền Nam, nhưng mà ổng tâm sư,ï coi vậy chớ, ông nói nhiều vị tu hành trong đây vẫn không bằng cái đời sống của bác Hồ, ổng biết như vậy. Như về giáo lýù có thể các thầy rất là cao, và hiểu biết về tu tập, nhưng riêng về đời sống thì không bằng bác Hồ. Bác Hồ sống rất giản dị…
(Ðọc thêm Một Quái Thai Xuất Hiện: Giáo Phái Chơn Quang của Hoài Quốc)
Nghe phần âm thanh
Trang Mục Lục
Trang Quan Ðiểm
Trang chính