

(Unicode fonts)
Hãy cảnh giác với Ma thuyết
"Thế-giới Vô hình" của sư Chơn-Quang
Ðạo Phật là một đạo tự do, là đạo của tự tâm hành thiện để cứu cánh thăng hoa giải thoát tử sanh, đoạn lìa phiền não, là đạo tự tâm giác ngộ, nghĩa là ai tu nấy chứng, ai ngộ nấy tỏ, ai mở nấy thoát, không ai giải thoát giúp cho người khác được; cho nên cũng không ai có thể bắt buộc người khác phải theo hay không theo đạo Phật hay bất kỳ một pháp môn nào của Phật, trên cả hai phương diện tinh thần và vật chất. Ðó là chỗ mà đạo Phật vượt hơn hẵn tất cả các tôn giáo khác trên thế-gian: không nhờ vả nương tựa, không cầu xin một uy lực của thần quyền nào ngoài một Phật tâm luôn tự sẵn có của mình cả. Có nghĩa là, như trong một gia đình, vợ ăn chay trường, hay trai kỳ, thường xuyên đi lễ chùa và thật hành một trong các pháp môn của nhà Phật như niệm Phật tam muội hay tu Thiền, tu Mật vv…để cầu giải thoát, nhưng chồng và con thì không tu, chỉ là người lương, hay thờ ông bà hoặc thậm chí theo một tôn giáo khác mà họ muốn cũng được, Giáo hội xưa nay không bắt buộc.
Vì sao ? Vì đã là đạo của tự tâm thì dù có bắt buộc phải theo hay không theo cũng chỉ là căn cứ, bắt buộc hay quản lý người ấy trên mặt hình tướng mà thôi, còn tự tâm, tự giác của người ấy có thật tu hay không thật tu thì làm sao mà bắt buộc, vì làm sao có thể kiểm soát chỗ sâu kín nhất trong tâm tưởng của những người ấy được.
Nhưng mà, cũng vì chỗ ưu điểm được thể hiện bằng ngôn ngữ một cách rõ nét qua câu nói "đạo Phật là một đạo tự do" mà xưa nay đã có không ít người vì cạn nghĩ nên đã căn cứ trên mặt hình tướng mà hiểu lầm câu nói ấy , để rồi bị những kẻ xấu lợi dụng câu nói đó thực hiện những ý đồ đen tối phục vụ cho lợi ích của họ, đi ngược lại với giáo lý đẹp đẽ của nhà Thiền là "tự giác giác tha", cũng như bị những hạng đồ chúng của ma Ba-tuần trong đời Mạt pháp này lợi dụng sự "tự do" ấy để thuyết ma pháp hòng lôi kéo, dẫn dắt người vào ma nghiệp cũng như để cố tình xuyên tạc, bôi đen và làm bại hoại chánh pháp Phật, cũng là cách củng cố, xây đắp thêm lớn thế giới ma mị của chúng.
Bằng chứng hiển nhiên nhất là trong nhiều tháng vừa qua, đã có những loạt bài thuyết giảng kiểu "phi Phật pháp, tà kiến" của sư Chơn-Quang thể hiện rải rác trong một số băng từ được phổ biến rộng rãi trên toàn cầu qua thuyết "Thế-giới vô hình" của ông ta.
Loạt bài "Chướng ma đời mạt pháp", cũng như những bài viết của các Cư-sĩ Pháp-Chánh, Như pháp, và nhiều tác giả Phật tử khác .. vv… đã chỉ ra một cách rõ ràng cặn kẽ để đánh đổ chỗ pháp hành tà đạo của sư Chơn-Quang, cũng như lên án một cách mạnh mẽ lối thuyết giảng rặc mùi Ma đạo của ông này.
Theo suy nghĩ của chúng tôi, việc xuất hiện những bài phản bác lại tà thuyết "Thế-giới vô hình" mà ông Chơn-Quang đã dựng lập hòng lôi kéo những người sơ cơ đang rất ham thích tu học theo các pháp môn tối thắng của Như-lai, nhưng vì chưa biết được thế nào là con đường chơn chánh của đạo pháp, chưa biết phân biệt được đâu là chánh giáo của Như-lai, đâu là pháp tà ràng buộc của Ma nghiệp; hoặc với những người đang đứng trước ngưỡng cữa của những kẻ dùng tà thuyết để mê hoặc, dẫn dắt họ vào các đạo tà, đi ngược lại Giáo-lý Giải thoát của Thế-tôn, thì những bài phản bác đó cũng chỉ có thể nói là thể hiện lòng từ, và không ngoài mục đích cảnh giác những thiện nhân giàu lòng tín ngưỡng và sùng bái Phật pháp, khiến họ nên sáng suốt tránh xa, để khỏi phải dính mắc vĩnh kỳ trong Ma nghiệp .
Chúng tôi thiết nghĩ, đọc qua những loạt bài trên, nếu là người chơn chánh hành trì theo Phật đạo, biết tư duy và tôn trọng lẽ thật, biết tùy thuận Giáo-lý Giải thoát mà thuyết , biết tĩnh tâm mà dòm lại việc lỡ lầm phá pháp, dối lừa ngã-Phật, tự vun đắp thêm dày thêm lớn vô minh của tự thân mình trong thời gian qua, biết lo nghĩ tới nghiệp quả của chính mình trong đời vị lai, ông Chơn-Quang ắt hẵn phải chùng lòng mà ăn năn hối qúa những việc làm sai trái ấy để cầu chuyển tâm về nẻo sáng mà tự tu tự sám. Ôâng ta nếu là người chơn chánh theo Phật ắt hẵn phải nhận ra được trái tim đen của chính mình để mà sửa đổi. Thế nhưng, chẳng những ông ta đã không biết qui minh để sám hối trước tự Phật mà còn cố tình lấp liếm bào chữa cho tà thuyết của mình, cố tình dựng lập một thế giới vô hình của ma quỉ, mà thế giới này cũng không ra ngoài một trong những thế giới hư vọng, biến hiện, ràng buộc trong sanh diệt, luân hồi .
Chúng tôi muốn "cầu Pháp" ông Chơn-Quang vài câu.
Cái "thế-giới vô hình" ông cho là tốt đẹp mà ông đã từng chun ra chun vào, từng học hỏi được rất nhiều điều hay ở trong đó, như ông đã từng thuyết cho bá tánh, là cái thế giới trụ vào đâu, tương thích với loài nào trong chín loài được liệt kê ra như sau đây : Thế-giới của loài sanh con, sanh trứng, sanh ẩm ướt, sanh bằng hoá, loài có sắc, không sắc, có tư tưởng, không tư tưởng, không phải có tư tưởng cũng chẳng phải không có tư tưởng ?.
Lại nữa, cái thế giới vô hình đẹp đẽ mà ông chun ra chun vào và dẫn dụ những chúng sanh khác cùng vào trong đó với ông và đồ chúng của ông, có vượt thoát được lục đạo, tam đồ mà một đệ tử chơn chánh của Phật đã, đang và sẽ bỏ thân, mất mạng để chỉ cầu đạt được ước mong tối thượng là vượt thoát khỏi trói buộc của chúng(tam đồ, lục đạo), để có thể cứu cánh vĩnh ly sanh tử chăng ?
Lại nữa, cái thế giới vô hình mà ông dựng lập ra đó có phải là "cứu cánh giải thoát" của Phật môn chăng ? Nghĩa là cảnh giới ấy có phải đúng là "Niết-bàn Tịch diệt" là giải thoát cuối cùng, vô chung vô thỉ, vô diệt vô sanh mà Thế-tôn đã thị hiện cõi này, khổ nhọc thân tâm, lận đận suốt bốn mươi chín năm trường đi hoằng hoá để khiến chúng sanh được giải thoát sanh tử trói buộc chăng?
Và luôn thể tôi cũng giúp ông trả lời ngay câu hỏi này.
a). Nếu ông cường điệu mà nói rằng, cái thế giới vô hình tốt đẹp mà ông đã dựng lập ra đó (mà chúng tôi không cần nói là ông đã dùng cái trí tưởng tượng phong phú của mình bịa đặt ra để lừa gạt người nhẹ dạ, mê tín nhằm trục lợi cho tự thân), chính là cứu-cánh Niết-bàn Tịch-diệt của Phật thì rõ ràng ông đang vì cái lợi dưỡng của tự ngã mà lừa người, tự gạt mình, và đang đi lạc ra ngoài giòng đạo pháp .
Bỡi cớ sao ? Vì cái thế-giới vô hình đó đang trụ vào một trong chín loài chúng sanh còn trói buộc trong sanh diệt như đã kể trên, không ra ngoài lục đạo tam đồ vậy.
Nếu chẳng phải thế thì Thế-tôn đâu có từng ân cần dạy đại A-la-hán Không Sanh Tu-bồ-đề và một ngàn hai trăm năm mươi vị đại đệ tử của Ngài khi ông này cầu pháp Niết-bàn tịch diệt : "Sở hữu nhất thiết chúng sanh chi loại: - nhược noãn sanh, nhược thai sanh, nhược thấp sanh, nhược hoá sanh, nhược hữu sắc, nhược vô sắc, nhược hữu tưởng, nhược vô tưởng, nhược phi hữu tưởng phi vô tưởng, ngã giai linh nhập vô dư Niết bàn nhi diệt độ chi…".
"Với tất thảy các loài chúng sanh, hoặc loài sanh trứng, sanh con, sanh ẩm ướt, sanh bằng hóa, hoặc loài có sắc, không sắc, có tư tưởng, không có tư tưởng, loài chẳng phải có tư tưởng chẳng phải không có tư tưởng, ta đều khiến tất cả diệt độ vào Vô dư Niết bàn".
Rõ ràng chỉ một lời dạy ở trên của Phật đã đánh đổ hoàn toàn tà thuyết thế giới vô hình đẹp đẽ của ông, vì cảnh giới mà ông muốn dẫn dụ người vào trong đó cũng chỉ là huyễn cảnh hư vọng của tâm thức sanh diệt.
b.) Nếu ông trả lời rằng cái thế giới vô hình đẹp đẽ mà ông đã từng trụ ở trong đó hàng nhiều kiếp, học hỏi được nhiều điều mới mẻ hay ho mà trong Phật đạo không hề có được và rồi ông trở lại cõi này để dẫn dắt những chúng sanh khác cùng vào với ông, nhưng cái thế giới giới này chẳng phải là Niết bàn tịch diệt của Phật, chẳng phải là cứu cánh giải thoát sanh tử luân-hồi, thì điều đó nói lên ông đang thuyết tà pháp của chúng ma, đi ngược lại Giáo lý giải thoát của Như-lai vậy.
Bỡi cớ sao ? Vì Phật đã khẳng định : "Bằng lấy sắc thấy ta, lấy âm thinh cầu ta, kẻ ấy hành đạo tà, chẳng rõ được Như-lai".
Như-lai của tự tâm ông mà ông còn chưa nhận ra, nên phải bị đi lạc ra ngoài giòng đạo pháp, đắm trước vào ma đạo; mắt ông còn mù từ thuở mới sanh mà đến nay vẫn chưa sáng, thế mà dám dùng miệng lưỡi của yêu ma nói pháp Phật thì làm sao trúng cho được. Ông thật là hồ đồ, vọng ngữ.
Mang danh là một Tỳ-kheo đệ tử của Phật, thừa ân Phật mà hưởng sự cúng dường của thế gian, rồi lại đi giảng tà thuyết của chúng ma, dẫn dắt người đi ngược lại Giáo lý Phật thì, xin hỏi ông Chơn-Quang, đó là đạo lý gì?
Miệng lưỡi ông là miệng lưỡi của một tay biện việc trí trá, léo lận của thế gian, hơn là của một Pháp sư chơn chánh của nhà Phật. Bỡi cớ sao ? Trước đây một năm, ông từng thuyết cho bá tánh nghe, rằng : "Trong kiếp nầy thầy tu với Phật pháp, mà những điều mà thầy giảng hay thầy mở ra khá mới mẻ, khá mới mẻ; quí Phật tử có công nhận là những điều mà thầy nói là khá mới, có không đó ?
Có những điều khác nếu mà thầy do học từ kiếp trước, thì nó không có cái mới như vậy. Vì cái hệ thống, cái truyền thống của đạo Phật để lại từ bao nhiêu đời, với những kinh điển như vậy, rồi đời nầy nối tiếp đời kia là như vậy. Mà nếu những kiếp trước thầy cũng tu, thầy cũng nhiễu đời thầy tu hành, mà thầy học theo những cái điều đó như vậy, thì đời nầy thầy không có điều gì mới hơn cái truyền thống.
Nhưng mà bây giờ cái đời này, thì chính ra thầy, "CÁI GIÁO PHÁP CỦA THẦY KHÁ MỚI", mà cái mới này không phải là do thầy học trong những kiếp trước mà lúc thầy sống, mà thầy học được lúc thầy ở trong cái thế giới vô hình cũng vậy, mà chính ở trong thế giới vô hình thầy đã hiểu được nhiều điều và thầy mang cái tâm nguyện đó trở lại để đem những điều hiểu biết đến cho mọi người nên trong cái thế giới đó có nhiều điều và chân lý sáng tỏ hơn là cái thế giới của cõi người mình.
Ví dụ như trong thế giới cõi người mình , nhiều tôn giáo cạnh tranh, tranh giành quyết liệt với nhau, nhưng mà ở trong cái thế giới của vô hình, thì họ nhìn biết đúng sai hết, họ thấy những điều người ta làm như vậy là sai lầm. Vì ở trong cái cõi đó, nó có cái tôn ti trật tự và ổn định lắm, nhưng mà con người ta lúc sống đã hiểu lầm rồi giành giật hơn thua với nhau không thành cái gì hết, rồi ngay cả những người mệnh danh là người của tôn giáo và cả người là tu sĩ của đạo này đạo kia nhưng mà sống không xứng đáng, thì lúc sống chẳng ai phê phán cũng không ai biết cái gì, nhưng mà trong cái thế giới vô hình thì mọi chuyện nó bày tỏ rõ ràng, không giấu được ai hết. Và mỗi cái tâm niệm của con người cũng vậy, lúc mình sống mình tu, những lời mình nói, những việc mình làm nó đều được quan sát bỡi cái thế giới của những người vô hình, chứ không phải là mình làm mà chỉ có mình biết hay là ít người biết. Không có đâu . Tất cả đều hiện bày rõ ràng, chỉ có một điều là cái thế giới của thần thánh thì họ xét cái tội phước của mình nó độ "lượng hơn và nghiêm khắc hơn" mình (???). Có những trường hợp mình cho là tội thì họ lại thấy không có tội lắm. Có những trường hợp mình cảm thấy không có tội nhưng với họ lại là cái tội nặng, cho nên xét về tội phước, cái thế giới của mình với các vị thần thánh khác nhau nhiều . . . .".
Ôi ! Ông Chơn-Quang ơi là ông Chơn-Quang ! Ông muốn tự phong thánh thì ông cứ làm thánh theo ý muốn ngông cuồng của ông đi, chỉ xin một điều là ông đừng có lợi dụng "đạo Phật là một đạo tự do", không ai cấm cản ông, rồi ông cứ thuyết pháp Phật theo cái kiểu tà đạo, ma giáo và kém chữ nghĩa như thế này thì người nghe ông thuyết ắt là bị tẩu hoả nhập ma hết, ắt là phải theo ông trước vào ma nghiệp hết.
Ông thuyết một tràng dài mô tả một cách khập khiễng, cường điệu, đầy dối gạt, không đầu không đuôi cái thế giới vô hình bịa đặt, tưởng tượng bậy bạ hòng mê hoặc những người mê tín, yếu bóng vía thì được, chứ những người tu Phật chơn chánh thì làm sao ông có thể lung lạc chủng tử bồ đề trong tâm họ để có thể tin nghe theo ông được.
Nói như ông "chỉ có một điều là cái thế giới của thần thánh thì họ xét cái tội phước của mình nó ÐỘ-LƯỢNG hơn và NGHIÊM KHẮC hơn mình (đã độ lượng hơn mà còn nói nghiêm khắc nữa, rõ ràng là chữ nghĩa lôi thôi, ông thuyết ông hiểu, vì tối nghĩa, vì ông là sư ba phải, muốn nói gì thì nói mà không sợ mắc quai) . Có những trường hợp mình cho là TỘI thì họ lại thấy không có tội lắm. Có những trường hợp mình cảm thấy không có tội nhưng với họ lại là cái tội nặng". Ông thật là một hiện tượng quái đãn !
Lại nữa, ông là ai mà dám tuyên bố "CÁI GIÁO PHÁP CỦA THẦY KHÁ MỚI MẺ". Chỉ một câu ngông cuồng ngạo mạn đó cũng đủ nói lên ông là người như thế nào rồi.
Tôi hỏi thật ông Chơn-Quang, theo như cái tội phước mà ông đã đề cập ở trên, thì cái "Phước" mà ông đang giảng tà thuyết ở đây để lôi kéo người vào ma đạo, thì ở trong cái thế giới vô hình tốt đẹp của ông đó, ông được "Phước to" với Ma nghiệp hay bị "Tội nặng" với nghiệp Ma đây? Riêng với Phật tự tâm của mỗi người, cũng như đối với lý giải thoát của Phật đạo, sự dối lừa mà khẩu nghiệp ông mắc phải, thì nghiệp chướng ông phải đeo mang thật to nặng không sao kể xiết, nếu ông không biết qui minh hành thiện ngay từ bây giờ).
Tôi không hiểu nhân duyên nào khiến ông làm Tỳ-kheo đệ tử của Phật mà chuyên đi giảng ma pháp; chứ theo tôi, với cái tài miệng lưỡi và cái vốn giàu tưởng tượng chuyên "bịa" chuyện liêu-trai thời nguyên tử này, ông phải ăn đứt Bồ-tùng-Linh rồi. Bồ-tùng-Linh tiên-sinh mà còn sống ắt phải tôn ông làm tổ sư phịa trong lãnh vực yêu ma, quỉ mỵ là cái chắc. Ông mà chuyển đổi tay nghề, quay sang viết tiểu thuyết chuyên đề ma quái yêu tinh thì tiền bạc ông kiếm được trong thế gian này để đâu cho hết!
Ðọc trang "thuyết pháp" của ông ở trên, thật tình chúng tôi không hiểu ý ông muốn nói gì, vì đọc đi đọc lại nhiều lần mà không hiểu nổi trọng tâm của bài "Giảng Phật pháp" này là gì. Thì ra, chính ông cũng không thật sự hiểu ông là ai và cũng không hiểu chính ông đang muốn nói gì. Vì những lời ông nói ra đó chưa hình thành được trọn cái ý mà mình muốn "phịa", quá khó để phịa sao cho được trơn tru và có logic, bỡi trong chỗ bất chợt vừa nghĩ vừa phịa như vậy, thật là chẳng dễ chút nào; có phải đúng như vậy không, thưa ông ?
Có phải tôi đã nói trúng tim đen của ông rồi phải không, thưa ông Chơn Quang. Tôi khuyên ông lần sau mà có thuyết "Ma" để hù người yếu bóng vía như thế này nữa, thì ông nên suy nghĩ cốt chuyện phịa trước đã, nên ghi chép thật đầy đủ tình tiết ra giấy thành một cái dàn bài hẵn hoi rồi mới thuyết, kẻo gặp "Pháp sư" thứ thiệt thì chỉ có nước độn thổ. Còn với cái lối tuyên truyền mê tín quỉ mị, tà thần nhảm nhí như thế này mà gặp C.A thì coi chừng cũng có ngày ông "bị bỏ bốp" là cái chắc.
Một năm trước, ông giảng pháp ma như chúng tôi đã lược ghi ở trên. Ðến năm nay, thấy có nhiều người phản bác chỗ thuyết tà đạo này, ông lại lấp liếm, chống chế một cách tuyệt vọng vì chỗ bịa của mình bị lật tẩy.
Nay thì ông lại thuyết: "Có một lần chúng tôi có một bài giảng nói chuyện về thế giới bên kia, tức là " THẾ-GIỚI SIÊU HÌNH",thế giới cõi âm của những người đã mất. Cái việc mà nói chuyện về cái cõi cuộc sống ở "THẾ GIỚI SIÊU HÌNH"thì là điều mà đức Phật lập đi lập lại rất nhiều trong các bài kinh. Cái vũ trụ quan mà đức Phật dựng ra đó là gồm sáu đường, mà trong đó chỉ có cõi người và cõi thú là hai cõi thuộc về vật lý còn bốn cõi còn lại thuộc về siêu hình toàn bộ, mà chẳng những như vậy cái gọi là con đường mà là cõi trời đó lại là rất phức tạp và nhiều cảnh giới nữa, cho nên cái vũ trụ quan mà nhất là về thế giới siêu hình, trong vũ trụ quan đó được từ chính đức Phật giảng thì cực kỳ phức tạp, mà ngoại trừ đức Phật và các vị A-la-hán chứng đạo. Người như chúng ta không thể biết được".
Trong khuôn khổ của bài viết về "Thế-giới vô hình"của ông Chơn-Quang, chúng tôi chỉ trích dẫn một đoạn ngắn "đính chính" của ông sư này về cái thế giới "bịa, tưởng tượng" của ông ta, mà như mọi Phật tử có tham dự trên mạng và hoặc đã từng nghe băng giảng của ông sư liêu trai này, thì cái rõ nhất mà chúng ta thấy là thái độ chống chế một cách luống cuống, vô vọng về chỗ bịa để đề cao cá nhân, tự phong thánh của mình đã bị lật tẩy. Tại sao trước đây ông dựng lập ra một cảnh giới vô hình nào đó, rồi ông nói rằng ông học được những cái hay ho mới mẻ trong đó, chứ nếu mà ông cứ tu theo kinh điển ngàn năm của Phật thì ông không thể nào có được cái tốt đẹp, hay đó. Nay có người hỏi ông ta : "những cái điều mà hôm nay thầy giảng tương đối nó có cái mới lạ, và điều này thầy cũng được học ở trong những cái thế giới ở cao hơn như thế nào đó. Thì căn cứ vào cái điều này họ cho rằng là thầy giảng tà pháp, là cái giáo pháp của thầy được đưa từ cõi vô hình về, và họ còn lên án, họ nói là thầy cố tình dựng lập một cáo tông mới, mà cái giáo lý được học từ cõi giới vô hình, và điều này họ lên án thật gay gắt, rất nặng".
Trước đây, ông dựng lập ra một cái "thế giới vô hình" ma quái trong trí tưởng tượng của ông, để đầu độc người; ông tự khen tặng là một thế giới mới mẻ, tốt đẹp, và gần như chỉ có ông thánh sống Chơn-Quang mới làm được điều đó, chứ kinh điển của Phật cũng không có nói tới, nghĩa là ông ít ra cũng hơn Phật một nấc.
Nay có người vạch trần ra chỗ xạo xự , dối gạt, tà mị của ông, thì ông lại chống chế rằng Phật cũng đã nhiều lần có thuyết như ông, và cũng chỉ có Phật và những bậc Thánh (A-la-hán) mới thấy được. Hóa ra lâu nay ông là Phật sống, là A-la-hán sống mà chẳng ai biết cả, nên ông phải mồm loa miệng lẹo nói ra cho mọi người biết mà tôn thờ ông. Thật khổ thân và tội nghiệp cho ông quá, ông La-hán Chơn-Quang thời nguyên tử ơi! Ông tự biết mình là La-hán thì ông là gì đây ? Ô hô ! Ai Tai !
Chỉ vì mê muội tối tăm trong lợi danh trần tục, chỉ vì quá chấp ngã, vọng tưởng trần tục quá lớn mà Ông đã quên mất một điều cơ bản của tánh quang Phật tự tâm, là vừa chợt nhận biết mình là La-hán, thì chỉ ngay chỗ biết đó tứ tướng, năng sở đã gồm đủ, thì A-la hán còn đâu là A-la hán nữa ? Nói lên điều đó để chứng minh chỗ chỗ lừa người, gạt mình của ông tự bấy lâu nay vậy. Trong chỗ pháp hành để tự thân đạt đến kiến tánh, ông còn chưa là gì cả, còn nặng như một núi sắt, huống là là tự tôn tự đại, cao ngạo ngã mạn, rằng cảnh giới vô hình đó chỉ có những người La-hán như ông mới thấy được !
Lại nữa, trước đây ông chê kinh điển của Phật, rằng không nơi nào chỉ ra được cái thế giới vô hình tốt đẹp như ông đã khám phá, rằng, nào là nhờ ông sống ông tu trong nhiều kiếp ở trong những cái thế giới vô hình đó mà kinh điển không có nói tới. Nay bị người lên án là ông đã bị "ma nhập", nói tà nói ma, thì ông trí trá, phát ngôn bậy bạ, không đầu không đuôi cho qua chuyện, lại chối phăng những lời nói trước kia mà ông đã từng huyênh hoang, để cuối cùng lại nói Phật cũng có thuyết về các thế giới "Siêu hình" như ông. Sao ông đổi tông nhanh thế ?
Thưa ông Chơn Quang. Ông phải nên cẩn thận trong lời nói, dù là nói bịa đi nữa thì cũng có năm bảy đường để bịa, bịa cho nhẹ nhàng và tinh vi hơn chút nữa, kẻo chúng tôi thấy càng ngày ông càng lún sâu vào chỗ trước họa khẩu nghiệp đó.
Quả thật Phật có dạy, rằng có năm con mắt để nhìn vạn pháp, từ gần đến xa, từ nhỏ đến lớn, từ chỗ có sắc tướng hữu hình đến chỗ vô sắc vô hình, hữu tưởng, vô tưởng vv…. Năm con mắt đó là Nhục nhãn, Thiên nhãn, Tuệ nhãn, Pháp nhãn và Phật nhãn. Vừa đọc lên từng loại con mắt, chúng ta cũng hình dung được cảnh giới thấp cao mà mỗi con mắt tâm này có chỗ đắc dụng. Loài người và muôn thú hữu hình, sắc tướng thì dùng nhục nhãn . Chư thiên trong các cõi từ dục giới, sắc giới và vô sắc giới có thiên nhãn của từng loài. Người học Phật đắc pháp tùy mức độ thấp cao mà có tuệ nhãn và Pháp nhãn. Riêng đấng đại giác từ phụ của chúng ta thì gồm trọn đủ ngũ nhãn. Do đó chỉ có đấng toàn giác là thấu suốt vạn pháp.
Tuy nhiên, trong kinh Phật cũng rất ít khi thấy Phật nói đến các cảnh giới vô hình, dù là cõi thần tiên đi nữa, vì tất thảy những cõi này cũng không ra ngoài lục đạo sanh tử, mà Phật đạo thì luôn luôn dạy chúng ta, rằng, đã là con Phật thì chỉ nên tu hành để cứu cánh giải thoát sanh tử mà thôi. Ðó chính là lý do mà Phật ít động chạm đến chúng sanh của các cảnh giới vô hình này vậy.
Hoạ chăng Phật có mô tả cảnh giới cực lạc của đức Phật A-di-đà, cũng là để giúp cho chúng sanh tu theo pháp môn niệm Phật tam muội, để mà viễn ly sanh tử, cái cõi nước cực kỳ vui sướng mà chúng sanh ở cõi này không còn đoạ lạc trở lại trong lục đạo nữa, được bất thoái chuyển Bồ-đề tâm, tùy từng thứ bậc trong cửu phẩm liên hoa mà tiệm tu đến cứu cánh tịch diệt viên mãn.
Cho nên ở đây, ai tinh ý một chút thì liền thấy rằng, trước đây ông Chơn-Quang huyênh hoang tự phong thánh, rằng chỉ có ông nhờ tu hành trong những thế giới vô hình đó nên mới ra vào được trong những thế giới ma mị như thế, chứ trong kinh điển chưa thấy ai đề cập đến. Chỗ cao ngạo của ông thật tội lỗi vô cùng, tự coi mình còn hơn cả Phật. Nay bị người cật vấn thì ông lại trí trá, hốt hoảng, lo sợ nói trớ là Phật cũng có thuyết những cảnh giới SIÊU-HÌNH tương tự như ông đã thuyết. Ông thay đổi từ ngữ "VÔ HÌNH" thành ra "SIÊU HÌNH" rồi dùng sắc tướng vật-lý cũng là huyễn tướng của thế pháp để chứng minh thế này, thế nọ mà không có chỗ dính dấp với những cảnh giới tà mị mà trước đây ông đã lỡ thuyết càn. Ông Chơn-Quang thật là ngoa ngụy, trí trá, lại ngã mạn cao ngạo, tội lỗi tày trời, không sao kể xiết.
Chỉ cần nghe hai lần giảng thuyết trú trớ, phân trần không đầu không đuôi, không chỗ ăn nhập của ông Chơn-Quang ở trên, đủ cho chúng ta nhận ra con người thật của ông, là ông đang thuyết ma hay thuyết Phật, là ông thuyết sự thật hay là ông tưởng tượng như người mù sờ voi, mà không hề lầm ông này chút nào vậy.
Chướng Ma Ðời Mạt Pháp – Bài 8
Chướng Ma Ðời Mạt Pháp - Bài 6
Chướng Ma Ðời Mạt Pháp – Bài 5
Chướng Ma Ðời Mạt Pháp – Bài 4
Chướng Ma Ðời Mạt Pháp – Bài 3
Chướng Ma Ðời Mạt Pháp – Bài 2
Chướng Ma Ðời Mạt Pháp – Bài 1
Nghe phần âm thanh
Trang Mục Lục - Trích đoạn những bài giảng của "Sư" Chơn Quang
Trang Quan Ðiểm
Trang chính