
- Đồn thầy Chơn-Quang có chín tỷ đồng.
Lá thư kêu cứu của ông Đàm-văn-Lượm (Quảng-Huệ), như tiếng thét đau thương, hãi hùng, đơn độc và đầy tuyệt vọng, trong màn đêm âm u ở một nơi hoang mạc xa xăm nào đó. Tuy nhiên, chúng tôi rất ngưỡng mộ Ông, vì biết Ông rất có lòng ưu tư cho sự hưng vong của Phật-đạo nước nhà, cũng như dám dũng cảm nói lên những suy nghĩ của mình đối với một việc mà mình cho là hợp đạo lý, là đáng làm, đáng nói.
Quả thật, đời này rất hiếm có được những người như Ông, vì thế-thường ít ai nghĩ đến cái chung của việc "cơ đồ - làng nước" cả, mà thường là "an thân – thủ phận", chỉ cầu xin hai chữ bình an cho bản thân, cho gia đình, còn ngoài ra thì coi như "Mặc kệ nó", chẳng gì dính dấp tới mình thì cũng đã tự cảm thấy quí hóa lắm rồi. Cho nên tính cách và việc làm của Ông rất đáng được nhiều người trân trọng và học tập.
Tuy nhiên, chỉ có yếu tố nhiệt tình và lòng quả cảm (Dũng) để đến với đạo pháp không thôi cũng chưa đủ, mà một Phật tử chân chính còn cần phải có thêm trí tuệ nữa. Vì nếu không có trí tuệ thì không sao định vị được mình để có một cái nhìn toàn cảnh, một hướng đi đúng đắn. Không có trí tuệ thì không biết rõ ràng đâu là chân-lý giải thoát của Thế-tôn, đâu là sự ràng buộc của ma nghiệp, để không bị lạc ra ngoài giòng đạo pháp, cũng như không để bị tà ma nhiếp phục một cách vi tế mà mình không hề hay biết. Bỡi một khi chợt nhận ra mình lầm đường, đã trót đưa chân vào ma lộ thì khó mà rút ra, khó mà tự cứu lấy mình.
Ba đức lớn "Bi, Trí, Dũng" là yếu tố tất-thắng trong sự nghiệp tu hành để cứu cánh giải thoát. Một hành giả tu Phật có trọn đủ ba đức này thì dễ tu, dễ thâm nhập giáo lý của Ngài. Bằng ngược lại, nếu thiếu một trong ba yếu tố trên, đặc biệt là trí tuệ thì lẽ đương nhiên là rất khó khăn trong việc tu tập để cứu cánh giải thoát.
Qua bài viết của Ông, chúng tôi xin lần lược trình bày quan điểm của mình theo từng tiết mục mà Ông đã quan tâm, lo lắng cho thầy, theo thứ tự ngược lại, nghĩa là từ dưới lên trên đối với bài viết của Ông.
Ông viết :
1. Đồn thầy Chơn-Quang có chín tỷ đồng. Thật ra, dù ông ta có tới "chín vạn tỷ đồng" hay không có một đồng nào thì đó cũng là việc cá nhân của một ông thầy tu, của một chúng sanh, của một con người, chẳng dính dấp gì tới Ông, hay tới người viết này cả.
Bỡi ông ta có giàu tiền hàng nhiều tỷ đồng như chính ông Lượm đã thật sự quan tâm, hay không có một đồng nào dính túi, thì cũng chẳng làm cho ai khác ngoài ông ta no thêm hay chết đói cả, cũng không làm cho ai khác phước thêm hay tội thêm cả, mà chỉ một mình ông ta, chỉ ông Chơn-Quang mà thôi.
Còn nếu ai đó có tò mò hỏi tại sao ông ta có nhiều tiền, thì đó là một câu hỏi có vẻ hơi vô duyên, vì sẽ không có ai trả lời cho người ấy cả, kể cả ông Chơn-Quang.
"Tại sao một thầy tu mà lại có nhiều tiền để cho ai cũng biết như thế", Ông Chơn-Quang chỉ trả lời câu hỏi này trong chỗ sâu thẳm nhứt, chính là tự tâm Phật của ông ta mà thôi. Thế nên, việc Ông Lượm quá ưu ái và quan tâm tới chỗ người khác có tiền nhiều hay không có tiền cũng là điều vô ích, vì chẳng gì dính dấp tới Ông cả.
Ông Lượm lý giải tại sao Ông quan tâm và lo sợ tới việc người ta đồn thầy của Ông là ông Chơn-Quang, rằng một Tỳ-kheo của Phật mà sao lại có tiền hàng nhiều tỷ đồng : "đồn thầy Chơn-Quang có chín tỷ đồng với mục đích đánh một đòn mà dẫn đến hai điều hại cho thầy Chơn-Quang. Một là Phật tử nghe tin thầy Chơn-Quang giàu không ủng hộ, cúng dường (tức cô lập kinh tế) . Hai là tạo sự chú ý cho những tội phạm" .
Nỗi lo của Ông đã làm cho chúng tôi tức cười muốn vỡ cả bụng: thật là lo bò trắng răng.
Ông Lượm quả thật là một người cả tin, nhẹ dạ, lại không có trí tuệ. Vì sao tôi nói Ông cả tin, nhẹ dạ và thiếu trí ? Này nhé, tôi sẽ phân tích cho Ông thấy rõ :
a). Trước hết, chắt chắn một điều là Ông Lượm hoàn toàn không biết gì về việc ông Chơn-Quang có chín tỷ đồng hay không có một đồng nào, bỡi Ông là ai mà ông Chơn- Quang có thể cho Ông soát ví của ông ta. Cho nên tiếng la hoảng như "sợ cướp vào nhà cắt cổ" của Ông là thiếu căn cứ. Suy từ đây ra thì sẽ chẳng có ai tin Ông cả, vì chính Ông tự nói mông lung, nói bâng quơ như người chiêm bao nói nhảm. Vì không ai tin lời nói của Ông, nên Ông cũng đừng lo sợ là không có người cúng dường cho thầy của Ông, đừng lo sợ ông ta bị "cô lập kinh tế", hay bị bọn tội phạm trộm cướp cứa cổ.
b). Hoặc nếu Ông là người thân tín của ông Chơn-Quang, biết rõ ông ta thật có chín tỷ đồng, thì lời nói của Ông là sự thật, mà tiền cũng là có thật. Thế thì làm sao gọi là "cô lập kinh tế" khi sự thật đã quá hiển nhiên, ông Chơn-Quang giàu đến mức đó thì là "vua" trên đời này rồi chớ đâu phải là đệ tử chân chính của Phật, chỉ có ba y một bát. Thế thì bảo Phật tử còn ủng hộ, cúng dường, hay bố thí cho ông ta làm gì nữa, khi mà có những người hành thí chưa chắt đã có "đủ cái ăn", ngoài ba y, một bát, cái tọa cụ và chín tỷ đồng như ông Chơn-Quang. Thế nên Ông cũng đừng nên lo sợ bị "cô lập kinh tế" nữa. Nếu Ông còn la hoảng, người ta sẽ nghĩ Ông và thầy của Ông là quá tham đó.
c). Nếu thật sự ông Chơn-Quang không có tiền tỷ mà người ta đồn đãi như lời Ông nói đó, thì Ông cũng chớ nên lo trộm đạo nó vào chùa cứa cổ để lấy tiền, vì bọn trộm cướp không dễ gì mà tin những lời đồn như Ông nói đâu, mà chúng ắt phải điều tra kỹ rồi mới ra tay Ông ạ.
Vả lại, dù thật sự có nhiều tiền như ông Chơn-Quang, đâu phải ai cũng bị bọn tội phạm tùng xẻo hết đâu mà Ông lo chuyện bò trắng răng! Vì dù gì đi nữa thì cũng còn có luật pháp chứ. Chẳng lẽ ai có nhiều tiền như Ông Chơn-Quang cũng đều bị bọn trộm cướp "lượm" hết sao? Hơn nữa có tiền nhiều tỷ như ông nói đó thì ai dại gì mà để từng bao chất đống trong chùa để nhử bọn trộm cướp đâu mà sợ. Chẳng tin hồi nào Ông lên thăm thầy Chơn-Quang của Ông xem có đồng bạc nào rơi vung vãi, hay bao tiền nào để hớ hênh, để Ông có thể "lượm" một ít đem về xài chăng? .
Vả lại thưa Ông, Ngân hàng sẽ giữ giùm tiền cho ông ta nếu có hàng nhiều tỷ đồng như Ông đã nói đó. Thế thì chuyện tiền tỷ "sợ bị trộm cướp" cũng như chuyện "cô lập kinh tế" của thầy Chơn-Quang, Ông yên tâm rồi chứ ?
Bây giờ đến lược tôi muốn nhắn nhủ Ông vài điều.
-Ông là người tu Phật, biết rành lẽ nhơn quả như ông đã viết trong bài "Âm-mưu chống thầy Chơn-Quang", sao Ông không nghĩ rằng, nhờ phước nghiệp và hạnh lành mà ông Chơn-Quang đã từng gieo ở bao đời trước, nên đời này ông ta giàu có. Và nhờ số tiền từ trên trời rơi xuống ấy (chỉ có trời cho chứ thầy chùa lấy ba y, một bát và cái tọa cụ làm gia sản thì của đâu mà nhiều tiền tỷ như thế), ông ta liền đem phân phát hết cho những người nghèo khổ, cơ cực tìm đến nương tựa ông ta. Ông ta bắt chước hạnh lành như Trưởng giả Cấp cô-độc ngày xưa, bố thí tất cả số tiền này cho những người nghèo khổ, người không cữa nhà, các trẻ mồ côi, những người già yếu ốm đau tàn tật, những người phong đơn cùi hủi, những trẻ em mù lòa như ở trường mù Nguyễn-đình-Chiểu chẳng hạn, khiến ông ta thêm dày phước đức để sớm viên thành Phật quả.
Trộm đạo dù hung ác tới đâu mà thấy ông ta đối xử với những người cơ cực, nghèo nàn, bệnh tật như thế, ắt cũng phải chấp tay mà qui y, nương tựa cùng ông ta để tu hành mà thành Thánh như ông ta, chứ có đâu lại giết ông ta mà cướp của? Bỡi của mà ông ta có, ông ta đã cho người nghèo hết rồi.
"Một buổi chiều, khi thiền-sư Shichiri Kojun đang tụng kinh, một tên trộm tay cầm một thanh gươm bén bước vào bảo thiền-sư Kojun đưa tiền cho hắn, nếu không hắn sẽ giết chết. Thiền-sư Kojun nói với hắn :
"Đừng có làm phiền ta, để ta tụng kinh. Tiền trong ngăn kéo kia, anh có thể lấy đi".
Rồi Kojun tiếp tục tụng kinh.
Một lát sau, thiền sư Kojun dừng tụng, gọi tên trộm bảo:
"Đừng có lấy hết đó nhé. Ta cần một ít để ngày mai đóng thuế đó".
Tên trộm nhặt gần hết số tiền, và chuẩn bị chuồn êm.
"Hãy cảm ơn người ta khi anh nhận quà chứ !" Kojun nói thêm.
Tên trộm cảm ơn ông ta và bỏ đi.
Sau đó không lâu tên trộm bị bắt. Hắn khai là đã từng phạm tội trộm chỗ thiền-sư Kojun.
Khi Sư được mời lên làm chứng, ông nói :
"Người này không phải ăn trộm, ít nhất là đối với tôi. Tôi đã cho tiền anh ta, và anh ta đã cảm ơn tôi rồi".
Sau khi mãn tù, tên trộm ngày xưa đến viếng thiền-sư Kojun và trở thành một đệ tử của Ông". (Giai-thoại Thiền – Viên-Đức) .
Qua mẫu chuyện trên, việc có tiền hàng nhiều tỷ đồng, hay không có một đồng nào, nào có ảnh hưởng gì tới chuyện tu hành của một Thích-tử chân-chính đâu phải không ông Lượm? Thế thì việc gì ông phải lo cho ông Chơn-Quang có tiền hay không có tiền tỷ cho đau đầu? Điều cốt lõi trong tình thầy trò ở trường hợp này là Ông có biết khuyên thầy mình dùng tiền tỷ đó như thế nào để được tự lợi và lợi tha mà thôi. Có phải như vậy không, thưa ông Đàm-văn-Lượm?
Việc ông ta có nhiều tiền tỷ mà có bị hại hay không là ở chỗ ông ta có làm được như lời Phật dạy là thương người mà chia xẻ "dĩ đầu, mục, thủ túc, huyết nhục, thân phần thí lai cầu giả huống dư tài vật – dùng đầu, mắt, chân tay, máu thịt, mình mẩy mà bố thí cho người huống là những thứ tài vật ngoài thân" (kinh Dược-Sư) , hay là bo bo giữ lấy làm của riêng như máu huyết của mình.
Nếu Ông Chơn-Quang làm theo lời Phật dạy, thì việc gì ông Đàm-văn-Lượm phải lo giùm, vì gieo nhân nào ắt gặt quả nấy như Ông vừa thuyết nhơn quả đó. Ông Chơn-Quang có nhiều tỷ đồng mà làm được như lời Phật dạy, thì lo chi không được đàn na tín thí rùng rùng đến quì dưới chân ông ta mà hành thí để người thí, kẻ nhận thí đều được lợi lạc, lo gì chuyện bị "cô lập kinh tế" phải không Ông? Vả lại đã tu hành mà nói tới hai chữ kinh tế, nghe sao nó phàm tục quá.
Còn nếu ông ta có là con ma giữ của, bị trộm đạo cắt cổ chia phần cũng là phải thôi, bỡi của từ trên trời rơi xuống mà ông Chơn-Quang không biết thương người nghèo khó, thì trời đòi lại, có gì phải lo, vì Thích tử xuất gia đâu nên có của riêng mà nhiều như thế. Mà dẫu có nhiều cũng nên san xẻ cho người, vì đó là đạo lý mà. Vậy thì việc này cũng chẳng gì dính dấp tới Ông đâu mà ông phải la hoảng cho khan hơi, nhọc sức.
Còn Ông sợ người ta không cúng dường ủng hộ ông Chơn-Quang chăng ? Cái lo của Ông lại cũng bằng thừa nữa, vì một Thích tử xuất gia, với ba y một bát, Phật nào lại để cho chết đói đâu mà Ông phải lo. Từ xưa tới nay Ông chỉ ra xem có một Tỳ-kheo nào bị chết vì đói chưa? Hoàn toàn không có, vì Phật đã có dạy, một đệ tử của Phật không bao giờ thiếu "cái đủ ăn" để dưỡng thân tu hành cả.
Tôi nói thật tình với Ông, nếu ông Chơn-Quang không có "cái đủ ăn" để dưỡng thân tu hành vì không người cúng dường ủng hộ như Ông nói, thì đã có tôi. Tôi cũng chỉ ngày một lon gạo với rau tương, cà mắm, nhưng sẵn sàng chia xẻ, đùm bọc ông Chơn-Quang, không bao giờ để ông ta phải chết đói cả. Ngày hai lần cơm trắng và rau tương như chúng tôi đây cũng không đến nỗi nào đâu mà sợ.
Như-Pháp
Phê bình bài viết "ÂM MƯU CHỐNG THẦY CHƠN QUANG" - Bài 2
Quan điểm của độc giả về "sư" Chơn Quang
Trang chính