
II. Dùng bùa chú để mê hoặc.
Ông Đàm-văn-Lượm viết : " Khi họ cho rằng thầy Chơn-Quang dùng bùa chú để mê hoặc các Tăng Ni và Phật-tử , làm CIA cho Mỹ. Nhưng tại sao ? Chính quyền sở tại nơi thầy Chơn-Quang thường trú cũng như những nơi thầy Chơn-Quang giảng pháp, họ vẫn không có ý kiến gì mà tiếp tục ủng hộ".
Trước khi đề cập tới chuyện "ông Chơn-Quang có dùng bùa chú để mê hoặc ai không?" chúng tôi xin có vài lời về chỗ nhơn quả mà ông Lượm có nói tới trong bài viết của ông ta, nhưng ông không đưa vào các tiêu đề chính mà ông đã đặt ra.
Thưa ông Lượm. Chí ít là ở phần đầu và phần cuối cùng của bài viết
"Âm-mưu chống thầy Chơn-Quang", Ông có đề cập tới lẽ nhơn quả.Phần mở đầu, Ông viết :
"Bên cạnh đạo lý vô ngã, đức Phật thường hay nhắc đi nhắc lại về luật nhân quả, có nghĩa là đức Phật muốn nhắc nhở chúng ta luôn thận trọng mỗi khi muốn làm điều gì, ngay cả trong đời sống tu hành cũng vậy. Luôn lấy trí tuệ soi đường đại bi, hòa nhập vào cuộc sống. Nhưng phải biết nhân quả một cách sâu sắc".Ở cuối bài, Ông viết
: " Tuy nhiên, điều mà khiến cho chúng tôi bận tâm, ưu tư là một số các thầy là Tu-sĩ lại không hiểu lời dạy của đức Phật một cách thấu đáo cũng như sự chi phối của Luật Nhân-Quả. Nhưng để cho bản năng tham lam, ích kỷ thúc đẩy sai sử nên không biết đâu là lẽ phải, chân lý. Chính bản thân họ phải chịu quả báo với việc làm sai lầm đã đành, họ còn lôi kéo thêm nhiều người vào những sự sai lầm ích kỷ đó".
Chủ ý của Ông Lượm khi đem thuyết nhơn quả "vay trả – trả vay" ra nói ở đây, là dùng nó làm con ngáo ộp để hù dọa, "trù ẻo" những người nào đó đã làm cho Thầy Chơn-Quang của ông ta điu linh, tan tác: "không có ai cúng dường cho thầy", " thầy bị cô lập kinh tế", "đem thầy ra làm mồi để nhử cọp" cũng như "thầy sẽ không có đất đứng trong lòng Phật tử".
Ông Lượm đã dùng lẽ nhơn quả của Phật thuyết để vừa bênh vực cho thầy mình, vừa hù dọa những người yếu bóng vía không rõ thế nào là lẽ nhơn quả, như chính ông ta.
Vì chính Ông Lượm cũng không rành thế nào là lẽ nhơn quả, thể hiện ngay trong bài viết
"Âm-mưu chống thầy Chơn-Quang", nên mục đích bài viết của Ông liền bị phản tác dụng; nghĩa là thay vì hù doạ, rủa sả, trù eỏ những người mà ông Lượm cho là có chủ ý làm hại thầy mình, thì chính bài viết này quay lại hù dọa, rủa sả, trù ẻo thầy Chơn-Quang của ông ta, cũng như chẳng khác nào ông ta lột áo thầy mình ra để cho người ta đếm sẹo vậy. Ông Lượm thật là tối trí, tối dạ! Thế mà Ông còn mượn chữ nghĩa để lòe người, rằng : "Lấy trí tuệ soi đường đại bi hòa nhập vào cuộc sống".Lời vàng là như thế thật, nhưng riêng Ông Lượm, trong trường hợp này thì chẳng thể hiện được chút trí tuệ nào. Bỡi nếu Ông là người trí, ắc không làm cái việc mang mền sẵn có tẩm dầu mà đi chữa lửa. Không những không giúp gì được cho thầy mình, mà còn làm cho thầy mình mau cháy tiêu hơn.
Ông biết viết rằng:
"mặc dù bị chống đối, nói xấu rất nhiều phía hướng về thầy, nhưng chúng tôi vẫn nhận thấy thầy Chơn-Quang không bận tâm đến những điều thị phi đó, ngược lại thầy không buồn giận mà vẫn trải lòng từ bi đến với họ",có nghĩa là Ông biết thầy mình làm như thế là phải, nhưng tại sao Ông không bắt chước thầy?Ông biết khen chỗ không bận tâm của thầy ông là phải, là không ngoan, sâu sắc. Nhưng còn chính việc làm của ông Lượm thì sao? Ông hoàn toàn làm ngược lại, nghĩa là nhà đang cháy Ông còn chế dầu vào lửa. Ông chê bai, trù ẻo những người muốn đốt thầy Ông là phải, vì Ông nóng ruột. Điều này ai cũng có thể thông cảm cho ông.
Nhưng việc Ông thách thức người ta :
"Họ cho rằng thầy Chơn-Quang lừa đảo 20.000USD nhưng tại sao trong tài liệu không ghi rõ họ tên và địa chỉ những Phật-tử bị hại, để giúp cho mọi người dễ tìm hiểu. Đồng thời tại sao không làm đơn gởi ra tòa để kiện thầy Chơn-Quang về tội lừa đảo mà phải tung tài liệu vừa mất thời gian lại vừa tốn tiền". vv… và …vv.Chẳng lẽ Ông Lượm rất muốn thầy Chơn-Quang của Ông nổi tiếng khắp nơi trên thế giới ư? Có lẽ Ông Lượm quên rằng, việc nổi tiếng của một thầy tu, dù là tiếng tốt hay tiếng xấu, cũng đều là chướng ngại cho hành trình tiến tu của người đó, vì chỗ nổi tiếng này cũng là sợi dây trói buộc người đó dính mắc với nhơn quả nhị nguyên.
Ý tốt của Ông đối với thầy, đã bị phản tác dụng. Thầy ông hiện như ở trên ngọn cây cao, muốn xuống đất cho an ổn, Ông không đem thang mà bắt cho thầy xuống đã đành, Ông còn rung cây để chỉ cho mọi người thấy thầy ông tài ba không ai sánh kịp. Ông có biết việc làm "thiếu trí tuệ" của ông đã làm cho thầy ông muốn chết ngất vì sợ rớt té tan xương nát thịt chăng? Việc Ông làm đối với thầy mình, rõ ràng là cây muốn lặng mà gió chẳng muốn ngừng. Ông chính là gió to khi nhà đang cháy đấy ông Lượm ạ.
Lúc này lòng Thầy quá chán ngán "cái thế giới của cõi người mình", muốn phủi tay "trở về lại cái "Thế-giới vô hình đầy đẹp đẽ và chân lý" của những kiếp trước của thầy, cho an ổn, hay muốn an thân, ẩn dật, không thích ai nhắc nhở tới tên mình. Nhưng cái ông đệ tử Lượm của thầy nào có để cho thầy được yên đâu. Ông ta hung hăng, ngu tối ôm thầy mình ném trên võ đài, rồi khua chiêng gióng trống đòi người ra thách đấu với thầy, để cho ông Lượm và mọi người cùng thấy rõ trắng đen, ai hơn ai thua cho bõ ghét.
Ông Lượm tin rằng thầy Chơn-Quang của mình là một vị thánh sống, đã từng ra vào nhiều lần, nhiều đời trong cái "thế-giới vô hình" nào đó mà ông Lượm ao ước và tôn thờ, rằng thầy mình có thần thông, phép lạ, đánh đâu thắng đó như trong chuyện Phong-thần, nên ông Lượm mới hung hăng, thách thức lôi thầy mình ra dứ để đánh nhau với người khác.
Ông Lượm đâu biết rằng, ngoài trời còn có trời (vì còn trong nhơn quả).
Đã chắc gì ai hơn ai đâu mà Ông ôm thầy mình ra dứ đá nhau với thế-gian. Ông quên một điều, thầy ông là một tu sĩ mà. Thân tâm và số phận của Ông có phải là chính thật như thầy Ông đâu mà Ông khẳng định chắc chắn chuyện đúng sai, phải trái. Bỡi đã làm người thì ai cũng có lúc, có chỗ sai sót lỗi lầm. Do Ông quá sùng bái thầy Chơn-Quang của Ông, xem ông ta như một ông Thánh sống nên Ông mới mù quáng, và chủ-quan như thế. Ông đâu biết rằng, việc Ông đứng ra thách thức thế-gian "đấu đá" với thầy của ông, chính là vạch áo thầy mình cho người ta đếm sẹo, ôm thầy mình ném trên võ đài cho thầy nhừ đòn vì bị bề hội đồng mà ông không nghĩ tới. Đó chính là chỗ tôi muốn nói, Ông chỉ được cái hung hăng ngoài miệng, chứ thật tình thì rất tối trí, tối dạ. Thế mà nói ra một câu thì nào là thấy rõ chân-lý, nào là trí tuệ vô biên..., toàn là lời nói suông, như vẹt học nói tiếng người không khác.
Qua bài viết "ôm mền ướt dầu đi chữa cháy"của ông, có thể thầy Chơn-Quang của Ông trong một lúc nào đó sẽ thấy thấm thía việc Ông làm hôm nay, cũng như tự tủi thân, ngán ngẫm mà ân hận cho ngày xưa khi thâu nhận ông Lượm làm đệ tử. Có thể thầy sẽ than thở
: "Thà làm học trò người khôn, còn hơn làm thầy mấy kẻ ngu", đó là trường hợp của Ông đấy, ông Lượm ạ.Cũng chưa hết, ngay những sự kiện mà ông đề cập trong bài viết của Ông, Ông cũng không có trí để nhận ra nhơn quả ở chỗ nào, nên vô tình chính mình phủ nhận nhơn quả; không biết thế nào là lý duyên khởi, nên chính Ông Lượm rất dễ bị lầm mà làm thân thích với ma đó .
Nhơn quả trong đây chính là lửa và khói. Có nghĩa là có lửa tất có khói, hay nói ngược lại, không có lửa ắc chẳng có khói. Có nhân ắc có quả, nhân không tất quả không.
Ông Lượm nên thật bình tâm mà chiêm nghiệm sâu xa về chỗ lửa và khói này. Nghĩa là tìm cho ra cái nhân từ đâu sinh lửa để mà có khói, để giờ này Ông phải cay mắt vì cái khói này, chứ chẳng thể nói hai tiếng nhơn quả suông ngoài miệng, thì ai cũng có thể nói được như Ông, mà chẳng giải quyết được gì.
Một đóm lửa rất nhỏ cũng có thể làm cho một lâu đài thiêu rụi thành tro. Đó là có nhân lửa (dù nhỏ) nên mới có qủa là đống tro tàn. Cũng như Ông nói, thầy Chơn-Quang của Ông không có đất đứng (quả) vì những tài-liệu bắt nguồn từ một số Tu-sĩ ở khu vực Long-thành – Đồng-Nai bôi lọ, triệt hại (nhơn) thầy Chơn-Quang của Ông.
Nhưng sâu xa hơn nữa mà có lẽ người viết bài này và kể cả Ông cũng không biết (vì tôi cùng ông đâu phải người trong cuộc mà biết), là nhơn nào đã cho qủa là cái đóm lửa nhỏ kia, để quả này trở lại làm nhơn , làm cho tòa lâu đài kia phải bị thiêu rụi (quả). Cũng như nhơn nào làm cho những ông thầy đã ly gia cát ái, đang an ổn tu hành để mong thành Phật đạo ở Long-thành Đồng-nai kia phải đứng ra làm cái việc đốt cháy thầy Chơn-Quang của Ông. Ông không thể nói một chiều đầy cảm tính, chủ quan và thiên lệch rằng tại vì thầy Chơn-Quang của Ông tuổi trẻ mà tài cao, lại giảng đạo quá hay quá giỏi, băng giảng của ông ta bán chạy khắp nơi trong nước và hải ngoại, ông ta nổi tiếng khắp thế giới, nên người ta mới ganh tỵ, mà làm như thế. Chắc chắn vấn đề không phải chỉ ở chỗ đơn giản, một chiều và đầy chủ quan như lối suy nghĩ "không được trí tuệ lắm" của Ông đâu.
Bỡi nếu nói, giảng đạo hay mà người ta ganh tỵ thì cả nước này đâu phải chỉ một thầy Chơn-Quang của Ông giảng hay đâu. Vô khối người giảng còn hay và đúng pháp gấp ngàn lần thầy Ông nữa kìa, nhưng họ có bị ai ganh tỵ hay "được" nổi đình nổi đám như thầy của Ông đâu!
Hoặc nói vì thầy Ông nhờ bán băng chạy, đắt như tôm tươi mà giàu có hàng nhiều tỷ đồng nên người ta ganh tỵ, vì trâu buộc ghét trâu ăn, thì cũng không có lý, vì có khối người còn giàu có hơn ông ta nhiều, mà có ai bị đốt như người ta muốn đốt cháy thầy của Ông đâu!
Theo tôi, sở dĩ có rất nhiều người giảng pháp, viết cũng như nói, cũng như giảng pháp mà chẳng nói chẳng viết, còn hay hơn thầy Ông nhiều, nhưng không phải ai cũng đều bị tai tiếng, búa rìu dư luận, bị người ta muốn đốt như Thầy của Ông, chỉ vì một lẽ là những người đó không coi cái ngã của họ là gì cả, không muốn được "nổi tiếng" (danh), không muốn giàu sang, sung sướng cho bản thân (lợi), còn thầy của Ông thì làm ngược lại, dính mắc đủ thứ. Người mà trước vào lợi danh rồi thì chẳng khác ngựa buộc vào xe, ắc bị lợi danh sai khiến (giàm danh, khóa lợi).
Cho nên, theo lý mà nói, do Ông chẳng phải là người trong cuộc nên không biết rõ như thật việc làm của thầy mình. Những điều Ông nói trong đây nên để đích thân thầy của Ông nói thì trúng nhứt, còn thầy không nói thì thôi vậy, ai hiểu sao cũng được, thế mà lại hay, cứ ngậm miệng, chịu đấm ăn xôi là tốt nhứt. Hơn là cái đống rác tự nó đã thối tha, đã quá ô nhiễm, đáng lý ra nên chôn sâu nó vào lòng đất thì hơn. Đằng này, đệ tử ruột của thầy lại moi lên, banh bươi ra làm chi để cho bàng quang thiên hạ nhìn vào mà bịt mũi, há đó chẳng phải là Ông đã lột áo thầy mình cho người ta đếm sẹo hay sao?
Chưa hết, Ông lại còn đem chính thầy ông ra mà thách đấu, mà dứ cho người ta đá nhau với thầy của Ông, để thoã mãn cái háo thắng của ông, xem ai thắng ai bại cho biết, thì thật là bậy bạ hết sức. Đó chính là chỗ mà tôi nói Ông quá vụng về và thiếu trí tuệ vậy.
Ông không biết như thật nhân lửa từ đâu ra để có khói mà làm cay mắt ông. Ông chỉ suy đoán bằng cảm tính, thì chỗ suy đóan này sẽ trói buộc Ông đấy, vì tự ông mê mờ trong nhơn quả. Lúc sống, chỗ trí tuệ này của ông còn không có, không biết phân biệt nhơn quả ở chỗ nào, lẽ nhơn quả ra sao, thế nào là tận cùng của phải cùng chẳng phải, nên chỉ biết nhắm mắt giong ruổi theo cái tâm chất chứa vô minh, mê mờ dẫn dắt. Đến lúc chết thì vô minh lại càng dày thêm, mê lầm càng hơn nữa, nên lại càng khó thoát sự xô đẩy, trói buộc của hoặc nghiệp.
Cái chỗ cay mắt trói buộc tâm Ông lúc này sẽ dính bám theo Ông suốt đời, vì Ông không thấy rõ cái nhơn nào, từ đâu ra mà sanh lửa kia. Đây là ách giữa đàng đem mang vào cổ đấy. Bằng ngược lại, nếu Ông sáng suốt nhận ra được cái nhân gây ra lửa để có khói làm cay mắt Ông, thì cũng có nghĩa là liền đó khám phá tự chính tâm mình, liền đó tự thấy vô can mà buông bỏ, không chỗ dính dấp, liền thấy hết cay. Không thấy cay là không chỗ cột buộc, dẫu nói, cũng chẳng chỗ dính dấp, vướng víu như Ông bây giờ.
Bằng thấy nhà cháy rồi nóng ruột, khởi tâm đổ vấy đổ vá cho xóm giềng, nghi ai chỉ nấy, rằng người đó có ý hại mình, (để tâm lại càng bị trói buộc thêm), mà không ngờ rằng ngay trong nhà mình tự đã sẵn có mầm cháy.
Cho nên, không nên vì cảm tính thiên lệch mù quáng, ngờ tội người, mà chẳng biết lỗi mình. Đó chính là vì vô tình mà gieo nhơn, nên ắc sẽ phải gặt quả đấy Ông Lượm ạ.
Một chút nhơn quả chỗ này Ông cũng còn không thấy, thế mà trong bài viết Ông dùng toàn danh từ đao to, búa lớn : nào là chân-lý, vô ngã tuyệt đối, trí tuệ vô biên, phải hiểu nhân quả một cách sâu sắc..vv. Có thể gọi Ông là "nhà chơi chữ" vậy.
Nhờ đọc bài "Tổng-hợp tin tức" của ông Lượm, mà chúng tôi biết thêm nhiều điều mới lạ về cái ông thầy Chơn-Quang này, nên liền có suy nghĩ : không biết trên thế gian này có được bao nhiêu người tiếng tăm, đình đám như ông Chơn-Quang?
Một Tỳ kheo, đệ tử xuất gia của Phật tại cái nước Việt-nam nhỏ bé này, mà lại nổi tiếng khắp hoàn cầu, đến như cái ông Tổng-thống ham của lạ đầy tai tiếng kia của nước cờ hoa có lẽ cũng không đình đám bằng. Theo tôi nghĩ, cả nước mình mà có chừng mươi ông như ông này thì chắc là loạn mất. Việc làm của ông này (như trong tài liệu của ông Đàm-văn-Lượm viết), nếu triển khai ra tình tiết thì có thể viết thành một pho sách vĩ đại cỡ Đông-Châu liệt quốc chứ chẳng không.
Đọc bài "Âm-mưu chống thầy Chơn-Quang" của ông Lượm, chúng tôi có cảm tưởng rằng, đối với ông Lượm thì Thầy Chơn-Quang của ông ta là một bậc siêu phàm, xuất thế, một vị thánh sống không hơn không kém; không việc làm nào của ông này là không hay, không giỏi, không thánh, chẳng ai bằng.
Trong khi đó, ông Lượm đâu biết rằng, trước mặt các Ni-sinh còn trẻ tuổi, ngây thơ trong trắng, ở trường Phật học Cơ-bản, ông Chơn-Quang
"thuyết pháp Phật???!!!" về lý âm dương, mà trong đó Ông Sư tuổi trẻ tài hoa nói toàn chuyện đực cái, trống mái,đàn ông đàn bà, tinh trùng, kích thích tố nam -nữ, lại đến chuyện thế giới vô hình, yêu tinh, tà ma quỉ mị, rồi tới chuyện tính dục và kinh nghiệm tình dục, mổ xẻ giới dâm, lại còn định nghĩa thế nào là khoái lạc rất mạnh, thế nào là luyến ái, tham dục (Chướng ma đời mạt pháp – Chơn-Chánh), nay lại đến chuyện "khói lửa"; một ông thầy tăng, ngoài ba y, một bát, và cái toạ cụ còn có thêm chín tỷ đồng và hai cái "sợ" (sợ cướp cứa cổ, và sợ đàn na tín thí không cúng dường nữa vì biết mình quá giàu). (Thông tin trên do ông Lượm tổng hợp trong bản tin Âm-mưu chống thầy Chơn-Quang).Chưa hết, còn chuyện có lẽ nay mai phải ra tòa án tranh chấp dân sự cấp "quốc tế" nữa vì ông đệ tử Lượm thách thức thế gian. Nếu đó là sự thật, nếu có người đưa đơn kiện thiệt về chuyện giao dịch không trong sáng 20.000USD gì gì đó thì đúng là đình đám, nổi tiếng không sai (chính Ông Lượm viết ra chuyện này chứ nào ai có biết!). Tới lúc đó thầy của Ông mới thật sự nổi tiếng, và cả Ông nữa, vì ai cũng biết Ông là người muốn moi vụ này ra mà.
Cũng còn chưa hết, lại phát sinh chuyện động trời "LÀM CIA" cho Mỹ nữa chớ.
Lại cũng chưa hết, còn cái vụ bùa ngải chú trớ lừa đảo tình, tiền nữa chớ. Ôi thôi không sao kể hết.
Thật không biết cái ông sư Chơn-Quang này có phải là thần lửa hóa thân ra hay không, cũng chẳng biết ông ta dấu lửa ở chỗ nào mà quanh mình ông sư này khói đen ngui ngút. Cũng có nhiều người nhảy vô cứu ông, vì nghĩ rằng người ta dí lửa đốt đít ông ta, nhưng người cứu cùng người được cứu đều bị bỏng, vì lửa không đâu xa, mà chính ngay từ ông thần lửa. Than ôi.
Xét cho cùng, đọc sử sách kim cổ cũng nhiều, nhưng chúng tôi chưa từng thấy một ông tăng nào phải
"bị nổi tiếng" khắp thế giới như ông này. Thật tội nghiệp.Nhơn sinh trong đời chỉ có hai mối thắt có thể làm chết người, đó là Sắc-Tài và Danh-Lợi. Xét ra ông tăng này bị cả hai cái thòng lọng trói thân (Nổi tiếng và chín tỷ) ắc là khó thoát, khó thoát.
Bỡi ông ta đi tu mà không dám bắt chước hạnh lành của Đại Đệ-tử Phật, Đệ Nhất Đại Đầu-đà Ca-Diếp chỉ có cái bình bát và y rách che thân, sống thì gốc cây, gò mả, chẳng ai biết tới nên đắc quả liền trong đời.
Còn thầy của ông Lượm thì ngược lại, tuy cũng ba y, một bát và cái tọa cụ (không thể mặc quá ba bộ áo một lần vì nóng bức, không thể ăn một lần với hai cái bát vì không còn tay cầm đũa, mỗi lần ngồi chỉ một chỗ đặt thân) ,chỉ thêm có chín tỷ đồng và sự nổi danh chút chút khắp hoàn cầu (theo lời ông đệ tử Lượm) mà phải khốn đốn, điu linh như thế này.
Khốn đốn là lẽ đương nhiên, vì đó là lẽ nhơn quả đấy ông Lượm ạ.
Thành Phật để Niết bàn tịch diệt, lìa dứt sanh tử luân hồi thì ông này cũng muốn, nên mới xuất gia làm tăng . Làm Tiên cõi thế (có tiền mua tiên cũng được), có lợi có danh ông này cũng thích nên trước vào thân đủ thứ (tiếng tăm vang dội khắp nơi và chín tỷ đồng đều có đủ – tài liệu trong bài viết của ông Đàm-văn-Lượm) .
Phật thì dạy rằng, hãy thể hiện vô ngã và tu nhứt thiết pháp lành để thành Phật; bằng thân tâm còn cấu trước tham, sân, si thì vĩnh kỳ đọa lạc vào đường khổ của sanh tử luân hồi.
Hai con đường đi hai nẻo hoàn toàn trái nghịch nhau, như sáng với tối, chỉ được chọn một chứ chẳng thể bắt cá hai tay. Bằng bắt cá hai tay thì không những khó bề thành Tiên thành Phật đã đành, mà dao thớt kia đang chực chờ là đằng khác.
Có người hỏi : - Không thành Tiên thành Phật thì thôi chứ làm gì phải động tới dao thớt ?.
Đáp : - Người bình thường có khi chẳng động, hay nói cách khác, dao thớt động hay chẳng động tùy nhơn gieo mà có quả dữ, lành. Còn người xuất gia, thân làm Thích-tử, tu hạnh Bồ-tát thì lại khác,bỡi chẳng phải như người bình thường vậy
Bỡi thế, việc thầy của ông Lượm muốn được trọn cả đôi đường, nên mới ra nông nỗi này là phải lẽ thôi, vì không chịu làm đúng như lời Phật dạy, vì "biết mà cố phạm".
Bùa ngải, chú trớ cứu người hay hại người thì chưa ai biết, chỉ biết trước mắt nó chẳng thể cứu người vẽ bùa, cầm ngải.
Ăn cơm Phật, mặc áo Phật, dùng nơi tôn nghiêm, thanh tịnh của Phật mà thuyết ma pháp; nói tòan chuyện ma quái, yêu tinh, dâm ô, bại hoại. Lâu nay ông ta "độ" được bao nhiêu người làm dân của ma thì chưa biết, chứ trước mắt thì ông tăng nầy ắc khó tránh phải bị khốn thân vì danh và lợi rồi. Chắc là đợi ma cứu ông ta thôi. Đây chính là nhơn quả đó ông đệ tử Lượm của thấy Chơn-Quang ạ.
1. Dùng bùa chú để mê hoặc.
Chưa nói tới chuyện bùa chú để lừa gạt ai, mà chỉ nói riêng về hai chữ mê hoặc trong đây. Theo tôi, việc ông thầy này giảng pháp mà nói toàn chuyện dâm ô, bại hoại, kích động tính dục, thế giới vô hình, tà ma quỉ mị cho những Ni-cô, Ni sinh trẻ tuổi trong các trường Phật học Cơ-bản nghe, thì đúng là ông này đã
mê hoặc người khác rồi đó. Nếu quả thật ông ta mượn chuyện hành đạo thuyết pháp Phật mà nói toàn những chuyện bậy bạ thô tục như thế, lại có chứng cớ đàng hoàng như có thâu băng chẳng hạn thì không những ông này có tội trong chỗ tâm linh với Phật đạo đã đành, mà đối với thuần phong mỹ tục nước nhà, ông ta không sao tránh khỏi bị đạo đức, luân lý và cả pháp luật lên án (tội quấy rối t.d, tuyên truyền mê tín nhảm nhí).Không biết những bài thuyết giảng tà ma yêu mị như "thế giới vô hình", hay nói chuyện dâm ô đồi trụy như "thuyết giảng tình dục, triết lý âm dương" của ông sư này đã khiến cho ông Lượm thâu lượm được những gì mà Ông cho là
mở mang trí-tuệ, giúp Ông trở về thực tại, thoát ra những bế tắc của cuộc sống, tăng niềm tin (với ma) cũng như sẽ dẫn Ông đi tới đâu đây? Thời gian sẽ trả lời và chắc chắn không ra ngoài ma nghiệp đâu Ông Lươm ạ!.Người viết từ nhỏ đã có nghe nói tới bùa ngải chú trớ, nhưng chưa từng tận mắt thấy biết qua, rằng đó là chuyện có thật hay chỉ là chuyện lừa bịp người. Việc này chỉ dành cho những người trong cuộc, và luật pháp; chúng tôi không biết nên không có ý kiến.
Tuy nhiên, nếu chuyện bùa ngải, chú trớ trong đây là có thật, thì ông này ắc là nổi tiếng ngay, dễ dàng hốt bạc cắc, vì ngày nay trong dân gian cũng còn có người ưa dị đoan.
Nhưng hãy coi chừng kẻo có ngày bị hốt vì tuyên truyền và làm chuyện mê tín đó.
2. Làm CIA cho Mỹ . Những người độc mồm, độc miệng nào đó cũng quá lắm, cứ muốn mang gông vào cổ người khác. Tuy nhiên, đã làm Tỳ-kheo tu Phật, lấy ba y một bát làm gia sản mà nổi tiếng vì nhiều tiền tỷ quá, ắc cũng có lúc khốn thân. Sao ông này không bắt chước người xưa, đến đi không lưu dấu, thế mà hay, khỏi phải cột nợ đời. Không biết có phải vì tiền, vì tiếng (danh-lợi) mà phải lận đận thế này hay không ? Thật khổ thân ông!
Tuy nhiên, ông Lượm yên tâm, đụng chuyện này đã có luật pháp lo liệu, can chi mà sợ .
Chỉ có điều từ nay chính Ông chớ nên mang mền mà đi chữa lửa nhé; nhất là việc đem thầy mình ra thách thức, dứ đá với thế gian, có khác nào dùng ông ta làm mồi để nhử cọp. Ông làm chuyện thật là bậy bạ ! Tự hậu nên tránh, nên tránh!
Như-Pháp
Phê bình bài viết "ÂM MƯU CHỐNG THẦY CHƠN QUANG" - Bài 3
Phê bình bài viết "ÂM MƯU CHỐNG THẦY CHƠN QUANG" - Bài 1
Quan điểm của độc giả về "sư" Chơn Quang
Trang chính