suynghi-5.jpg - 64.7 K

V. Ông Đàm-văn-Lượm bịa đặt và vu khống.

Chúng tôi có đôi lời với ông Đàm-văn-lượm, tác giả của bài viết "Âm-mưu chống thầy Chơn-Quang", mà trong đây chúng tôi muốn đề cập đến việc ông Lượm bịa đặt và vu khống cho một số thầy.

Có một điều mà chúng tôi muốn khẳng định với ông Đàm-văn-Lượm rằng, không phải chỉ có một số thầy ở khu vực Long-Thành Đồng-Nai, như Ông đã đề cập trong bài viết, mà còn rất nhiều nơi, nhiều thầy khác nữa mà ông Lượm không nghe, không biết, buộc lòng đứng lên chống lại tà thuyết của sư Chơn-Quang, chỉ với một mục đích duy nhất là làm trong sáng giáo pháp của Như-lai. Các thầy nầy muốn chỉ ra cho ai nấy cùng thấy biết mà dè chừng những kẻ núp bóng Phật để nói pháp ma, cố tình bôi nhọ Phật và làm bại hoại chánh pháp của Ngài, là con sâu làm rầu nồi canh, ảnh hưởng xấu tới uy tín của cả tăng đoàn, làm lung lạc tín tâm của người tu Phật, cũng như cảnh báo cho hàng sơ cơ cầu Phật, vì không biết phân biệt được đâu là lời của Phật nói, đâu là lời của ma nói, khỏi phải rơi vào ma nghiệp.

Còn việc ông Lượm ngủ mê thấy chiêm bao, rồi thức dậy vu khống rằng "Các thầy có tổ chức, qui mô chặc chẽ với những phương án, thủ đoạn nhằm triệt hạ uy tín và tiêu diệt thầy Chơn-Quang mà họ không trừ bất cứ một thủ đoạn nào , miễn sao có lợi cho cá nhân họ" là điều ông Lượm hoàn toàn bịa đặt .

Làm gì mà ông Lượm phải dùng đến những danh từ đao to, búa lớn như thế.

Ông Chơn-Quang dẫu sao cũng chỉ là một ông tăng, một con người bình thường như bao người khác, mà chẳng phải là Danh-nhân, hay VIP hay Thánh-Thần gì ráo, hoàn toàn chẳng giống như ông Lượm đã nghĩ tưởng, để rồi có thể vì ông tà sư này mà ông Lượm phải "tử-vì-đạo".

Ông Chơn-Quang có hơn người ta một chút thật; hơn cái miệng nói dài, nói dai, nói linh tinh, lung tung mà không trúng trật ra làm sao cả. Một cuốn băng chín mươi phút mà tà sư này nói pháp thế-gian đúng-sai, phải trái, hơn-thua, xấu tốt như tán chuyện gẫu mất đến tám mươi phút rồi; mười phút còn lại thì dành để nói pháp …ma, chứ chẳng có chút gì dính dấp tới Đại-thừa giải thoát pháp cả. Vì tất thảy những gì ông ta nói đều là pháp trói buộc trong nhơn quả, không ai là không nói được. Nói như thế nào có ích gì cho người cầu giải-thoát tử sanh.

Ông Chơn-Quang hơn người ở chỗ nổi tai, nổi tiếng, nổi đám, nổi đình mà bất cứ một thầy tăng chân chính nào cũng đều không thích "được" như vậy cả.

Lại nữa, ông tà sư này dù rằng có hơn người một chút, tuy cũng chỉ ba y, một bát, cái toạ cụ và một "chút xíu" chín tỷ, nhưng cũng vẫn là con người như bao người khác, chứ có phải là siêu phàm, nhập Thánh gì cho cam mà ông Lượm phải la hoảng lên như thế.

Nói như ông Lượm thì, một là do ông quá mê mờ vì bị ma dẫn dắt nên không còn biết phân biệt được đâu là chánh tà đâu ma, Phật. Hai là, tuy biết ông Chơn-Quang thuyết ma nhưng vì cảm tính ràng buộc mà ông Lượm không nỡ nói và quay lại công kích những người đã đụng nhằm chỗ nhược của thầy mình. Ba là, theo như ý ông Lượm, thì nói ra là làm xấu mặt thầy CQ., là làm hoen ố đức từ bi của Phật, là gà nhà bôi mặt đá nhau, làm cho người ngoài biết nội bộ trong đạo lủng củng mà có cớ dèm pha, chê trách. Đây không phải là nội bộ lủng củng gì hết, mà là thể hiện chân lý chánh phải thắng tà mà thôi.

Cho nên, những lập luận của ông Lượm trong bài viết là hoàn toàn không chính xác.

Với chúng tôi, việc ông Chơn-Quang đụng chạm "kinh-tế" với người khác là chuyện cá nhân của ông ta và thế gian, chúng tôi hoàn toàn không để ý, hay đề cập tới. Vì việc này là chuyện của thế gian, của phàm tục, ai đúng sai, phải trái chúng tôi không quan tâm, tuy rằng trong vấn đề này, việc một ông tăng mà truy đuổi theo lợi danh phàm tình để phải bị có lời qua tiếng lại với người thế gian, theo lẽ "không" của nhà Phật thì việc làm này của ông ta cũng chẳng hay ho gì. Vì thế mà chúng tôi không nhắc đến. Hãy để cho những người trong cuộc nói chuyện là tốt nhất.

Cho nên, chúng tôi thấy các thầy không chấp nhận ông Chơn-Quang thuyết ma, và đứng lên chống lại ma thuyết của ông này là hành động đúng đắn, sáng suốt, là đạo lý, là việc đáng nên làm. Chúng tôi ủng hộ việc làm của các thầy này.

Vẫn biết rằng, thời này là mạt pháp, là thời của ma thịnh, Phật suy, nhưng cũng không thể vin lý do đó mà ngồi im, không biết gióng lên tiếng nói để cảnh tỉnh đồng loại khỏi rơi vào ma nghiệp. Không thể viện lý do là ta tu Phật đã được vô ngã rồi mà tịnh khẩu như bình. Vừa chợt nhận ra mình vô ngã thì tự ngã liền hiện. Vả lại, theo chúng tôi, thấy người thuyết ma mà mình không lên tiếng cũng chẳng phải là vô ngã mà là đang bảo vệ cái tự ngã vậy. Hoặc là nói ta vưng theo đức từ bi hỷ xả, nhẫn nhục của Thế tôn nên không nghe, không biết, không nói và không muốn đụng chạm tới ai cả. Nói như thế là thiếu trí. Thế-tôn nào phải từ bi như thế đó đâu. Tuy biết rằng thật tánh thật tướng của vạn pháp là huyễn, không. Cùng tột các pháp không tà, không chánh, không thánh không phàm. Nhưng muốn biết rành như thế, thì trước hết hết phải biết phân biệt đâu là các pháp chánh, tà, ma, Phật chứ. Anh theo pháp tà thì con đường trước mặt làm sao sáng sủa để anh có thể nhận ra tự tánh Phật được. Mà thay vì nhận ra Phật tánh, ma sẽ đưa dắt anh vào làm con dân của ma, muôn đời trước ma nghiệp, thì làm sao có thể giải thoát được.

Cho nên, chỗ nói pháp ma của ông sư tà này, mọi người chúng ta cần phải lên án mạnh mẽ, không nên khoan nhượng. Chống lại tà thuyết chẳng những không phải không từ bi, mà còn là thể hiện đức hiếu sanh của Tổ, Phật, vì giúp người thoát nghiệp ma vậy

Cho nên ông Đàm-văn-Lượm chớ nên vì quá mê mờ mà lên án những vị thầy đã dám đứng lên chống lại ma thuyết của tà sư này.

Đọc qua chữ nghĩa của ông Lượm, lúc mới đầu thì chúng tôi có cảm giác như đang xem phim Thế-giới Đại chiến lần thứ II, giai đoạn quân Đồng-minh chuẩn bị bố trí lực lượng để đồng loạt tấn công Phát-xít Đức và Nhật. Đến khi đọc lại lần nữa thì chúng tôi lại có cảm giác như đang xem phim Tam-Tạng thỉnh kinh, đến đọan Tề-Thiên Đại-Thánh đằng vân lên trời mà đại náo Thiên cung. Ngọc-hoàng Thượng-đế mới liền triệu tập "tất cả lãnh đạo các ban ngành" tổ chức qui mô chặc chẽ với những phương án, rồi ra lệnh điều động Thiên-lôi, Thiên-tướng, Thiên-bành để trước nhằm triệt hạ uy tín, sau thì cố tình tiêu diệt mà không trừ bất cứ thủ đoạn nào, miễn sao cho có lợi, để chống lại Tôn-hành-giả. Phen này nhứt định là phải thủ tiêu, triệt hạ cái ông "hành-giả" này (giả chứ chẳng phải chơn), để cho ông này không còn có đất đứng và không còn ai bố thí cho, suốt con đường thỉnh kinh ở phía trước.

Nhà văn Kim-Dung mà phát hiện ra thiên tài của cái ông đệ tử Lượm này, thì chắc là mấy ông dịch-thuật kiếm-hiệp trong nước, ngoài nước đành phải gát bút thất nghiệp hết, vì cái sở trường bịa, cũng là trí tưởng tượng phong phú của ông này quá ư tài tình, ăn đứt mọi người, và có lẽ đến thần-bút giàu tưởng tượng như Kim-Dung chắc cũng phải bái phục, bái phục.

Với cái tài bịa của đệ tử Lượm đã như thế thì chả trách gì sư-phụ của ông ta "cái à, cái ê" bịa đủ thứ chuyện trời ơi, đất hỡi của cõi u u minh minh vô hình nào đó cũng phải.

Ông đệ tử Lượm mà đổi nghề, quay sang viết kịch bản, kiêm đạo diễn, kiêm diễn viên chuyện Phong-thần, thì ắt là ông này nổi tiếng khắp thế giới, tha hồ mà rủng rỉnh lượm bạc cắc.

Thôi mà ông Lượm ! Bộ ông muốn xô các thầy tăng ở Long-thành xuống giếng hết sao mà dùng đao to búa lớn như thế. Như chúng tôi đã trình bày ở những bài trước, do ông Lượm không biết nhơn nào mà gây ra lửa, nên ông ta mới có cái nhìn phiến diện, chủ quan như thế. Bằng rõ biết được chỗ nhơn do này, thì ắt là ông không nói vậy.

Vì sao mà các thầy này phản bác, lên án ông Chơn-Quang ? Đó là do những vị thầy này đã thấy quá rõ ông sư hổ lốn này đang thuyết tà pháp, nói càn nói bậy không lý không lẽ, hủy Phật báng Pháp và nói toàn là chuyện bịa, chuyện trong tưởng tượng, chuyện của con cháu Ma-đăng-già; đang ăn cơm Phật, mặc áo Phật, ở nhà Phật, thọ lãnh cúng dường từ con cháu Phật mà hành đạo ma, hòng dẫn dắt người vào làm dân ma để phụng sự ma vương, và đồ chúng, nên vì lòng từ mà các thầy mới mạnh mẽ lên tiếng đó thôi.

Còn ông Đàm-văn-Lượm thì lại cố tình xuyên tạc sự việc. Ông Lượm viết :

"Trong khoảng thời gian qua, chúng tôi lặng lẽ nghe những băng giảng của thầy Chơn-Quang. Cũng như chúng tôi đã lặn lội âm thầm đi tìm hiểu sự thật qua những tài liệu chống đối, vô tình chúng tôi khám phá ra một số sự thật đau lòng. Những sự thật ấy bắt nguồn từ một số thầy ở khu-vực Long-Thành Đồng-Nai. Các thầy có tổ chức, kế hoạch qui mô chặt chẽ với những phương án thủ đoạn nhằm hạ uy-tín và triệt tiêu thầy Chơn-Quang mà họ không trừ bất cứ một thủ đoạn nào, miễn sao có lợi ích cho cá nhân hoï".

Ông Lượm còn nói : "Đó là lý do thúc đẩy chúng tôi trở thành một thám tử tư vô danh (không lương) với mục đich kiểm chứng đâu là thật, đâu là gỉa.

Chúng tôi không cần biết thầy Chơn-Quang là người như thế nào, và những người chống đối thầy Chơn-Quang là ai.

Sở dĩ chúng tôi gạch dưới câu "miễn sao có lợi ích cho cá nhân họ", để lưu ý ông Lượm rằng, nói phải có sách, mách phải có chứng thì người ta mới tin.
Ông Lượm cần phải có chút trí tuệ để hiểu rằng, những gì ông đang nói đó có khác nào thầy phù thủy bịt mắt làm trò, hô phong hoán võ, u u minh minh, tự biên tự diễn, tự vẽ bùa để đeo, là chuyện hoàn toàn khôi hài, vì nói ra cho có nói, nói cho đỡ tức bực chứ không có một chứng cớ nào xác thực, thì ai mà tin được. Đây là ông Lượm tự làm gông để mang vào cổ mình, chứ cũng chẳng phải là tự vẽ bùa để đeo nữa.
Ông Chơn-Quang thuyết ma pháp, hành tà đạo, người người đều rõ; đã có không biết bao nhiêu người chỉ ra chỗ ngụy thuyết, tà hành của ông này rồi. Thế mà ông Lượm còn tối tăm, mê muội dùng chữ nghĩa để ngụy biện, để cố tình bênh vực, bào chữa, lấp liếm, che đậy cho những sai trái của ông sư hổ lốn này nữa thì thật là hết biết.
Đã thế lại còn khoe khoang, khoát lác nào là nghiên-cứu Đại-thừa, nào là thông hiểu Nguyên thủy.
Cốt lõi của chỗ đọc này là ông thâm nhập và khám phá được gì trong cái tinh ba của kinh ngữ, rồi lấy cái tinh ba đó làm của riêng, làm vốn luyến để mà tu tập, nhằm đoạn lìa tử sanh, viễn ly phiền não, chứ có phải là đọc chúng để biết, để làm giàu tri thức, để khoa trương là mình thấy xa, học rộng đâu. Cái biết của tâm phân biệt chấp trước lên ngôn từ chữ nghĩa, cùng chỗ làu thuộc vạn quyển trăm kinh kia nào có ích gì cho sự nghiệp giải thoát đâu, nếu không muốn nói chính chúng lại là sợi dây cột buộc với sanh tử đó. Chúng chỉ là phương tiện để nương đó mà qua bờ kia, chứ thật chúng chẳng phải là bờ kia vậy. Bằng ông còn tự hào, hãnh diện về chỗ tri thức này, chính là tự cột buộc, tự vướng mắc trong sắc tướng sanh diệt của vạn pháp đó.
Việc nghiên cứu làu kinh, thuộc điển Đại thừa, Tiểu thừa của ông Lượm đâu có sai khác với chỗ thông minh của ông Chơn-Quang đâu; ông ta đọc một, hai năm là hết nhẵn bộ kinh Nikya đồ sộ của Phật để rồi không còn thấy có gì để đọc nữa.
Vì hết kinh để đọc, hết pháp để học để tu, nên ông tà này mới "chế" ra cái thế giới vô hình cao siêu, tốt đẹp để rước người vào cùng ở với ông ta. Nhưng muốn rước người thì phải dụ, phải đem cái chỗ "hấp dẫn" nhất, "nhạy cảm" nhất, "khoái lạc" nhất (lời của tà sư này trong băng Giới-luật và thuyết lý Âm-Dương trước đây) của con người là chuyện đực cái, trống mái, nam nữ ra mà kích khởi lòng dục của người nghe thì mới lôi kéo được người.
Theo con ma chúa này thuyết, thì ai cũng đều có cái "bản năng tình dục"như ông ta cả, không trừ một ai, kể cả đức Phật.
Đến Phật mà cũng còn bị ông ta đem ra làm thí dụ, rằng Phật cũng qua đời sống vợ chồng, cũng luyến ái vợ con, cũng có cái bản năng tình dục, thế mà Ngài đi tu rồi cũng được thành Phật. Ông ta đem cái chuyện này ra mà con cà, con kê, à ê, dê ngỗng hết thời khóa này đến thời khóa khác, không một chỗ "nói pháp" nào là không đề cập tới chỗ nhạy cảm dễ đỏ mặt, tía tai này. Mà lại nói cho các Tăng-Ni-sinh còn trẻ, mới nhập môn, còn đang học ở các trường cơ bản nghe mới chết chứ.
Ma dụ dỗ, nói riết rồi ắt thế nào cũng có ngày người ta thoái tâm mà lung lay cả gốc lẫn ngọn, đến phải đổ thôi. Mà hễ đổ thì chắc là ông tà ra tay "đỡ" chứ còn ai vào đây mà làm hiệp sĩ nữa.
Ai không tin, thì cứ lấy những cuộn băng "giảng pháp" trước đây của ông ta ra nghe thì biết tỏng. Bằng chứng quá rõ ràng, không ai có thể phủ nhận được. Đó chính là pháp hành của con ma này vậy.
Trở lại với ông đệ tử Lượm. Ông nói ông biết kinh này, điển nọ, thừa này thừa kia. Biết để làm chi thưa ông. Dẵu ông có làu thuộc mười hai phần kinh, nhét chúng chật ních trong đầu ông, mà hai pháp chánh, taø ông còn không phân biệt được, thì chuyện khoát lác, bịa đặt của ông người ta liền biết rõ.
Chỉ bấy nhiêu đó cũng đủ cho thấy ông xuất phát từ cái lò đúc "ma" Chơn-Quang mà ra. Cả thầy lẫn trò đều chỉ biết dùng cái miệng nói bậy nói bạ, nói tà, nói ma, nói vu khống, bịa đặt thì giỏi, chứ việc thật tu, thật chứng lý thì hoàn toàn không có chút sở đắc nào cả.
Thầy thì bịa đã từng chun ra chun vô trong nhiều kiếp ở cái thế giới vô hình tràn đầy thú vị, để câu nhử, dẫn dắt người vào ma nghiệp; lại phủ nhận lời Phật, lời Tổ, phủ nhận cái nôi ôm ấp mình từ lúc tấm bé, phủ nhận miếng cơm bình sữa đã nuôi mình khi mới chào đời; tự vẽ cho mình một ông Thánh giấy cho người nhẹ dạ tới lễ bái mà kiếm tìm lợi dưỡng để thõa mãn bản ngã. Thuyết nhăn, thuyết càn, phi giáo phi pháp, tà ma ngoại đạo, dâm ô, đồi trụy. Còn đệ tử Lượm thì cố tình bào chữa, lấp liếm ma hạnh tà thuyết của thầy.
Rõ đúng là hổ phụ sanh hổ tử, rau nào sanh sâu nấy. Lời thế gian bình dị mà linh thay.
Ông Lượm cho rằng, việc các thầy ở khu vực Long-thành Đồng nai đứng lên phản bác ông tà này là vì lợi ích cá nhân. Thật là nực cười thay cho ông đệ-tử Lượm quá ư thiếu trí nhưng lại giỏi hồ-đồ.
"Lợi ích cá nhân" là lợi ích gì sao ông không nói ra. Ông sợ nói ra là tội lỗi chăng ? Nếu đã sợ thì sao lại nói trổng không . Chẳng lẽ nói trổng không, nói cho có nói, nói để đỡ tức bực, nói vu không chứng cớ thì không có tội trong chỗ tâm linh hay sao ?
Lại nữa, chỉ một câu nói của ông mà tự nó đã mâu thuẫn trên dưới lung tung, điều ấy chứng tỏ tâm ông quá loạn động, lại không được chân thành, nên không kiểm soát được chính lời mình nói, cũng như mê mờ vì cảm tính mà ông không còn biết phân biệt đâu đúng đâu sai, đâu tà đâu chánh.
Ông nói : "Chúng tôi đã lặn lội âm thầm đi tìm hiểu sự thật qua những tài liệu chống đối, VÔ TÌNH chúng tôi khám phá ra một số sự thật đau lòng".
Tại sao đã âm thầm lặn lội, bỏ công bỏ sức ra đi làm thám tử tư không lương, để tìm hiểu nguyên do, đúng sai của sự việc mà còn nói là "vô tình". Nói vô tình là khi nào ông không có chủ tâm, chủ ý mà tự có chỗ bắt gặp thì mới nói vô tình chứ. Đằng này ông đã tự nguyện làm "thám tử tư" âm thầm lặng lẽ đi dò xét mà gọi là vô tình sao được. Điều đó nó nói lên sự dối trá, thiếu chơn chánh của ông rồi.
Hóa ra những gì ông nói trong bài viết "Âm-mưu chống thầy Chơn-Quang" đều là dối trá, bịa đặt cả. Chuyện ông vu khống các thầy "Bất chấp mọi thủ đoạn miễn có lợi cho cá nhân họ", thì tới đây ai cũng biết, những gì ông nói đó đều là những lời bịa đặt, tưởng tượng cả.
Chúng tôi nói như vậy có đúng như ý nghĩ và việc làm của ông không, thưa ông Lượm.
Ông Đàm-văm-Lượm cũng nói : "Vô tình chúng tôi khám phá ra một số sự thật đau lòng" !!
Vậy cái sự thật đau lòng này là gì sao ông Lượm không nói ra để cho mọi người cùng biết; để nếu đó là lỗi lầm của ai thì người ta có thể sửa chữa chứ.
Sao ông không bắt chước như các ông Pháp-Chánh, ông Chơn-Chánh gì gì đó chẳng hạn, thấy cái sai, cái tà của sư Chơn-Quang khi thuyết pháp mà ra ngoài giòng đạo pháp, nghĩa là thuyết ma chứ chẳng phải thuyết Phật, thì họ trực tiếp chỉ ra chỗ chánh tà này, để cho sư Chơn-Quang nhận biết mà hồi tâm, mà sửa chữa, mà nói pháp Phật chứ không còn nói pháp ma nữa. Đằng này ông nói linh tinh lang tang mà chẳng chuyện nào ra chuyện nào. Thì ra trong việc này ông Lượm chỉ tưởng tượng mà nói thôi chứ chẳng hiểu đầu cua tai nheo là gì gì cả. Có phải vậy không, thưa ông Lượm.
Nếu có sự thật nào mà ông cảm thấy là quá đau lòng thì cứ nói ra đi; nhưng phải nhớ một điều là đã nói thì phải có sách, mách phải có chứng, thì người ta mới tin được. Cũng như khi người ta nói ông Chơn-Quang thuyết tà, thuyết ma, thuyết trái nghịch những gì Tổ Phật nói, thì người ta cũng có chỗ dẫn chứng rạch ròi, cụ thể để cho ai nấy cùng biện biệt là đúng sai, phải trái mà bỏ tà, theo chánh chứ.
Còn như ông Lượm, vì bị cảm tính trói buộc, cũng là nặng ngã chấp mà không còn biết phân biệt đúng sai, tà chánh, chẳng thấy lỗi của thầy mình thì chớ, lại quay sang vu khống cho người mà không đưa ra được một bằng chứng cụ thể nào, chứng tỏ ông Lượm là người không chút tự trọng và thiếu trí tuệ vậy.
Ông thấy chỗ nào mà người ta nói về thầy mình không đúng, thì cứ nói ra : Ông Chơn-Quang có thuyết pháp dâm tà không, có lợi dụng chỗ nói pháp Phật để thuyết ma pháp không, có nói ngược, làm ngược lại những gì Tổ Phật đã dạy còn sờ sờ trong kinh-điển kia không ?
Chỗ nào ông cho rằng không đúng thì ông cũng phải chứng minh, giải thích rạch ròi cho người ta biết. Đó chính là chỗ mà ông thật sự có thể giúp đỡ thầy mình vậy. Bỡi sai thì sửa chứ có gì mà sợ. Tu đó, chính là sửa chữa thân tâm cho chánh. Có ai chê trách gì người làm sai. Người ta chỉ chê trách ai khi nào người ấy thấy biết có chỗ sai mà cố chấp không chịu sửa. Biết sai mà không sửa lỗi lầm, chính là "biết tội mà còn cố phạm" thì tội càng chất chồng thêm .
Cho nên, ông Lượm không nên nói trổng không, rằng những gì các thầy làm là "thủ đoạn nhằm triệt hạ uy tín và thủ tiêu thầy (Chơn-Quang) không trừ bất cứ thủ đoạn nào".
Ông Chơn-Quang còn sống nhăn ra đó chứ có chết chóc gì đâu mà ông lo là bị "thủ tiêu với triệt hạ". Một điều rất chân thật mà chúng tôi muốn nói với ông Lượm rằng, nếu thầy Chơn-Quang của ông mà còn tiếp tục thuyết pháp ma, làm hạnh ma nữa thì dù ông ta vẫn sống nhăn với ba y, một bát, cái tọa cụ, và chín tỷ cùng mấy cái chùa to đùng, thì ông cứ coi như thầy ông đã thật sự chết từ lâu rồi vậy. Chết nhiều đời nhiều kiếp trong ma nghiệp đó ông à.
Ông quá bức xúc cho thầy mình mà không còn lý trí để biện việc, rồi nổi khùng nổi điên la càn, chưởi trổng cho đã miệng mà không đưa ra được một lý lẽ nào xác đáng để cho chúng tôi tin cả. Đôi lúc cũng thấy muốn bênh vực cho ông, nhưng tìm không ra một lý lẽ nào khả dĩ. Cho nên, ông phải tự vượt thoát trói buộc bỡi ma nghiệp ngay đây, còn không phải đợi kiếp sau mà mở mắt vậy.
Ông phải biết biện biệt đúng sai khi người ta nói thầy ông là tà sư . Ông phải biết những lý lẽ và sự chứng minh của người ta có đủ sức thuyết phục để nói rằng ông Chơn-Quang là tà sư không. Nếu ông không bằng lòng thì nên nêu ra những chỗ nào người ta nói không đúng, chỗ nào mà ông Chơn-Quang thuyết Phật mà người ta cho rằng ông ta thuyết ma, ông cũng phải dẫn chứng, lời Tổ, lời Phật hay kinh điển, hay lý lẽ chứ không thể nói cách mơ hồ theo cảm tính.
Ông tu Phật mà không tin tưởng kinh điển của Phật thì sao gọi là người tu Phật chơn chánh được. Ông phải biết lắng lòng mà tự hỏi : kinh điển là lời của Phật, của Bồ-tát mà ông còn không tin, thì tại sao ông lại đi tin nghe theo lời của ông Chơn quang. Hay là ông đã bị phỉnh phờ rằng ông Chơn-Quang là một ông Thánh sống, như cái thế-giới vô hình mà ông ta đã từng chun ra chun vào đó làm mê hoặc ông chăng? Nếu ông tự biện biệt được chỗ này, ông liền thấy biết rằng ông đang bị ma dẫn dắt, lôi kéo làm mờ tâm trí của ông rồi vậy. Thức tỉnh chỗ này cũng là thoát được một nửa sự trói buộc của ma rồi vậy.
Chỉ một câu nói của ông mà trước sau đã bất nhứt : ông nói rằng ông am tường kinh điển Nguyên thủy cũng như Đại thừa. Thế mà người ta đem lời Phật trong kinh điển ra chứng minh thì ông lại không tin mà tin vào lời của ông thầy ma. Thế chẳng phải ông đã bị ma nó nhiếp phục rồi thì là gì ?
Lại nữa, đã là con cháu của Phật, đang tu Phật thì phải có lòng biết hối quá nếu có lỗi lầm. Người ta chỉ rượt kẻ chạy đi, chứ có ai rượt người chạy lại bao giờ. Nếu ông thấy người ta nói thầy ông thuyết ma pháp là không sai, thì sao ông không kề cận với thầy mình, mà xa gần to nhỏ nói ra chỗ chơn giả cho thầy biết để thầy mình không còn thuyết ma nữa có phải hay hơn không?.
Ông đừng ngại mà tự ty rằng, làm sao trò mà dám khuyên bảo thầy mình . Trò mà sáng tâm, chơn chánh thì thầy có lúc cũng phải nghe vậy, nếu ông thầy này có được cái tâm sáng trong, bình đẳng .
Chúng tôi lấy thí dụ. Giả như người trong làng khám phá ra ông XYZ kia ăn trộm . Người ta chứng minh đành rành vì bắt quả tang tội trộm, chẳng khác việc ông Chơn-Quang thuyết ma mà người ta cũng đã chứng minh cách rõ ràng, cụ thể, không sao chối cãi được. Theo ông thì việc làm nào hay nhất, ích lợi nhất cho gã ăn trộm kia ? Là phủ nhận mình chẳng phải ăn trộm dù là có tang chứng rành rành, hay là thành khẩn nhận tội và không tái phạm, để từ đó trau dồi đức hạnh mà làm người tốt?.
Việc thầy Chơn-Quang của ông thuyết tà, thuyết ma đã quá rõ ràng, không làm sao nói đó là thuyết Phật được. Tại sao thầy ông không biết ngoảnh đầu mà dòm lại?. Lại cũng nên nói cho chúng và Phật tử biết, rằng mình còn có chỗ thấy biết và nói pháp chưa thật chính xác, nói pháp mà còn chưa được như pháp, để đệ tử các ông được mở mắt ra, khỏi phải vì mê mờ ấm ức mà làm cái việc mang mền có tẩm dầu mà đi chữa cháy nữa. Không những không chữa được ai, mà chính mình cũng bị lửa thiêu cháy. Việc làm của ông Lượm chẳng những không chữa cháy được cho thầy, mà còn mang thầy ra cho người ta nướng nữa, thì thật là hết biết.
Cho nên, suy cho cùng việc ông Lượm làm thật là tối trí, tối dạ, bậy bạ hết sức.
Trong trường hợp này, có khác gì thầy ông bị bỏng nặng đang chữa thương chưa lành, thế mà ông còn đem thầy mình ra dí cho người ta đốt nữa, thì quả thật ông Lượm quá mê muội.
Trong bài viết này ông Lượm còn nói : "Chúng tôi không cần biết thầy Chơn-Quang là người như thế nào, và những người chống đối thầy Chơn-Quang là ai!".
Trời đất ! Chỉ cần qua câu nói này, tự nó đã chứng tỏ ông bị ma hớp hồn và dẫn dắt đi mất rồi.
Ông Lượm nói, ông không cần biết ông Chơn-Quang là người như thế nào, nghĩa là không biết pháp hành của ông ta là ma hay là Phật, là tốt hay là xấu, là chánh hay là tà, mà ông lại đi làm cái việc chữa cháy cho ông ta, chống lại những người muốn bảo vệ sự trong sáng của Phật pháp. Như thế có khác chi ông Lượm đã làm cái việc là hùa với ma để chống lại Phật và Pháp của Ngài.
Ông Lượm không phân biệt được rằng, bản thân ông Chơn-Quang có khói là do lửa ngoài đốt hay chính ông Chơn-Quang là thần lửa, đang dấu lửa trong đít, mà ông Lượm dám ôm mền đi chữa cháy cho thần lửa. Ông phải biết rằng, tánh lửa thì lúc nào cũng cháy nóng và thiêu đốt mọi vật, cũng như tánh ma thì lúc nào cũng muốn phá hại chánh pháp Phật. Vì Phật pháp tồn tại và phát triển thì ma không có đất đứng. Việc ông làm đó chẳng những không giúp ích được gì cho ai, mà chính mình tự đưa thân vào cùng cháy với thần lửa vậy.
Đó chính là chỗ thiếu trí của người ôm mền đi chữa cháy mà không biết nhân do của lửa từ đâu, có nên chữa hay không nên chữa, cũng là chẳng tự biết mình biết người vậy.
Thầy Chơn-Quang mà có chừng mươi đệ tử hết lòng thương thầy như ông Lượm, thì có lẽ thầy ta cũng đã thác từ lâu rồi; mà nếu chưa thác được thì ông sư này ắt cũng muốn mau mau tịch đi cho rồi, kẻo đệ tử nó đem lửa thế gian về thiêu cũng chết.

Tóm lại, việc ông Lượm làm là mù quáng, đầy cảm tính, thiếu suy nghĩ và hết sức bậy bạ !



bullets08.gif - 0.2 KPhê bình bài viết "ÂM MƯU CHỐNG THẦY CHƠN QUANG" - Bài 4
bullets08.gif - 0.2 KPhê bình bài viết "ÂM MƯU CHỐNG THẦY CHƠN QUANG" - Bài 3
bullets08.gif - 0.2 KPhê bình bài viết "ÂM MƯU CHỐNG THẦY CHƠN QUANG" - Bài 2
bullets08.gif - 0.2 KPhê bình bài viết "ÂM MƯU CHỐNG THẦY CHƠN QUANG" - Bài 1
bullets08.gif - 0.2 KQuan điểm của độc giả về "sư" Chơn Quang
bullets08.gif - 0.2 KTrang chính