Nên hạn chế quyền tự do tín ngưỡng,
quyết trừø diệt các giáo phái nhỏ

Trích đoạn băng Ðạo Phật Và Vấn Ðề Xã Hội (8) của "Sư" Chơn Quang,
bài này  được giảng tại chùa Từ Tân, ngã tư Bảy Hiền tháng 12-1999






LỜI GIỚI THIỆU: Chúng tôi không nhằm mục đích tuyên truyền cho  chế độ Cộng sản  khi đưa lên mạng trích đoạn này, chúng tôi chỉ muốn cho độc giả biết được tất cả những dữ kiện về "Sư" Chơn Quang, một người tự nhận mang kiến thức đến từ thế giới vô hình và cũng là người tự nhận có sự hiểu biết vượt trội hơn Lục Tổ Huệ Năng. Mong rằng bài trích đoạn này giúp cho quý vị có cái nhìn tường tận về "Sư" CQ và đưa ra quan điểm của quý vị trên diễn đàn "PHẬT GIÁO ÐI VỀ ÐÂU qua lối giảng của "Sư" Chơn Quang" (LotusNet)
 

Hồi giáo là một hiểm họa của thế giới , việc đặt bom đem đánh tùm lum, nghĩa là họ bực dọc một cái điều gì trước, họ đem lại một cái chung cư nào đó , họ để trái bom giựt sập một cái , hết  chung cư đó phải 3-400 người chết để lên tiếng nói chính trị gì đó , giết người vô tội một cách thản nhiên. Nếu họ là thiểu số thì họ hiền lành , nhưng mà họ là đa số và được tiếp tế vỏ khí vào thì ø họ không hiền nữa. Nên đất nước Việt Nam mình nhờ đảng Cộïng Sản , nghĩa là giữ vững quyết liệt về tình hình an ninh nên chúng ta được sống yên ổn là vậy đó . Chớ nếu mà để các giáo phái tự do phát triển , chúng ta sẽ thấy , coi chừng có một vài cái chung cư bị sập, chứ không có đơn giản đâu . . . . . Từ nào giờ chúng ta nghe nói tự do tín ngưỡng. Bây giờ chúng ta nhận định lạị cái khái niệm tự do tín ngưỡng lại một chút. Bây giờ mình đặt lại vấn đề này. Tự do tín ngưỡng đúng hay không, đúng hay sai? Tự do tín ngưỡng là mình muốn theo đạo gì đó thì theo, không ai được quyền cấm, nhà nước không được quyền cấm. Muốn hành đạo, muốn truyền bá, muốn giảng giải, làm gì đó thì làm, nhà nước không được quyền cấm. Bây giờ mình xem lại khái niệm đó đúng hay không?. Quý Phật tử xem coi đúng không? Coi chừng đó! Chúng ta thấy vì khái niệm tự do tín ngưỡng này mà trên thế giới hiện nay, những giáo phái lớn là 20.000 giáo phái lớn phát sinh ra và thu hút tín đồ cũng nhiều. Và trong 20.000 giáo phái lớn đó thì gần 19.000 là những giáo phái làm bậy , chuyên môn dụ dỗ và lừa gạt. Sự thật là vậy. Vì sao? Vì khi mà giáo phái đó tuyên bố mình là tôn giáo, là tín ngưỡng, là giáo phái, thì nhà nước không được đụng tới, vì nó thuộc cái phạm vi tự do tín ngưỡng. Mà chính vì nhà nước không được quyền đụng tới, nên mấy cái giáo phái đó mới tác oai tác quái, càng lúc càng làm bậy, dụ dỗ tín đồ và ảnh hưởng đến cái đời sống của xã hội, đến lợi ích của cộng đồng. Nên không phải luôn luôn tự do tín ngưỡng là hay đâu, không phải đâu. Trách nhiệm của nhà nước ø ở chỗ này, khi có một cái giáo phái làm bậy, lúc đó người ta mới trách nhà nước, như bên Nhật có cái đạo Aum Shinri Kyo thả hơi độc vào trong cái đường ngầm xe lửa, đường xe điện ngầm mà chết bao nhiêu người, bị thương mấy ngàn người. Giáo phái đó sau khi có thế lực rồi thì trang bị vũ khí chuẩn bị chiếm chính quyền, cũng đi lạc vào danh lợi thôi. Nhưng mà không ai được đụng tới vì họ mang tên là gì, là giáo phái, là tôn giáo. Chính vì ø nhà nước không có kiểm soát, cho nên giáo phái đó họ phát triển và làm bậy. Màø khi giáo phái đó làm bậy rồi, thì người ta mới trách nhà nước, mà nhà nước thì đâu dám can thiệp từ ban đầu. Lấy lý do là gì? Là tự do tín ngưỡng phải không? Nếu mà nhà nước từ ban đầu hạn chế tôn giáo, là kiểm tra, theo dỏi, là ngăn cản. Kiểm tra, theo dỏi, ngăn cản thì bị lên án là gì? Lên án là vi phạm tự do tín ngưỡng, nên đây là cái mà khổ tâm của nhà nước đó. Thì ở đây là chúng ta thấy nó có hai cái cực đoan. Một cái cực đoan là để cho các giáo phái tự do phát triển, và trong đó có những cái giáo phái tà bậy, sai lầm họ phát triển, họ làm ảnh hưởng tới nền an ninh, và đời sống của xã hội. Thì như vậy cái tự do tín ngưỡng là một cực đoan. Quý Phật tử đồng ý không? Nếu mà ông đạo nào, ổng cứ phát triển, cứ cho ổng tự do phát triển , thì mình sẽ thấy là một sai lầm liền. Có nhiều cái đạo mà họ lừa gạt và dụ dỗ, mà nếu nhà nước không chận ngay từ đầu, thì ảnh hưởng tới, tới người khác liền. Họ là một lọai tội phạm mà núp bóng tôn giáo, thì phải được chận ngay từ đầu. Nên cái mà khái niệm tự do tín ngưỡng là một cực đoan sai lầm. Quý Phật tử đồng ý không? Một cực đoan thứ hai là hạn chế tín ngưỡng, là bất cứ đạo nào mình cũng cấm, cũng cản hết, thì cũng là một cực đoan phải không? Là vì trong các đạo đó coi chừng có một đạo là chân lý ở trong đó, có một cái đạo là lẽ phải ở trong đó, có một cái đạo mà nó giúp đem cho xã hội cái sự tốt đẹp, sự an vui, đem được đạo đức, là hổ trợ cho sự phát triển của kinh tế, và an ninh trật tự xã hội. Thì những cái đạo đó cần phải được hổ trợ để phát triển. Quý Phật tử đồng ý không? Thì như vậy giữa hai cái, một bên là tự do tín ngưỡng, một bên là hòan tòan cấm các tín ngưỡng. Hai cực đoan này là người khôn ngoan nên tránh. Một nhà nước khôn ngoan là phải tránh hai cực đoan này. Như vậy cái ở giữa là gì? Cái mà không rơi vào cực đoan là gì? Trong trường hợp này thì chúng ta đề nghị thế này, cái trung đạo ở giữa là chọn lọc tín ngưỡng, chọn lọc. Nhà nước phải tự biết là những tôn giáo nào có lợi cho đạo đức con người, có lợi cho sự phát triển của xã hội thì hổ trợ, còn nếu những cái giáo phái nào thấy là có hại cho cái đạo đức, đi ngược lại sự tiến bộ của khoa học thì nhà nước phải chận ngay từ đầu liền, không để phát triển, đó là bổn phận. Chớ đừng có dại dột tin theo cái khái niệm của phương Tây là tự do tín ngưỡng. Chính vì các nước phương Tây mà đi theo cái quan điển tự do tín ngưỡng, chúng ta thấy giáo phái rần rộ nổi lên, và làm nhiều điều sai lầm…

. . . Nên chúng ta đừng có nghĩ là cứ nghe nói cái xứ đó tự do tín ngưỡng là đúng đâu, không đúng đâu.Nên trong cuộc đời sắp tới này, mọi điều chúng ta đều phải xét lại hết. . . . . . Trong cái sự  tiến bộ của nhân lọai thì tín ngưỡng là một nhu cầu của con người không thể bỏ được, như ngày hôm nay vậy, nhà nước mình họ cũng nhận định điều đó. Họ cũng nói rằng tín ngưỡng là một nhu cầu tinh thần của con người không thể nào  màø hủy bỏ được hết. Nhưng  trong đây thì phải có cái chọn lọc, là lựa những cái đạo nào mà có lợi cho sự phát triển của xã hội, của đất nước thì giúp đỡ cho đạo đó phát triển. Còn cái đạo nào, mà cảm thấy họ nguy hiểm cho sự tiến bộ của xã hội thì phải ngăn chận lại, nên cái đường lối này là đúng, đường lối này là đúng. Nên hôm nay chúng ta nói về cái bài "Ðạo Phật với xã hội" , chúng ta đặt lại vấn đề tự do tín ngưỡng , chúng ta đừng tin vào cái quan điểm tự do tín ngưỡng mà nhiều nước phương Tây đã tôn thờ, chúng ta đừng có tin đều đó. Con đường đúng là phải chọn lọc tín ngưỡng, chớ không phải tự do, chọn lọc, mà chọn lọc cái đạo nào đúng, hay không đúng còn là cái hên xui, hên xui…

. . . .Còn những cái giáo phái mà nhỏ nhỏ bây giờ muốn nổi lên, muốn nổi lên, mấy cái đó mình phải quyết liệt trừ diệt. Tại vì sao, thật sự thì chân lý không có nhiều như nãy chúng ta nói đó. Không có cái chân lý nào thêm mới nữa đâu, những điều Ðức Phật đã nói, nó là nền tảng quá đủ rồi . . . .
 
 

Quan điểm của LotusNet: (những chữ in đỏ là lời của "Sư" Chơn Quang)

Ðoạn dưới đây được trích trong băng Triết Lý Aâm Dương, chúng ta sẽ thấy sự bất nhất của "Sư" Chơn Quang nếu so sánh với đoạn trên:

Pháp có nghĩa là chân lý, ban đầu thì có cái nghĩa là lời Phật dạy, nhưng về sau "những điều ta biết như lá trong rừng, mà những điều ta nói như nắm lá trong bàn tay", nên có những điều là chân lý mà 45 năm thuyết pháp Ðức Phật vẫn chưa nói, có những điều là đúng, là lẽ phải, mặc dù nó có vẻ như chưa từng giống những gì trong kinh Phật nói, mà hôm nay chúng ta trong cái tinh thần học Phật mới, trong cái tinh thần quy y Pháp rộng rãi, chúng ta phải biết áp dụng tất cả những gì là chân lý, là lẽ phải để nó bổ sung cho những lời dạy của đức Phật cách đây hơn 2.500 năm.

Như vậy phải còn nhiều chân lý qua lời giảng:  "nên có những điều là chân lý mà 45 năm thuyết pháp Ðức Phật vẫn chưa nói, có những điều là đúng, là lẽ phải, mặc dù nó có vẻ như chưa từng giống những gì  trong kinh Phật nói."  Vậy tại sao ở đây "Sư" CQ lại nói ngược lại: " Không có cái chân lý nào thêm mới nữa đâu, những điều Ðức Phật đã nói, nó là nền tảng quá đủ rồi . " Chúng ta cũng cần biết, cái chân lý có vẻ như chưa từng giống những gì  trong kinh Phật nói là loại chân lý nào? Ai là người thẩm định đó là chân lý?

"Sư" Chơn Quang đã cổ suý cho việc nhà nước nên chọn lọc tín ngưỡng , gần suốt bài giảng chúng ta được "Sư" khẳng định đó là việc tốt cần phải làm nhưng ở phần chót , "Sư" đã mâu thuẩn với chính mình  khi cho rằng việc chọn lọc đó chưa hẳn thành công:
" . . .mà chọn lọc cái đạo nào đúng, hay không đúng còn là cái hên xui, hên xui…"
Chúng ta có thể nào đưa đời sống tâm linh chúng ta vào một canh bạc hên xui? Ðây là vấn đề chúng ta cần đặt thẳng với "Sư" Chơn Quang.
 
 
 


bullets08.gif - 0.2 KNghe phần âm thanh
bullets08.gif - 0.2 KQuan điểm của HT Huyền Tôn về "Sư" Chơn Quang
bullets08.gif - 0.2 KTrang Mục Lục những bài trích đoạn
bullets08.gif - 0.2 KTrang chính