Bác bỏ pháp quán bất tịnh trong kinh Phật
(trích đoạn băng Giới Luật của "Sư" Chơn Quang)

Tình dục, thường đó, khi mà chúng ta đi tu, chúng ta hướng tâm về sự giải thoát thì chúng ta được học là xem cái tham dục, hay cái tình dục là cái gì nó vô cùng xấu xa, ghê tởm mà mình phải từ bỏ để mình hướng tu, để mình hướng cuộc đời mình đi về cái, cái sự trong sạch hoàn toàn tuyệt đối, mà gọi là phạm hạnh. Do cái mà chúng ta quá thiết tha đi tìm cái sự trong sạch, cho nên đối với cái mà cái tình dục, chúng ta có cái tâm trạng lên án, chê bai, khinh bỉ. Và như vậy nó thành cái cực đoan khác...

. . .Nói tới cái tham dục, chúng ta hay nhớ tới phương pháp gì để diệt trừ nó, ai nhớ không? Trong đạo Phật mình hay nhắc tới đó. Cái gì? Có cái phương pháp thiền quán gì đó mà để diệt trừ cái tâm tham dục đó. Ðúng rồi. Quán bất tịnh đó. Thường chúng ta hay dùng cái quán bất tịnh, dùng để đối trị tham dục, là thế nào? Tức là ví dụ như mình nghĩ tới cái, một cái người nào đó là một đối tượng để cho mình khởi cái tâm tham dục, thì sau đó Phật dạy là thôi nên nghĩ đến cái thân của người đó là bao nhiêu thứ nhơ nhớp, mồ hôi, nước tiểu, phân, này kia nọ, để mình có cái nhàm chán, mà do có cái nhàm chán đó, mình bỏ được cái tham dục. Ðó là cái phương pháp mà chúng ta thường hay nghe kinh điển nói. Mà hôm nay chúng ta nhận định thế này. Thứ nhứt là chúng ta xem lại cái tâm của mình, ta thấy đó. Ví dụ như đứng trước một cái đối tượng nào đó, ví dụ một người, nói quý sư đi, đứng trước một cô gái rất là đẹp. Họ hấp dẫn, đẫy đà gì đó. Mà trước một đối tượng đầy hấp dẫn như vậy mà tâm mình không động, một người rất đẹp mà tâm mình bình thản không đôïng, thì sau khi tâm mình được không động đó, thì cái quán bất tịnh này nó khởi lên liền. Là khi mình thấy thân người là dơ, bẩn. Cho nên đôi khi cái quáùn bất tịnh nó không phải là cái đi trước mà nhiều khi nó là cái đi sau của một tâm hồn đã đạt được sự tỉnh giác, tức là người mà có được sự tỉnh giác bất động, thì họ thường hay xuất hiện một cái lý luận để củng cố cái tỉnh giác của mình. Tôi nói thêm thế này, ví dụ như là có một người nào đó muốn chửi mình, muốn chửi mình, tâm mình thanh tịnh bất động, mình không bị độïng tâm bởi cái lời mắng chửi của người đó, thì sau cái tỉnh giác đó, mình mới khởi lên được cái niệm gì? Cái niệm này là vô ngã, thế gian này là một giấc chiêm bao, lời nói người ta như gió thoảng, nên đôi khi những cái lý luận như thế đó, lý luận như vậy đó, đôi khi nó xuất hiện sau cái tâm tỉnh giác của mình, còn cái tâm mà làm chủ, nó đã đứng trước đó rồi, mình có bình tĩnh, có tỉnh giác, có bất động trước ngoại cảnh, thì nó mới khởi cái huệ lên, là cái nhìn thế này, thế kia. Bây giờ mình đang nói về tham dục đó. Cho nên như đứng trước một cái đối tượng nào đó mà hấp dẫn, có thể làm cho nhiều người phải động dục mà tâm mình bất động, thì sau cái tỉnh giác đó mình hay khởi cái bất tịnh, khởi cái quán bất tịnh lên, để nhìn thấy cái quan điểm này lên, nhưng mà nó đi trễ sau cái tỉnh giác. Cho nên cái chính là cái mà mình giữ được tỉnh giác từ đầu, chớ còn nếu không tỉnh giác được từ đầu, thì mình không khởi được cái nhìn bất tịnh này lên , mình bị cái say đắm, cái cuốn hút đi theo, chứ không còn tỉnh để mà ngồi đó mà nghiền ngẫm cái bất tịnh nữa. Cho nên cái tỉnh giác nó đi trước một chút. Thêm cái thứ hai nữa, là cái gọi là quán thân bất tịnh này đó, bây giờ coi chừng mình bị phản biện, bị phản biện, vì sao? Vì nếu những người mà họ học theo cái khoa học thời đại, nhất là Tây y, họ không chấp nhận nói thân người này là dơ, vì thân người rất là sạch, từng giọt máu không cho vi trùng vô, mà cái sức, những cái bạch cầu, những cái sức đề kháng cơ thể, nó đòi hỏi một sự trong sạch, vi trùng xâm nhập vào là bịnh liền, là phải chống đỡ liền, phải uống thuốc liền, nên con người rất là sạch, máu huyết gì cũng vậy, chỉ có cái chất thải, nguyên cái chất thải ở đâu thì nó có chỗ của nó. Nên nếu mình cứ nói là ôi thân người là dơ bẩn thì mình sẽ bị hai cái, hai cái nhược điểm. Cái nhược điểm là mình sẽ bị khoa học phản biện, họ không chấp nhận đâu. Cái thứ nhứt là bị phản biện, họ cãi mình được. Nên có một lần, lâu lắm rồi, có một lần lâu lắm, lúc đó tôi cũng giảng, tôi có nói sơ qua là đạo Phật trong thời đại hôm nay có nhiều điều phải xem lại chớù đừng cứ theo kinh điển mà làm coi chừng người ta bắt bẻ, mình trả lời không nổi. Mà trong đó "quán bất tịnh" là một cái có thể bị. Mình nói thân người là dơ bẩn, người ta đem sách vở ra người ta dẫn chứng, là mình thua đó, tại vì thân người rất sạch. Ðó là cái thứ nhứt, là coi chừng mình bị phản biện khi mình nói lý luận bất tịnh. Với cái thứ hai nữa là trong cái lý luận bất tịnh là nó hàm cái ý chê bai, nó hàm cái ý chê bai. Ví dụ như là tôi nói, ví dụ như là tôi nói cái cô kia đi, tôi nhìn cô đó tôi nói, "thân cô dơ bẩn", thì mình nghe thì nói , "à!tại ông thầy ổng nói bất tịnh, ổng nói vậy.", nhưng mà nó vẫn hàm ý chê bai đó, và chính chê bai này làm thành cái nghiệp đó, làm thành cái nghiệp. Cho nên cái quán bất tịnh phải khéo, không khéo chúng ta sẽ bị hai cái nhược điểm này. Mà thường cái quán bất tịnh nó đi sau cái tỉnh giác, nên cái chính là mình làm chủ được cái tâm mình, nắm được cái niệm của mình, thì những cái đó mình dùng một cách tự do, không bị nghiệp . . .


bullets08.gif - 0.2 KNghe phần âm thanh
bullets08.gif - 0.2 KTrang Mục Lục
bullets08.gif - 0.2 KTrang Quan Ðiểm
bullets08.gif - 0.2 KTrang chính