doidieu.jpg - 29.9 K

Bài 4

Kể từ bài nàytrở đi, tôi sẽ không trích dẫn toàn văn những cái gọi là bài giảng của CQ vì 2 lẽ sau đây:

1-Như Quý ÐH đã từng đọc trong các bài trước của tôi, mà trong đó tôi có trích dẫn nguyên văn những đoạn băng của CQ thì Quý ÐH hẳn cũng đồng ý với tôi rằng "lối giảng" của CQ "dây cà ra dây muống", tối tăm quá, lộn xộn quá, có khi dài cả trang giấy mà chỉ vỏn vẹn nói có một câu, như vậy vừa mất thì giờ của Quý ÐH, vừa choán mất nhiều chỗ trong bài viết của tôi. Vả lại tôi trộm nghĩ rằng: nếu cần truy đến nguyên văn những "bài giảng" đó thì Quý ÐH đã có sẵn ở dưới tay qua mạng Internet.

2-Vì trong số các trích đoạn còn lại của CQ mà tôi đang có dưới tay, có một số đoạn vẫn nhằm bôi lọ, đả kích cá nhân hay môn phái, do đó tôi nghĩ ta không nên mất thì giờ vào những điều nhỏ nhen ấy làm gì. Ở đây tôi chỉ để ý đến những giáo pháp mà CQ đã xuyên tạc nhằm đưa ra những luận cứ phản bác.

Vậy thì trong bài này, tôi sẽ đưa ra mấy vấn đề mà CQ, hoặc vì căn cơ thấp kém, hoặc vì cố ý phản đạo để hại đời, đã lý giải một cách hết sức hồ đồ mà căn cứ vào đó tôi sẽ góp ý.

Những vấn đề mà tôi sẽ mổ xẻ trong bài này:

A - Cõi Phật cũng chỉ là cõi Trời.

B - Lời Phật không còn chính xác.

C - Giáo pháp mới từ thế giới vô hình.

( Những đề mục nêu trên là chép đúng theo nguyên văn trong các trích đoạn băng của CQ ).

-- o 0 o --

Nhưng trước khi đi vào phần góp ý của tôi, tôi xin được bổ túc bài 2 & bài 3 khi nói về việc CQ cho rằng các kinh Phật đã bị ngụy tạo, thêm bớt, và chỉ có kinh Ấn Tạng là đáng tin còn kinh Hán Tạng là ngụy tạo.

Sở dĩ tôi muốn bổ túc thêm mấy phần trên là để rộng đường dư luận và để cho việc góp ý được thêm tính thuyết phục vì trong các phần góp ý trước của tôi, chỉ là những luận cứ của cá nhân tôi, nay tôi muốn đưa ra đây ý kiến của những vị có thẩm quyền mà sau đây là nguyên văn phần nói về kinh, luật, luận của Hòa Thượng Thích Thanh Từ trong cuốn "Bước đầu học Phật":

Phần lý thuyết của đạo Phật rất phong phú, nói chung là Tam Tạng giáo điển, gồm Tạng Kinh, Tạng Luận và Tạng Luật.

Tam Tạng này hiện ấn hành có 2 văn hệ: Pali Tạng và Hán Tạng. Pali Tạng thuộc Nam truyền Phật giáo, Hán Tạng thuộc Bắc truyền Phật giáo. Ở đây, chúng tôi chỉ nói về hệ thống Hán Tạng. Bộ Hán Tạng hiện do Nhật Bản và Ðài Loan ấn hành gồm trên 5 nghìn quyển. Thật là một kho tàng văn hóa dồi dào, chính những người tu sĩ Phật giáo cũng chưa chắc đã đọc hết. Trong 3 Tạng thì quan trọng nhất là Tạng Kinh vì Tạng Luận chỉ giải thích lại Tạng Kinh, còn Tạng Luật nói về nghi thức luật l ệ của người tu hành.

Trong Tạng Kinh, tổng quát chia làm ba phần:

* Hệ thống A Hàm.

* Hệ thống Bát Nhã.

* Hệ thống Pháp Hoa, Niết Bàn, Hoa Nghiêm.

-Hệ A Hàm giải thích về triết lý Vô thưởng, Khổ, Không, Vô ngã.

-Hệ Bát Nhã giải thích tự tánh các Pháp là không, chỗ tánh Không ấy là tướng chân thật.

-Hệ thống Pháp Hoa, Niết Bàn, Hoa Nghiêm giải thích chúng sinh sẵn có tánh giác gọi là Trí Huệ Phật, Tri Kiến Phật, Niết Bàn.

Tuy nhiên vì truyền bá lâu, xa, khó tránh khỏi những tư tưởng tập tục sai lầm chen lấn trong chánh pháp. Muốn phân định chính tà, trong kinh có dạy dùng Tứ pháp ấn, Tam pháp ấn, Ðệ nhất pháp ấn để phân định đúng sai.

-Tứ pháp ấn là: Vô thưởng, Khổ, Không, Vô ngã. Tất cả những kinh thuộc hệ A Hàm không nói khác ngoài 4 lý này, nếu nói khác 4 lý này là tà thuyết.

-Tam pháp ấn là: Chư hạnh vô thường, Chư pháp vô ngã, Niết bàn tịnh tịch. Ðây là trùng cả tiểu thừa lẫn đại thừa đều nằm gọn cả trong ấy.

-Ðệ nhất pháp ấn là: Nhất tâm chân như. Phần này chỉ riêng hệ thống pháp hoa, không can hệ gì đến 2 hệ thống kia.

Nắm được căn bản này, chúng ta tạm biết cương yếu học Phật.

Trên đây là phần bổ túc vào vấn đề viết kinh và sau đây là phần góp ý của tôi về mấy vấn đề mà CQ nêu ra và đã được ghi ở phần trên.

A – Cõi Phật cũng chỉ là cõi Trời .

Ðáng lẽ tôi không dài dòng về vấn đề này vì trong một bài trước tôi đã đả phá luận điệu của CQ khi CQ nói là không có Tây phương cực lạc. Nay thì CQ lại nói là có các cõi Trời và lần này CQ lại tự mâu thuẫn với chính mình khi nói: "Nên dựng lên cái cõi A-Di-Ðà, mình tưởng là cõi Phật thật sự, nó cũng chỉ là một cõi Trời". Trong một "bài giảng" trước, CQ nói không có Tây phương cực lạc, nay thì CQ lại nhận là có cõi A-Di-Ðà, nhưng vẫn theo CQ, đó không phải là cõi Phật mà cũng chỉ là cõi Trời thôi. Thật ra thì CQ đã dông dài quá, chấp nhất quá, chứ Phật ở đâu thì nơi đó là cõi Phật, cũng như người ở đâu thì nơi đó là cõi người. Cần phải lý luận dài dòng nào là cõi Trời cao bao nhiêu thước v.v…… và v.v……Trong một bài trước tôi đã trình bày Vũ trụ quan của Phật giáo rồi, ở đây, thiết tưởng không nên nhắc lại nữa. Chỉ cần nói thêm rằng: ta chưa được lên cõi đó thì ta chưa có kinh nghiệm gì về cõi đó và khi đã không có kinh nghiệm về một cái gì đó thì chẳng nên phát biểu về cái đó làm gì; chính vì vậy nên có những điều nó bao la quá, thâm sâu quá, con người có nghĩ cũng không hiểu nổi, do đó mà Phật đã gọi những điều đó là "không thể nghĩ bàn". Cũng như khi nói về Niết bàn, có rất nhiều người, kể cả những bậc Ðại Trí, đến nay vẫn hiểu sai về Niết bàn. Người thì cho Niết bàn giống như Thiên đàng bên các tôn giáo khác, kẻ lại cho Niết bàn là Hư Vô, Tịch Diệt. Nhiều bộ sách đã viết ra để trả lời cho câu hỏi khá tự nhiên và đơn giản ấy, nhưng những sách ấy chỉ làm cho vấn đề thêm hoang mang hơn là làm sáng tỏ. Giải đáp hợp lý duy nhất cho câu hỏi ấy là: không thể nào giải đáp đầy đủ và thỏa đáng bằng danh từ vì ngôn ngữ con người quá nghèo nàn để diễn đạt bản chất thực sự của Chân Lý tuyệt đối hay Thực Tại tối hậu là Niết Bàn. Bởi thế không có những từ ngữ để diễn đạt kinh nghiệm này, cũng như trong ngữ vựng của con cá không có từ ngữ để diễn đạt tính chất "cứng" của đất. Con rùa bảo con cá bạn của nó rằng nó mới trở về hồ ao sau khi đi dạo trên đất liền. "Dĩ nhiên là anh muốn nói anh đã bơi lội trên ấy chứ?", con cá hỏi. Con rùa cố giải thích rằng người ta không thể bơi lội trên đất cứng mà người ta đi trên ấy. Nhưng con cá vẫn khăng khăng một mực rằng không thể có chuyện như thế được, đấy phải là chất lỏng như hồ ao của nó, có sóng và người ta phải có thể nhào lộn và bơi lội ở đấy.

Câu chuyện trên, xin được tặng riêng cho "sư" CQ, vì "sư" đang bơi trên cạn đó, khi lý giải về những Tây phương cực lạc, cõi Trời, cõi Phật v.v……, trong khi CQ còn đang sống và phá đạo hại đời ở ngay trong cõi Ta Bà này.

B – Lời Phật không còn chính xác .

Ta hãy nghe CQ "giảng" tiếp:

Khi nghe nói 3 tháng nữa Phật sẽ nhập Niết Bàn, Ngài A Nan chịu không nổi mới thỉnh Phật trụ thế lâu dài ở thế gian thì Ðức Phật có nói nhiều câu lắm trong đó có câu này: những điều gì cần nói, Như Lai đã nói hết. Dù Như Lai có trụ thế thêm nữa thì vẫn không có ích lợi gì cho chúng sinh .

Ðến đây tôi phải khen CQ một câu: đây là lần đầu CQ đã nói có sách, mách có chứng. Câu mà CQ dẫn trên đúng là lời của Ðức Bổn Sư trước khi Ngài tịch diệt.

Ðiều lầm lỗi lớn của CQ là ở câu này: "Bây giờ qua mấy ngàn năm, chúng ta nhìn lại câu nói đó, chúng ta mới thấy câu nói đó không chính xác".

Xin hỏi CQ không chính xác ở chỗ nào ? Có phải không chính xác vì câu đó không do Phật nói, mà người đời sau, hay chính Ngài A Nan "thêm vào" chăng. Hoặc là chính Phật đã nói như thế, nhưng CQ cho là không chính xác thì CQ cũng cần phải giải thích để "các cô" cùng biết chứ. Ðọc trích đoạn trên tôi mới thấy CQ tối dạ. Câu nói của Phật mà CQ cho là không chính xác đó, chính câu ấy đã góp phần làm nên Phật ấy. Ðiều mà CQ chê đó đã chinh phục không biết bao nhiêu người, làm cho họ phải xét lại cả giáo lý cổ truyền của họ và đã làm cho biết bao học giả Tây phương hốt nhiên tỉnh ngộ khi mà trước đây họ chê Phật giáo là yếm thế, tiêu cực.

Tôi xin lý giải tất cả ý nghĩa thâm sâu của câu nói đó như sau:

Trong số những giáo chủ của các tôn giáo Ðức Phật là vị thầy độc nhất đã không tự xưng là gì khác hơn là một con Người, hoàn toàn chỉ là một con người, trong khi các vị giáo chủ khác thì hoặc là Thượng đế, hay Thượng đế nhập thể trong những hình thức khác nhau hay được Thượng đế mặc khải. Ðức Phật không những chỉ là một con người Ngài lại còn là một con người tự nhận là không được một thiên khải nào từ bất cứ một vị thần linh hay một quyền năng nào khác. Ngài tuyên bố tất cả những gì Ngài thực hiện được, đạt đến được và hoàn thành được đều hoàn toàn do nỗ lực và trí tuệ của con người. Con người và chỉ có con người mới có thể thành Phật . Trong khi các vị giáo chủ khác phải dùng đến "Phép lạ" để thu phục tín hữu, thì Ðức Phật mặc dầu thần thông rất quảng đại nhưng chưa bao giờ dùng thần thông để chinh phục ai, dụ dỗ ai. Là con người, Ngài cũng sinh hoạt như con người, cũng lấy vợ, sinh con, cũng đau yếu khi trái gió, trở trời. Ngài đã từng thi thố thần thông khi phải chống lại Ma vương Quỷ dữ đến quấy phá Ngài nhưng đó không phải là phương tiện mà cũng chẳng phải là cứu cánh của đạo Ngài. Giáo lý của Ngài khác hẳn với những triết thuyết khác vì điều mà Ngài chỉ dạy cho người là những điều mà Ngài đã thực chứng và ai cũng có thể kiểm nghiệm được, thực hành được, nếu quyết tâm. Chính Ngài đã dạy: Sinh là khổ, lão là khổ, bệnh là khổ, tử là khổ ……… thì không lẽ cũng là một con người như mọi người, Ngài không chết sao. Rất có thể nếu dùng thần thông, Ngài có thể kéo dài mạng sống thêm một thời gian nữa, nhưng làm như vậy để làm gì, khi mà Ngài đã nói hết cho chúng sinh nghe những điều cần nghe, đã chỉ hết cho chúng sinh thấy con đường Giải Thoát. Vì vậy, nên Ngài mới trả lời ông A Nan là dù Ngài có sống thêm thì điều đó không có lợi gì cho chúng sinh. Câu trả lời của Ngài rất hợp lý, rất "người" ! Ðức Phật khác các giáo chủ khác là ở chỗ đó. Trong khi các vị kia nhất định không chịu chết vì mình là Thượng đế không lẽ cũng chết như con người sao, vì vậy mà nếu không còn sống trên thế gian này nữa thì đã có cõi Trời để sống, Thượng đế làm sao mà chết được!.

Có một số người ngoại đạo khi thấy nói Phật cũng đã từng có vợ, có con thì cho là Ngài cũng phàm tục. Nhưng ta hãy thử hỏi: nếu khi Ngài mới sinh ra đã là Phật rồi thì điều đó còn có giá trị gì nữa. Chính vì Ngài cũng là người như ta nhưng nhờ dày công tu tập mà đạt thành Chánh Quả, đó mới là điều đáng để ta học hỏi, tôn thờ.

Vậy thì vì việc Ngài tịch diệt là một việc "rất đời thường", điều đó không mang một tính chất thần linh và chính đó đã làm cho Phật trở thành một con người tuyệt luân. Ngài quá toàn thiện trong "Nhân tính" của Ngài đến nỗi về sau trong tôn giáo của đại chúng, Ngài được xem như một "SIÊU NHÂN".

C - Giáo pháp mới từ thế giới vô hình .

Thì ra từ những "bài giảng " đầu đến đây, CQ mới lòi cái đuôi chồn cáo của y ra . Thì ra CQ không muốn là "Sư" nữa, mà muốn lên làm "Giáo chủ" .

Ở trên, tôi đã nói là sẽ không trích dẫn toàn văn những đoạn băng giảng của CQ, nhưng ở đây, tôi lại phải xin phép quý ÐH, trích nguyên văn một đoạn, vì đoạn này nói "quan trọng"lắm, quan trọng vì là "Giáo pháp" của "Giáo chủ" CQ . Trích đoạn đó như sau :

"…Trong kiếp này thầy tu với Phật pháp, mà những điều mà Thầy giảng hay thầy mở ra khá mới mẻ, khá mới mẻ, quý Phật tử có công nhận là những điều mà thầy nói là khá mới , có không đó ?

Có nhiều điều khác nếu mà thầy do học từ kiếp trước thì nó không có cái mới như vậy, vì cái hệ thống, cái truyền thống của đạo Phật để lại từ bao nhiêu đời với những kinh điển như vậy, rồi đời này cứ nối tiếp đời kia là như vậy, mà nếu những kiếp trước thầy cũng tu, thầy cũng nhiều đời thầy tu hành, mà thầy học theo những cái điều đó như vậy, thì đời này thầy không có điều gì mới hơn cái truyền thống, nhưng mà bây giờ cái đời này, thì chính ra thầy, cái giáo pháp cuả thầy khá mới mà cái mới này không phải là do thầy học trong những kiếp trước mà lúc thầy sống, mà thầy học được lúc thầy ở trong cái thế giới vô hình cũng vậy, mà chính ở trong thế giới vô hình thầy đã hiểu được nhiều điều và thầy mang cái tâm nguyện đó trở lại để đem những điều hiểu biết đến cho mọi người nên trong cái thế giới đó có nhiều điều và chân lý sáng tỏ hơn là cái thế giới của cõi người mình . Ví dụ như trong thế giới cõi người mình nhiều tôn giáo cạnh tranh, tranh giành quyết liệt với nhau, nhưng mà ở trong cái thế giới của vô hình thì họ nhìn biết đúng sai hết, họ thấy những điều người ta làm như vậy là sai lầm; vì ở trong cái cõi đó nó có cái tôn ti trật tự và ổn định lắm, nhưng mà con người ta lúc sống đã hiểu lầm rồi giành giật hơn thua với nhau không thành cái gì hết, rồi ngay cả những người mệnh danh là người của tôn giáo, và cả người là tu sĩ của đạo này đạo kia nhưng mà sống không xứng đáng, thì lúc sống chẳng ai phê phán cũng không ai biết cái gì, nhưng mà trong cái thế giới vô hình thì mọi chuyện nó bày tỏ rõ ràng không giấu được ai hết, và mỗi cái tâm niệm của con người cũng vậy, lúc mình sống, mình tu, những lời mình nói, những việc mình làm nó đều được quan sát bởi cái thế giới của những người vô hình, chứ không phải là mình làm mà chỉ có mình biết hay là ít người biết không có đâu . Tất cả đều được hiện bày rõ ràng, chỉ có một điều là cái thế giới của thần thánh thì họ xét cái tội phước của mình nó độ lượng hơn và nghiêm khắc hơn mình . Có những trường hợp mình cho là tội thì họ lại không thấy có tội lắm . Có những trường hợp mình cảm thấy không có tội nhưng với họ lại là cái tội nặng, cho nên cái xét về tội phước, cái thế giới của mình với các vị thần thánh khác nhau nhiều …"

Theo như đoạn trích dẫn trên, thì CQ đã "vượt Phật" rồi, vì CQ "đã mở ra những điều khá mới mẻ" .

Mà những điều mới mẻ đó ở đâu ra ? sau khi đã chê đạo Phật mà CQ đã tu nhiều kiếp là không có gì mới mẻ, nay nhờ CQ đã từng ở trong cái thế giới vô hình nên CQ mới học được nhiều cái mới mẻ mới khai sinh ra một "Giáo pháp của thầy khá mới" . Vậy cái "giáo pháp" của CQ nó mới ở chỗ nào? Theo CQ thì nó mới là ở chỗ này : Ở cái cõi vô hình mà CQ đã sống, mọi điều đều sáng tỏ hơn là ở cái thế giới này . Ở cái thế giới vô hình, người ta sống có tôn ty trật tự lắmv.v…

Tưởng "giáo pháp" của "Ngài Giáo chủ" CQ nó mầu nhiệm như thế nào, chứ ai có ngờ rằng nó chỉ vỏn vẹn trong có một câu :"Ở cõi vô hình mọi sự đều rõ ràng, sáng sủa". Nếu ở cõi vô hình nó tốt đẹp như thế, sao "Giáo chủ" CQ không ở là nơi đó, có hơn là đầu thai vào cái cõi Ta bà này . Hay là CQ phải trở lại cõi Ta bà này để dẫn dắt chúng sinh vào cõi vô hình . Thế thì CQ lại giống mấy ông bà "Giáo chủ" ở Nhật, Thụy sĩ, Canada , và mới đây ở một nước Phi Châu, , là những nơi mà các "đấng giáo chủ" đã xúi con người ta là sắp đến ngày Tận thế rồi, hãy bán hết tài sản đi, rồi tập trung tại nơi thờ phụng, theo lời dạy của "Giáo chủ", mà tự tẩm dầu vào người rồi tự thiêu để lên nơi Thiên đàng hay lên cõi Vô hình, và đã có cả trăm, cả ngàn người theo lời Giáo chủ huỷ hoại thân mình, chỉ có Giáo chủ là vẫn sống nhăn .

Giáo chủ CQ cũng giống như các vị Giáo chủ trên chỉ khác là ở chỗ tại các nước trên, người ta đã đem tín đồ ra thực hành, còn ở VN, "Giáo chủ" CQ vẫn luẩn quẩn trong vòng lý thuyết, nên chưa có tín đồ nào được "Giáo chủ" đưa về cõi Vô hình .

Ðến đây, tôi lại phải "khai tuệ" cho "Giáo chủ" CQ ít điều .

Tôn giáo nào, khi ra đời, cũng phải rạch ròi 2 điều :

-Vũ trụ quan

-Nhân sinh quan

Bây giờ, nếu như CQ muốn "lập đạo" thì cũng không thoát khỏi cái thông lệ ấy được. Không chỉ nói vu vơ rằng ở cõi Vô hình, nó thế này, nó thế kia, mà lập đạo được. Nếu dốt quá, không biết thế nào là vũ trụ quan và nhân sinh quan thì nên thuê một người nào đó viết ra cho, cóvậy thì mới mong có người nghe theo, chứ nói vu vơ vậy, ai biết đạo của CQ là gì. Còn như bảo Ðạo Phật qua kiếp này đến kiếp khác, tới nay, đã lạc hậu, lỗi thời rồi là nói càn, nói bướng. Trong khi người Tây phương, những con người trí thức nhất thế giới, càng ngày càng tìm thấy ở Ðạo Phật những ánh sáng lạ làm cho họ bừng tỉnh khỏi cảnh tăm tối, bưng bít của Tôn giáo cổ truyền mà họ đang theo, thì làm sao ta có thể bảo Phật Giáo đã lỗi thời được. Ngược lại, Phật Giáo luôn sống mãi và sống sát với thời gian, vì Phật Giáo chính là chân lý thì không bao giờ thay đổi.

Ðó cũng là điều mà tôi muốn nhắn gởi đến CQ.
 
 


bullets08.gif - 0.2 KTrích đoạn băng giảng của "Sư" Chơn Quang
bullets08.gif - 0.2 KTrang Quan Ðiểm
bullets08.gif - 0.2 KTrang chính