doidieu.jpg - 29.9 K

BÀI  I

Gần đây, và có lẽ cả trong hiện nay, sư Chơn Quang ở Việt Nam đã và đang giảng pháp tại một số Tự Viện, trong đó có chùa Từ Tân gần nơi tôi ở. Hiện tôi đang có dưới tay một tập trích đoạn những bài giảng của sư CQ .

Càng đọc tôi càng thấy bất mãn vô cùng vì những bài giảng đó. Không những đã không nói lên cái hay, cái đẹp của Phật Pháp, mà trái lại chỉ nhằm xuyên tạc, bôi xấu Phật Pháp với những luận cứ vu vơ. Ðành rằng Tôn Giáo nào cũng như Triết Thuyết nào thì cũng có mặt này, mặt khác, nên mới chia ra Tông Phái này, môn phái nọ. Do đó, việc thảo luận để cùng nhau tìm ra chân lý, là một điều rất nên làm, huống hồ Ðạo Phật là một đạo đã có một bề dày lịch sử đến trên 2.500 năm, với cả một kho tàng kinh sách như rừng, thì việc tìm hiểu cho thấu đáo nghĩa lý cao sâu của Ðạo Phật lại càng là một việc rất tế nhị, đòi hỏi ở nơi chúng ta rất nhiều công phu và thiện chí.

Nhưng ở đây, sư CQ không những đã không rọi được một tia sáng nào mới lạ vào Ðạo Pháp, mà chỉ bằng những lời nói vu vơ dung tục, CQ đã bẻ cong Ðạo Pháp mà không một người nào còn có ít nhiều tư cách mà không thấy hổ thẹn khi phải nghe những lời báng bổ Phật Pháp một cách hạ cấp của sư CQ.

Trước khi trình bày những suy nghĩ của tôi về những cái mà CQ gọi là "bài giảng" của y, tôi tưởng cũng cần nói ngay rằng: tôi chỉ là một Phật tử tầm thường không quy y với bất cứ một vị Hoà Thượng nào, cũng chẳng phải là đệ tử của vị Thầy nào, không nằm trong Ban Hộ Niệm nào, hoặc tham gia vào một tổ chức Phật giáo nào. Tôi chỉ là một Phật tử đã và đang cố theo cho được một phần nào trong muôn một Giáo Pháp của Ðức Thích Ca Mâu Ni.

Sở dĩ, tôi phải nói lên như vậy, chẳng qua để cho Quý vị nào đọc tôi, kể cả sư CQ, sẽ hiểu cho rằng tôi chẳng bị ai mua chuộc để viết ra những suy nghĩ này. Cái động lực chính làm cho tôi phải lên tiếng, chính là muốn bảo vệ sự trong sáng tuyệt vời của một Tôn Giáo đã cải hoá tôi, đã thay đổi gần như hoàn toàn đời tôi, và đã đem đến cho tôi nguồn An Lạc. Nhưng trước khi trình bày những suy nghĩ của tôi, trước hết tôi xin được đăng lại dưới đây từng phần trong loạt bài của CQ, và cứ sau mỗi trích đoạn, tôi lại xin góp ý.

PHỦ NHẬN KINH ÐẠI THỪA

1. Dưới đây là nguyên văn trích đoạn băng Người xuất gia của CQ

"Ðạo Phật qua hơn 2500 năm, kinh điển đạo Phật đã bị thêm thắt vào rất nhiều, bị ngụy tạo rất nhiều, có những bài kinh hoàn toàn không phải Phật thuyết mà người ta mượn danh là Phật thuyết, rất nhiều, rất nhiều… mà tôi không muốn nêu đích danh, tôi nêu đích danh ở đây qúy Cô sửng sốt hết, tức là những bài Kinh mà nhiều khi quý Cô tôn thờ, đang tụng hằng ngày, tới chừng hiểu ra thật sự không phải Phật thuyết, do người sau đưa vào. Mà 600 năm, 1000 năm sau Phật tịch những bài Kinh đó mới bắt đầu có, đây là điều rất là khủng khiếp khi mà chúng ta biết được, hồi xưa tôi cũng vậy vì tôi tu theo Bắc tông Ðại thừa mà, vì mình tin Kinh nào cũng Phật thuyết cho đến khi Thầy tôi bảo sự thật không phải như vậy. Có những bài Kinh mà người sau đã ngụy tạo đưa vào, nói là Phật thuyết chứ không phải Phật thuyết. Tôi nghe tôi sửng dửng, tôi choáng váng hết trơn, tôi tái mặt hết trơn … nó làm cho tôi bàng hoàng hết, nó là một sự thật quá phũ phàng đi, nhưng mà nhờ Thầy mình là người mà mình tin được vì có uy tín, cho nên lần lần tôi bình tĩnh lại, tôi chấp nhận điều đó, sau đó mới tìm hiểu lại với giáo lý đạo Phật, đây là điều rất đau lòng. Bây giờ tôi nói một điều, nói nho nhỏ các Cô đừng đi ra ngoài nói, như kinh Ðịa Tạng, quý Cô nghĩ phải là Phật thuyết không? …… Nhưng mà trong tạng Ấn Ðộ không có nghe, chỉ ở Trung Hoa mới có kinh Ðịa Tạng thôi, chớ ở bên Ấn Ðộ không có kinh Ðịa Tạng, cái tạng Sanskris, tạng Pali thì dứt khoát không có rồi, tạng Sanskris thì không có luôn, tạng của Tây Tạng cũng không có luôn, chỉ có tạng của Trung Hoa là Hán tạng mới có. Thì như vậy kinh Ðịa Tạng do ai viết, nước nào viết… quá rõ ràng hé, quá rõ ràng, nên các nhà sử học họ nghiên cứu, họ biết liền……

Có những cái không có tác giả viết mà cứ gán cho là Phật thuyết như kinh Ðịa Tạng, cứ nói Phật thuyết không. Nhưng mà vì nói được tội phước nên cái ý trong đó thì cũng hay, nên nhiều kinh sau này họ soạn ra đó, không phải Phật thuyết nhưng mà ý cũng rất là hay chứ không phải không. Ví dụ bộ kinh Bát Nhã, tư tưởng rất là hay mà không phải Phật thuyết, nhiều kinh không phải Phật thuyết. Cả trong Nikaya, Nikaya là bộ kinh Nguyên Thuỷ nhất mà được cho là hầu hết do Phật thuyết, vậy mà có nhiều bài cũng lọt vô không phải là Phật thuyết ở trỏng…"

Trước khi đi vào phần góp ý, tôi xin tóm tắt ý của CQ trong bài giảng này, để quý vị nắm được đại ý, vì cách hành văn cùng cách lập luận của CQ vừa tối nghĩa vừa rườm rà. Trong phần giảng này, CQ đưa ra mấy ý chính :

-Kinh điển của đạo Phật bị thêm thắt rất nhiều.

-Kinh Ðịa Tạng là hoàn toàn ngụy tạo.

-Kinh Bát Nhã và kinh Nguyên Thủy cũng không do Phật thuyết, nhưng "tư tưởng rất là hay".

2.Phần góp ý của tôi :

-Ðạo Phật do Phật tổ sáng lập ra cách đây trên 2.500 năm. Cũng như các đạo khác, các Triết thuyết khác, sinh ra đồng thời hay sau hàng vài trăm năm so với Phật giáo, thì Tôn giáo nào, Triết thuyết nào cũng đều có phần thêm thắt của người sau. Xin được kể ra đây một vài ví dụ :

-Khổng giáo do Ðức Khổng Tử (551-479 trước Tây lịch) lập ra, và bộ Luận Ngữ là bộ sách rất quan trọng của đạo Khổng cũng là do môn đệ của Khổng Tử ghi chép những lời dạy bảo của Thầy mà soạn thành. Và trong tất cả các kinh sách mà Khổng Tử san định, các học giả đời sau đều cho rằng chỉ có bộ đó là phản ảnh được đúng nhất học thuyết của Ngài. Ấy vậy mà cũng có một đôi chỗ do người đời sau viết thêm vào, chẳng hạn như chương "Hương đảng".

-Nay xét đến bộ Mặc Tử của Mặc Tử (480-397?) cũng là do môn đệ của Mặc Tử chép lại lời Thầy. Bộ này còn 53 thiên, nhưng chỉ có những thiên Thượng Hiến, Thượng Ðồng, Kiêm Ái, Phi Công, Phi Nhạc, Tiết Táng, Thiên Chí, Minh Quý, Phi Mệnh, Phi Nho là tin được, còn những thiên khác là do người đời sau thêm vào.

-Bộ Trang Tử của Trang Chu cũng vậy . Chỉ có bảy thiên trong phần Nội thiên là đáng tin, còn hai phần Ngoại thiên và Tạp thiên cũng là do người sau thêm vào.

Trong Thiên Chúa giáo (La Mã) có 4 cuốn Phúc Âm là cuốn sách quan trọng nhất của tôn giáo này, chỉ đứng sau Thánh Kinh, vậy mà nội dung của 4 cuốn đều không hoàn toàn giống nhau, nếu không phải là có những chỗ đối nghịch nhau, vì mỗi cuốn đều do một vị Thánh Tông đồ viết ra.

Bây giờ ta hãy xét về kinh sách nhà Phật: trước hết, ta phải biết rằng Phật không có viết gì ;người ta ngờ rằng vào thời bấy giờ Ấn Ðộ còn chưa có chữ viết. Như vậy, đạo Phật là do truyền khẩu mà lưu mãi đến lâu năm về sau. Như vậy kinh sách nhà Phật là do các môn đệ của Ngài sau này, mỗi đời lại viết thêm, dĩ nhiên là theo truyền khẩu của người đi trước để lại . Do đó, ta không lấy gì làm lạ, là có những bộ kinh ra đời cả sáu, bảy trăm năm; sau ngày Ðức Thế Tôn tịch diệt.

Vấn đề đặt ra ở đây là những kinh điển mà như CQ cho là "bị thêm thắt ngụy tạo" đó, có đi đúng giáo lý của Ðấng Từ Phụ hay không, vì nếu nó không đúng, thì dù do đời sau hay đời trước viết, ta đều có quyền không theo, không tụng.

Như ở phần trên tôi đã trích dẫn, thì tôn giáo nào, Triết thuyết nào cũng có phần thêm thắt của đời sau, vậy mà có nghe thấy ai phản đối đâu, chê bai đâu. Huống hồ kinh sách đạo Phật như rừng, tụng suốt một đời vẫn chưa hết, thì dù ngay cả khi Phật còn tại thế, với những phương tiện ghi chép thô sơ như đã nói ở trên, làm sao có thể ghi hết được tất cả nhưng lời dạy của Ðức Phật trong suốt 49 năm Ngài hoằng pháp, độ sinh. Như vậy, thì những kinh sách đó chắc chắn phải được viết sau này, sau khi Phật đã tịch diệt cả trăm năm, vài ba trăm năm.

Giả dụ như có những kinh đã bị ngụy tạo, thì ai đã ngụy tạo. CQ bảo :"Không muốn nêu đích danh, tôi nêu đích danh thì ở đây Quý Cô sửng sốt hết…","Mà sau 600 năm sau, 1000 năm sau Phật tịch, những bài kinh đó mới bắt đầu có , đây là điều rất là khủng khiếp…".

Xin được hỏi sư CQ : Tại sao lại sợ "các Cô" sửng sốt mà không hài danh, hài tánh những ai đã thêm thắt ngụy tạo những kinh sách kia. Tại sao việc tìm ra những kinh sách được viết ra cả" 1000 năm, sau khi Phật tịch" lại là một điều khủng khiếp nhỉ, khi mà chính CQ cũng phải nhận rằng: "nhiều kinh sau này họ soạn ra đó, không phải Phật thuyết nhưng mà ý cũng rất hay …Ví dụ như bộ kinh Bát Nhã, tư tưởng rất là hay mà không phải Phật thuyết". Ðã hay thì tại sao lại chê?

Còn bảo rằng kinh Ðịa Tạng là ngụy tạo vì ở bên Ấn Ðộ không có kinh Ðịa Tạng, mà chỉ ở bên Trung Hoa mới có, do đó CQ kết luận rằng Ðịa Tạng là do người Trung Hoa soạn ra. Vấn đề đặt ra ở đây là kinh Ðịa Tạng có gì trái với giáo lý của Phật không, còn tại sao ở Ấn Ðộ không có mà ở Trung Hoa lại có, thì cái đó thật dễ hiểu: Ðạo Phật tuy xuất phát từ Ấn Ðộ, nhưng khi được truyền bá sang Trung Hoa, thì lại đẻ ra nhiều Tông phái, và ngay như sau khi Phật tịch diệt ít lâu, thì Phật giáo đã chia ngay ra thành 2 phái là Ðại thừa và Tiểu thừa, rồi sau này lại còn thêm Kim Cang thừa nữa (môn phái này chắc chắn ở Ấn Ðộ không có), vậy ta có thể căn cứ vào đó mà kết luận rằng đó không phải là Phật giáo, được không.

Ðối với người đi tìm chân lý, một tư tưởng do từ đâu đến là điều không quan trọng. Nguồn gốc và sự phát triển của một tư tưởng là vấn đề của học giả. Quả vậy, để hiểu sự thật chúng ta không cần biết đến ngay cả lời dạy đến từ Ðức Phật hay từ một người nào khác. Ðiều thiết yếu là thấy rõ vấn đề và hiểu nó. Có một câu chuyện quan trọng trong Trung Bộ kinh (Majjhima-Nikaya) (kinh số 140) làm sáng tỏ điều này :

"Một hôm Ðức Phật nghỉ đêm trong ngôi nhà một người thợ làm đồ gốm. Cũng trong ngôi nhà ấy có một ẩn sĩ trẻ đến đấy trước Ngài, họ không biết nhau. Ðức Phật quan sát người ẩn sĩ và tự nhủ :"Thanh niên này có những cử chỉ ngộ thay. Ta nên hỏi xem về người này". Bởi thế Ðức Phật hỏi người ấy :" Hỡi bạn, nhân danh ai mà bạn đã từ bỏ gia đình? Ai là thầy của bạn ? Bạn thích lý thuyết của ai ? ".

Chàng thanh niên đáp :" Ồ bạn ơi, có ẩn sĩ Cù Ðàm dòng họ Thích Ca đã từ bỏ gia đình để trở thành một ẩn sĩ. Người ta đồn rằng đó là vị Arahant (A La Hán) một bậc toàn giác. Chính nhân danh con người thánh thiện ấy mà tôi đã trở thành một ẩn sĩ. Người là thầy tôi và tôi thích lý thuyết của Người".

-Vậy chớ con người thánh thiện ấy, vị A La Hán đấng toàn giác ấy bây giờ ở đâu ?.

-Ở các xứ về phương Bắc, hỡi bạn, có một đô thị gọi là Sàvatthi (Xá Vệ). Chính đấy là nơi Ðấng Thế Tôn, vị A La Hán, đấng toàn giác đang ở.

-Bạn đã có khi nào thấy vị ấy chưa, Ðấng Thế Tôn ấy?. Nếu gặp Người, bạn có sẽ nhận ra Người hay không?.

-Tôi chưa bao giờ thấy Ðức Thế Tôn ấy. Nếu gặp Người tôi cũng sẽ không làm sao nhận ra được.

Ðức Phật nhận ra rằng chính nhân danh Ngài mà người thanh niên xa lạ này đã từ bỏ gia đình để trở thành một khất sĩ. Nhưng vẫn không để lộ tông tích, Ngài bảo :

-Hỡi khất sĩ, tôi sẽ giảng pháp cho bạn. Hãy chú ý lắng nghe, tôi sẽ nói.

-"Ðược, bạn nói đi" người trẻ tuổi chấp thuận. Khi ấy Ðức Phật giảng dạy cho người thanh niên một bài thuyết pháp đặc sắc nhất về chân lý.

Chỉ sau khi Ngài thuyết pháp xong, người ẩn sĩ tên là Pukkusati, mới nhận ra rằng người nói với mình chính là Ðức Phật, ông đảnh lễ dưới chân bậc Ðạo sư, và xin lỗi với Ngài vì đã không biết và gọi Ngài là "bạn". Rồi người ấy cầu xin Ðức Phật truyền giới pháp và nhận mình vào đoàn thể Tăng già.

Qua câu chuyện trên ta thấy rõ là khi Pukkusati lắng nghe Ðức Phật và lãnh hội được lời dạy của Ngài, ông không biết người đang nói với mình là ai, hay đấy là giáo lý của ai. Ông tìm thấy chân lý, nếu vị thuốc hay thì bệnh sẽ lành. Không cần thiết phải biết ai làm nên vị thuốc ấy hay nó từ đâu lại .

Ðể kết luận, tôi có thể khẳng định một cách chắc chắn rằng Sư CQ đã phạm phải những sai lầm sau đây :

a/ Hiểu biết nông cạn : Ðã tự khoác lên mình cái danh tu hành, thì ít ra cũng phải biết một điều hết sức sơ đẳng là: khi Phật còn tại thế, Ngài chỉ thuyết pháp, nghĩa là Ngài chỉ LẬP NGÔN mà không TRƯỚC THƯ (viết sách) vì vào thời Ngài, chữ viết gần như chưa có. Chỉ mãi về sau này, các đệ tử của Phật mới ghi lại lời Ngài thành kinh, sách. Do đó mà các kinh, sách không phải chỉ do một hay vài người viết ra, mà là do nhiều người viết ra, ai nhớ đến đâu, viết ra đến đấy; các kinh sách cũng phải do một hay hai đời viết ra, mà do nhiều đời viết ra, như vậy thì dù 6-7 trăm năm hay cả ngàn năm sau mới có thêm kinh Phật thì có chi là lạ. Vả lại, như ta đã biết : không cứ Tôn giáo nào mà kinh sách nhiều như kinh sách Phật giáo. Có người còn ví kho tàng kinh văn Phật giáo như một khu rừng, như vậy tất nhiên phải do nhiều người viết, nhiều đời viết.

b/ Nói năng hồ đồ : CQ bảo có nhiều kinh Phật đã bị thêm thắt, ngụy tạo. Nhưng ai đã ngụy tạo, thêm thắt, và như thế nào, căn cứ vào đâu mà dám khẳng định như thế, thì CQ không nói ra được, mà chỉ nói mơ hồ rằng: Không nêu đích danh vì nêu đích danh thì sẽ làm cho "các Cô sửng sốt", rồi sau đó, CQ lại nói rằng: chính thầy của CQ đã bảo cho CQ "sự thật như vậy". Vậy thầy của CQ là ai, căn cứ vào đâu mà vị ấy dám nói như vậy. Có bao giờ CQ đặt ra vấn đề kiểm chứng lời thầy không? Có lẽ CQ, hoặc là không có trình độ để kiểm chứng, hoặc cho rằng đặt ra vấn đề đó với thầy là bất kính chăng? Nếu vậy thì CQ đã quên rằng chính Ðức Phật đã bảo với các Tỳ kheo rằng một môn đệ cần phải xét đoán ngay cả Ðức Như Lai (Ðức Phật) nữa, để có thể hoàn toàn tin chắc giá trị của vị thầy mà mình đang theo.

c/ Tư cách hèn kém : Là một Phật tử mà nói năng hồ đồ, đã là phạm vào một trong năm giới căn bản của Phật giáo rồi (Giới Ngữ), huống hồ đây lại là một con người mang danh tu hành, mà vọng ngữ như vậy, thì tội lỗi biết chừng nào. Không những đã phạm giới răn của nhà Phật, CQ còn tỏ ra là một kẻ phản bội, mượn lốt sư để chống phá ngay cái Ðạo đã nuôi dưỡng mình, là điều mà những ai còn nhất điểm lương tri không bao giờ làm.

Một kẻ phản đồ như vậy có còn là một con Người nữa không ?.

Hỏi tức là trả lời vậy .

Pháp Chánh


bullets08.gif - 0.2 KTrích đoạn băng giảng của "Sư" Chơn Quang
bullets08.gif - 0.2 KTrang Quan Ðiểm
bullets08.gif - 0.2 KTrang chính