
III. Ông Chơn-Quang có phải là giảng-sư tà đạo không?
Trong bài viết: "Âm-mưu chống thầy Chơn-Quang" của tác giả Đàm-văn-Lượm, ông Lượm viết:
"Họ cho rằng thầy Chơn-Quang là giảng-sư tà đạo. Thì chúng tôi thử đặt câu hỏi với quí vị. Nếu thầy Chơn-Quang là giảng sư tà đạo, trong lúc đó thầy Chơn Quang vẫn giảng đều đặn ở chùa Từ-Tân, Q.Tân-Bình–TP.HCM trường Cơ-bản Phật-học ở Long-An (chùa Thiên-Khánh) .
Trong khi đó chùa Từ-Tân và trường Cơ-bản Long-An được sự chấp thuận của Giáo-hội Phật giáo Trung ương, cũng như các Tăng-Ni và Phật tử, thiện tri thức đều ủng hộ những bài giảng của thầy Chơn-Quang.
Như vậy những tài liệu phê phán thầy Chơn-Quang là tà đạo thì họ hàm chứa cho rằng Giáo-hội Phật-giáo Trung-ương, Trường Cơ-bản Phật học là tà đạo hết hay sao?" .
Có thể đây là một chủ đề quan trọng và cấp thiết mà chúng ta cần nên làm sáng tỏ, để tất cả những ai tin theo Giáo lý của Phật, thích nghe thuyết pháp Phật, có được chỗ thấy biết rạch ròi, rằng thế nào là chánh pháp Phật và thế nào là ma thuyết, tà đạo. Sáng tỏ được điều này thì mọi người trong chúng ta ắc sẽ không còn lầm lẫn, nhẹ dạï mà có thể tin theo ma thuyết nữa, để cõi này sạch bớt tà đạo, ma giáo, để cội nguồn chánh pháp ngày càng được hưng long, bền vững.
Rất cám ơn ông Lượm đã nêu ra và giúp chúng tôi có được thiện duyên tham gia đề tài này, mà trước tiên để cùng nhau tìm hiểu đâu là chánh-tà, Ma-Phật, sau đó là để ai cũng có được cái nhìn chơn thật, đúng đắn về thầy Chơn-Quang mà không để bị cảm tính ảnh hưởng và chi phối vậy.
Trước hết phải nên hiểu thế nào là một tà sư.
Tà có nghĩa là không ngay thật, không chân chính, là cong vạy, là yêu ma, quỉ mỵ.
Nên nói, tà đạo, tà kiến, tà giáo, tà mạng, tà pháp, vv… tức là đối nghịch lại với chánh đạo, chánh kiến, chánh giáo, chánh mạng, chánh pháp chân thật của Phật, Thế-tôn.
Như vậy, tà-sư là ông thầy theo tà giáo, thuyết tà pháp, sống tà mạng (làm những điều tà vạy), hành tà đạo …vv. để lôi kéo người vào ma nghiệp.
Tóm lại, tà-sư là người dẫn dắt, lôi kéo chúng sanh trước vào ma nghiệp để làm dân ma, phụng sự cho yêu tinh, quỉ mỵ, cho ma vương và đồ chúng; có nghĩa là những gì mà tà-sư làm đều hoàn toàn trái ngược lại với Bồ-tát, là những đệ-tử chơn chánh của đức Phật, là những người đã y theo Chánh-pháp của Ngài mà tu hành và giáo hóa chúng sanh, để đích cuối cùng là đồng thành Phật đạo, giải thoát luân hồi, viên mãn thanh tịnh.
Ai là người hiểu rõ và phân biệt được chỗ chánh, tà này, được gọi là người có chánh kiến. Ai là người vì mê mờ lầm lạc, không hiểu rõ và không phân biệt được đâu là chánh-pháp đâu là tà pháp, đâu là bửu tạng giải thoát của Phật, đâu là chỗ đọa lạc vĩnh kỳ theo ma nghiệp, thì người này được gọi là có chỗ thấy biết tà kiến.
Thế tại sao mấy lúc gần đây trên mạng thông tin đại chúng, người ta lại gán cho Sư Chơn-Quang là tà sư, nghĩa là người của yêu tinh, quỉ mị, là phụng sự cho ma vương và đồ chúng, trong khi ông ta đang mặc áo Phật, ăn cơm Phật, ở nhà Phật, và tự nhận là đang "thuyết pháp Phật"? .
Có thể những lời của chúng tôi là bằng thừa, vì trước đây Đạo-hữu Pháp-Chánh, Cư-sĩ Chơn-Chánh cùng nhiều người khác cũng đã có những bài viết tương tự phân tích tỉ mỉ về chỗ chánh, tà này rồi. Nhưng có lẽ vì trước ma nghiệp vào thân đã quá lậm, nên nay lại có những người mê mờ, cố chấp như ông Đàm-văn-Lượm đứng lên viết bài "Âm-mưu chống thầy Chơn-Quang", dùng những lý lẽ lệch lạc và tà kiến để vừa bênh vực, vừa tán tụng ông sư này. Thế nên để tách bạch trắng đen, tà ngụy, chúng tôi cũng xin tham gia đóng góp thêm một số ý kiến, để mọi người cùng nhận ra một cách rạch ròi chỗ chánh hay tà, ma hay Phật, xuyên qua những bài giảng thuyết của ông sư này.
Muốn biết Ông Chơn-Quang có phải là một tà sư hay không, trước tiên phải xem ông này có thuyết tà pháp không
?
- Trong Đại-Bát Niết-Bàn kinh, Phẩm "Chánh-Tà", đức Phật có dạy :
" Như-lai thì thường trụ, chẳng dời, chẳng đổi, rốt ráo an vui. Tất thảy chúng sanh đều tự sẵn có Như-lai tánh, cũng là Phật tánh.
Nếu có người biết được pháp tạng thâm mật và biết Như lai thường trụ không biến đổi, thì người này chẳng bao giờ vì chỗ lợi dưỡng mà nói Như-lai là vô thường".
Để làm sáng nghĩa hơn những lời trên, Phật đã vô lượng từ-bi mà chỉ dạy thêm cách sâu sắc cho Ca-Diếp Bồ-tát và Thánh-chúng :
"Này Ca-Diếp ! Pháp, chính là Pháp-tánh. Y theo pháp, đó chính là Như-lai Đại Bát Niết-bàn, tất cả Phật pháp tức là Pháp-tánh. Pháp tánh ấy tức là Như-lai. Thế nên Như-lai thường trụ, không biến đổi. Như-lai không bao giờ vô thường biến đổi.
Nếu ai đó bảo rằng Như-lai vô thường, biến đổi thì người này không biết, không thấy Pháp-tánh. Nếu là người không biết, không thấy Pháp-tánh, thì không nên nương tựa kẻ ấy.
Xin nôm na diễn đạt ý nghĩa của những lời khai thị từ-bi tha thiết ấy của Phật, rằng:
- Tất thảy hàm linh hữu tình (chúng sanh) vốn sẵn tự có tánh như Phật không hai, không khác, thường trụ, không biến đổi, chẳng phải có lúc có, chẳng phải có lúc không, chẳng phải do nhờ tu mới có, hay vì không tu mà không có, mà luôn tự sẵn có, vô thỉ vô chung, không sanh không mất, không đến không đi. Tánh Phật này là Như-lai, là nghĩa Như của tất thảy các pháp, là Phật-pháp, là Pháp-tánh, mà cũng là Như-lai Đại-Bát Niết-bàn, là như-như viên mãn thanh tịnh.
Sở dĩ chúng sanh không nhận ra tánh này, chỉ vì mê mờ theo nghiệp thức dẫn dắt, nên mới không ra ngoài chín loài mà thay thân đổi xác làm chúng sanh, phải chịu nghiệp khổ nổi trôi biến hiện trong nhơn quả sanh diệt. Bằng tự ngộ được tánh này, (Tự tánh, Phật tánh, Pháp tánh, Như-lai tánh), liền có chỗ thấy biết chơn thật rằng, tánh này cùng tánh Phật không hai, không khác.
Nếu có ai đó bảo rằng Như-lai vô thường, nghĩa là Như-lai có chỗ đến đi, thay đổi thì chỉ vì một lẽ là người này không biết, không thấy Pháp-tánh, cũng là tự tánh Phật. Với những người như thế, thì không nên nương tựa, gần gũi với họ.
Nghĩa là sao ? - Nghĩa là người nào thấy rõ, biết rõ được chỗ pháp-tạng thâm mật và Như-lai thường trụ không biến đổi, thì người này không bao giờ vì chỗ lợi dưỡng của tự ngã mà nói rằng Như-lai là vô thường cả. Những người như đây chính là những đệ tử chân-chánh, đáng tôn trọng của Phật.
-Bằng ngược lại, người không biết, không thấy được chỗ pháp-tạng thâm mật và Như-lai thường trụ không biến nổi này, nên thường vì lợi dưỡng của tự ngã mà phủ nhận chân lý trên của Phật, rồi cho là Như-lai vô thường, có biến đổi. Hạng sau này là những người theo tà đạo, là con cái của ma vương, mượn hình Phật để thuyết pháp ma chống lại Phật và bôi đen Giáo pháp của Ngài.
Nghĩa là sao ? Nghĩa là Phật muốn nói, những hạng người này còn vì lợi dưỡng của tự thân mà trụ chấp vào tất thảy tướng: sắc, thinh, hương, vị, xúc, pháp. Đã mang thân là Thích-tử xuất gia mà còn cột buộc tới lợi dưỡng, danh lợi, còn chạy theo tất thảy các pháp trần, tức là đi ngược lại chánh pháp giải thoát của Ngài :
"Ly nhứt thiết tướng tức danh chư Phật – Lìa tất thảy tướng tức gọi là chư Phật".Cho nên, Phật khẳng định :
"Bằng lấy sắc thấy ta, lấy âm thinh cầu ta, kẻ ấy hành tà đạo, chẳng thấy được Như-lai".Hai câu trên Phật thuyết trong kinh Kim-Cang Bát-nhã, cũng chẳng khác ý nghĩa khi Ngài nói trong kinh Đại-Bát Niết-bàn
: "Nếu có người biết được pháp-tạng thâm mật và biết Như-lai thường trụ, không biến đổi thì người này không bao giờ vì chỗ lợi dưỡng mà nói Như-lai là vô thường".Chỉ cần xoay ngược lại câu nói trên của Phật, chúng ta có thể hiểu được ý nghĩa thâm sâu của câu nói, rằng, kẻ nào vì chỗ lợi dưỡng của tự ngã mà nói Như-lai là vô thường, thì kẻ đó ắc không biết được pháp tạng thâm mật của Như-lai, cũng là không thấy biết Phật tánh, Pháp tánh; kẻ đó chỉ biết chấp trước vào giả tướng, chạy theo các pháp hư huyễn của trần cảnh, đi ngược lại những gì Như-lai đã dạy bảo hầu viễn ly tử sanh phiền não, thanh tịnh Niết-bàn. Những kẻ trước tướng và đi ngược lại lời dạy của Phật như thế, thì chúng ta không nên nương tựa, không nên gần gũi với họ, vì tâm hạnh của họ theo pháp tà, khó bề mà giải thoát tử sanh.
Qua những lời dạy trên của Thế-tôn, chúng ta cũng có thể hiểu chút ít về định nghĩa đâu là hàng Bồ-tát Thích-tử chơn chánh và pháp hành nào là của Tà-đạo, yêu ma.
b) Còn chỗ thuyết pháp ông Chơn-Quang thì sao, có tương ưng với những gì Phật dạy như trên không ?
Trong nhóm băng
"Các pháp môn tu" cuộn thứ tư (IV) do ông Chơn-Quang thuyết giảng trước đây, ông có nói :"Khi một người họ nhảy được một bước nhảy vọt đó, tâm tự nhiên bất ngờ đoạt được một trạng thái thanh tịnh, rổng rang, thanh tịnh rổng rang, rất là, rất là an lạc, rất là đặc biệt, thì người đó có cái cảm giác giác rằng : "À ! Cái tâm này thanh tịnh từ lâu rồi, không phải mới đây mới có". Có trường hợp, cái người đó có, nên họ buộc miệng nói như thế này, "Tâm ta từ xưa nay vốn thanh tịnh". Nghe câu này ở đâu? Nghe câu này ở đâu ? Nghe ở đâu ? Trong Pháp-Bảo-Đàn đó phải không?
"Tâm ta bổn lai thanh tịnh". Rất nhiều Thiền sư cũng nói như vậy, cho nên đưa ra một cái lý thuyết là "Nơi mình có một cái tâm bất sanh, bất diệt". Phải không ? Nghĩa là mình bị nhiễm ô chứ cái tâm mình nó sẵn thanh tịnh từ xưa, bây giớ chỉ tìm lại.
Tại sao họ đưa ra lý thuyết đó ? Bỡi vì khi mà họ được cái tâm thanh tịnh đó, họ có cái cảm giác là cái tâm này nó đã thanh tịnh lâu rồi, từ lâu rồi.
ĐÂY CHỈ LÀ LỐI HIỂU LẦM
!!! Tôi nói câu này là tôi đụng chạm hết khắp cả từ xưa tới giờ đó. Bây giờ tôi phải giải thích. Là vì cái người mà rơi vào trạng thái đó đó, là cái người đời trước họ đạt cái định rồi, rồi khi sinh lại kiếp này họ mất. Cái người này đó, hồi kiếp trước họ được cái định rồi, họ được cái định rồi, cái sinh qua kiếp này, cái bị quên đi một thời gian, quên đi mấy mươi năm, hai mươi năm, ba mươi năm, rồi cái khi họ tu, cái họ đạt được rất nhanh, thì họ bị cái cảm giác là "À ! Cái này, mình có cái định này lâu rồi, cái thanh tịnh này lâu rồi". Thì nếu mà họ có đạo nhãn riêng (như con ma Chơn-Quang) đó, thì họ sẽ thấy rằng "À ! Tại vì kiếp trước mình được cái định này, nên bây giờ trở lại, nên mình bị cái cảm giác đó".Nhưng mà không, họ, vì họ chưa thấy được điều đó, họ bị cái cảm giác là "Tâm này thanh tịnh lâu rồi". Họ đưa ra một cái "lý thuyết" mới, lý thuyết là "Mỗi con người đều có sẵn một cái tâm thanh tịnh từ xưa, bây giờ chỉ tu để tìm lại". Nên chúng ta gặp cái cảm, cái lý luận đó rất nhiều trong Thiền-tông Trung-hoa, ngay cả Ngài Huệ-Năng cũng lý luận như vậy. Rất nhiều Thiền-sư đều lý luận như vậy. Còn những người mà tu mà đạt được cái định dần dần, cái định bằng như vậy, nhưng vẫn không có cái cảm giác "Tâm này sẵn thanh tịnh". Tại họ mới đạt được cái định của kiếp này, nên họ không có cảm giác đó. Chúng ta nhớ điều này khác đó, cẩn thận cái đó.
Nên chỉ nhiều khi là mình với cái, cái kết quả chủ quan của mình, mà mình lập ra một lý thuyết hẵn, một lý thuyết khác luôn trong đạo Phật luôn, cho nên Thiền-tông tại sao cứ xuất hiện cái câu mà "Tâm ta vốn xưa nay vốn sẵn thanh tịnh" là vì vậy đó. Vì các Thiền-sư mà khi ngộ lại bị cái cảm giác "À ! Cái tâm này sẵn thanh tịnh rồi". Mà đâu có hay rằng, tại vì kiếp trước, cái này là cảm giác của kiếp trước rớt lại, chớ còn người khác không bị đâu.
Thí dụ người khác, tu tiến dần dần, dần dần, cái định bằng như vậy, nhưng không có cái cảm giác là tâm này thanh tịnh lâu rồi. MỚI THANH TỊNH ĐÂY À !!!
Xin tóm-tắt chủ ý những gì ông Chơn-Quang đã nói . Trong đoạn thuyết giảng trên,
ông Chơn-Quang nói năng hồ-đồ, trên dưới lộn xộn, nhiều câu "cái à, cái ê, cà kê dê ngỗng" rất ư là bịa, vì chính ông ta cố tình nghiễn mà không biết nghiễn ra làm sao, để nói sao cho trôi chảy chỗ bịa của mình. Vì ông ta không có chỗ thấy biết như thật, mà chỉ sống và nói trong chỗ tưởng tượng mà thôi.Chúng tôi cũng xin được tóm lược, đại ý những gì ông Chơn-Quang muốn nói : - Ông hoàn toàn phủ nhận, rằng không phải chúng sanh tự sẵn có cái tâm bất sanh, bất diệt, vốn dĩ thanh tịnh. Sở dĩ Lục-Tổ Huệ-Năng và các Thiền-sư nói như vậy, chỉ vì các Ngài "hiểu lầm", chỉ vì các Ngài không có được "cái đạo nhãn" như ông ta (đạo nhãn của ma Chơn-Quang?). Chứ nếu các Ngài mà có được đạo nhãn như ông ta, thì tự biết rằng cái tâm này nó thanh tịnh từ từ do tu như ông ta mà có và cũng "chỉ mới thanh tịnh đây à". Vì chỗ hiểu lầm này (?!) mà ngài Huệ-Năng và các Thiền sư mới lập ra cái "lý thuyết" này. Ông cũng không quên nói rằng, ông chấp nhận đụng chạm hết thảy, đụng chạm từ trên xuống dưới, đụng chạm cả từ xưa cho tới ngày nay, nghĩa là chấp nhận đụng chạm từ Phật đến các Đại Bồ-tát, đến chư Tổ, cho chí đến các Thiền-sư đắc Pháp từ xưa tới nay.
Trời ơi là trời! Ông Chơn-Quang ơi là ông Chơn-Quang! Ông chỉ có cái miệng hôi hám, nhơ uế, tà đạo để cho yêu ma chúng nương gá vào mà nói bậy, nói bạ, không Tổ không Phật. Ông không sợ bị vĩnh kỳ trong vô gián địa ngục sao ông? Ông dám làm cái việc đại nghịch là hủy Phật, đốt Pháp, phỉ báng cả Phật lẫn chư Tổ mà không sợ bị ngàn đời trước vào khổ nghiệp của ác đạo sao ông?
"Cái tâm bất sanh bất diệt tự sẵn có của hàm linh chúng sanh hữu tình" là do chính Phật thuyết trong tất thảy các kinh "Đại-thừa Phương-Đẳng Đại-Giải-thoát" đó ông à, không phải chỉ có Huệ-Năng Lục-Tổ hay các Thiền-Sư sau này nói ra đâu!
Tùy không gian và thời gian, tùy căn cơ duyên phước của những người nghe pháp mà Phật đặt tên cho nào là Như-lai viên-giác, nào là Bất nhị Pháp-môn, nào là Đại-bát Niết-bàn, nào như-lai tạng, mảnh tâm Kim-cang. . . vv và vv, nhưng không ngoài ý nghĩa chỉ một tánh này : "Hàm linh hữu tình luôn tự sẵn có cái tâm bất sanh, bất diệt vốn dĩ thanh tịnh, cũng là Phật tánh".
Ông phải biết rằng, Phật mà có thị hiện cõi này, cũng chỉ vì một "đại sự nhơn duyên" là chỉ giùm ra cho chúng sanh hữu tình để ai ai cũng thấy biết tự mình sẵn có cái tâm bất sanh, luôn thanh tịnh, luôn tồn tại, vô thỉ vô chung, không sanh không diệt này như Phật không khác đấy.
Đó là đại sự nhơn duyên. Đại sự nhơn duyên này của Phật, và của cả ba đời chư Phật cũng chỉ vì một lẽ này thôi. Và ròng rã lận đận suốt bốn mươi chín năm trường của Thế-tôn đi đây đi đó giáo hóa chúng sanh cũng không ngoài vì một lẽ tối trọng đại này mà thôi.
Cả một hệ thống Giáo-lý Bát-nhã của Phật-Tổ mà ông cũng muốn đạp đổ nữa, thì làm sao mà ông có thể ăn cơm Phật, mặc áo Phật, ở nhà Phật một cách ngang-nhiên như thế kia?. Làm sao mà Giáo-hội còn dung dưỡng được cái thứ ma chúa đang cố tình dùng ma thuyết đạp đổ chánh pháp của Như-lai?
Đây không phải là cái
"lý thuyết/tức sanh diệt pháp" như ông nói đó, mà phải nói đó là chân-lyù, là lẽ chơn thật bất biến, bất di, bất dịch, vô thỉ vô chung, là thường trụ đó ông à. Dù ông Chơn-Quang có chết đi, sống lại muôn-vạn-ức kiếp đi nữa thì lẽ này "Hàm linh hữu tình ai cũng đều tự sẵn có Phật tánh, ai cũng đều tự có sẵn cái tâm thanh tịnh, cũng là tự sẵn có cái tâm bất sanh bất diệt như Phật kia" cũng không thay, không đổi, là thường trụ, là bất biến. Đây là chân lý tối thượng, không hai không khác được.Một người tu Phật chân-chính, phải thấu tỏ và tuyệt đối tin tưởng chỗ này. Đây chính là chỗ mà đạo Phật khác hơn hẵn tất cả các Tôn-giáo khác trên thế-giới từ xưa tới nay và mãi mãi về sau:
"Ta là Phật đã thành, chúng sanh là Phật sẽ thành", vì cùng đồng Phật tánh.Chỗ đại sự nhơn duyên này của Phật, cũng là Phật pháp, mà chúng sanh nếu biết thành tâm thành ý nương cậy vào đó, dùng
Tự-lực tự tu để Tự-Chứng, cũng là nương theo pháp hy hữu của Ngài mà Tự khám-phá ra chỗ Tự sẵn có bất sanh bất diệt của chính mình kia, thì liền thấy cùng một tánh như Phật không khác. Có nghĩa là, khi mê không tỏ tánh thường trụ, bất biến này thì làm chúng sanh, nổi trôi trong sanh diệt của nhị nguyên nhơn quả. Khi ngộ chợt nhận ra nó, liền tự thấy biết nó sẵn có nơi mình từ thuở vô thỉ, cho đến vô chung cùng Phật không khác không hai, liền đồng như Phật một tánh. Đó chính là chỗ mà chư Tổ thường nói không tu, không chứng mà vẫn có chỗ đắc thành, chỉ vì chúng sanh có mê, có ngộ. Nghĩa là dù mê, ai cũng vẫn sẵn có tánh Phật bất sanh bất diệt, như như thanh tịnh này mà không tự biết. Khi ngộ thì liền tỏ được tánh này, tự sẵn có, cùng một tánh thể như Phật không khác không hai.Thật tình chúng tôi không biết tại sao ông Chơn-Quang thuyết tà-pháp, hành tà-đạo, không những pháp hành của ông ta đi ngược lại với Giáo-lý và luật nghi của Thế-tôn, mà còn cố tình đạp đổ cả một hệ-thống thuyết Bát-nhã, thế mà còn có những người mê muội, lầm than như ông Đàm-văn-Lượm, còn đem văn chương chữ nghĩa ra tán tụng, bào chữa cho việc làm "thiêu Phật – đốt Pháp" của con ma chúa này . Ông Lượm viết "sự đức-độ và lòng từ-bi của thầy Chơn-Quang khiến cho mọi người kính trọng và qui ngưỡng". Hoặc viết "ngay bản thân chúng tôi khi nghe qua những băng giảng của thầy Chơn-Quang, giúp chúng tôi thức tỉnh, giải tỏa những bế tắc trong sự tu hành" . Hoặc viết "khi nghe những băng giảng của thầy Chơn-Quang, chỉ cần một chút thiện căn , giúp trở về thực tại, tăng niềm tin, thoát ra những bế tắc của cuộc sống".
Thưa ông Đàm-văn-Lượm ! Qua đoạn "thuyết pháp ma" của ông Chơn-Quang như vừa nêu, Ông thâu lượm được những gì hay ho, bổ ích để có thể giúp ông
"trở về thực tại, tăng niềm tin, thoát ra những ách tắc của cuộc sống?". Hay là chỗ thuyết của con ma chúa này sẽ làm cho ông cũng hóa thành dân ma, để thêm một con ma vào trận cùng chống phá Phật và Pháp của ngài ?.Pháp hành của ma vương là luôn chực chờ để có dịp ra tay hủy Phật, báng Pháp, đạp đổ giáo lý giải thoát của Thế-tôn, dẫn dắt người vào ma đạo. Thế mà ông cho tà-sư này là từ bi, đức độ thì chính ông cũng là thứ ma con đang "hộ ma" để theo đóm ăn tàn mà thôi. Vì nặng vô minh và nghiệp chướng nên những người như ông Luợm khó thoát ra khỏi được bàn tay mê hoặc của ma vương. Mê mờ như ông thì chỉ còn cách là làm dân ma mà thôi, vì hết thuốc chữa vậy.
Ông còn viết: "Thật sự chúng tôi đã biết đạo Phật đã lâu, qua nhiều năm nghiên-cứu kinh điển Nguyên-thủy cũng như kinh-điển Đại thừa".
Chỉ một chỗ đâu là pháp ma, đâu là pháp Phật mà ông còn mê mờ tối tăm không nhận ra được,(vì ma giỏi che dấu) lại còn đem "sở học" ra loè người.
Ông khổ công nghiên cứu lung tung như thế, chắc là cũng có chỗ thọ giáo với ông Chơn-Quang, nên bao năm qua cũng thành công cốc, vì tới giờ này, qua bài viết của ông, tự nó thể hiện, ông không chỗ dính dấp với Phật đạo, mà đang nương tựa, gần gũi với ma đạo mà thôi.
Có thể qua bài viết này, cũng có người trách cứ, rằng sao lại nói nặng thế ?
Thưa : - Với những bậc chân tu, trong sáng, những người con Phật chân chính, luôn quên mình vì sự nghiệp giải-thoát chúng-sanh mà thuyết pháp Phật để độ người, thì chúng tôi luôn kính ngưỡng, tôn trọng. Vì đó là những đệ tử đáng tôn trọng của Phật, là đại diện thanh tịnh cho cả ba ngôi Tam-bảo. Nhưng với bọn yêu ma quỉ mị, luôn luôn đi ngược và dẫn dắt, dụ dỗ người khác đi ngược lại chánh pháp Phật, mà phàm tình khó thấy biết vì giỏi che dấu, thì chúng ta không nên nương tay . Vì đó là ma núp bóng Phật đang hành tà đạo, đang vì lợi dưỡng riêng tư, đang rình rập, chực chờ để lôi kéo người nhẹ dạ vào ma nghiệp, chứ có phải là đệ tử đáng tôn trọng của Phật đâu mà kính ngưỡng.
Như-Pháp.
Phê bình bài viết "ÂM MƯU CHỐNG THẦY CHƠN QUANG" - Bài 4
Phê bình bài viết "ÂM MƯU CHỐNG THẦY CHƠN QUANG" - Bài 2
Phê bình bài viết "ÂM MƯU CHỐNG THẦY CHƠN QUANG" - Bài 1
Quan điểm của độc giả về "sư" Chơn Quang
Trang chính