NHÂN DUYÊN ĐỜI XƯA

 

Vào triều đại nhà Trần, dưới triều Trần Thánh Tông, có một vị hoàng thân tên Chiêu Quốc Vương, Trần ích Tắc, là em của hoàng đế đương triều, Trần ích Tắc, cũng như tất cả hoàng thân thời đó, rất giỏi, văn võ song toàn, kể cả binh thư đồ trận mưu lược quân sự… Chiêu Quốc Vương xin hoàng huynh Thánh Tông cho phép mở trường dạy học để đào tạo nhân tài cho quốc gia, phòng khi quân Nguyên sẽ chắc chắn sang đánh nữa. Thánh Tông đồng ý. Chiêu Quốc Vương bèn xây dựng nhà lớp tại doanh trại của mình và bắt đầu chiêu mộ học trò.

Doanh trại của Chiêu Quốc Vương nằm ở ngoại ô Thăng Long, thật là rộng lớn; binh sĩ ngày đêm canh gác; người hầu kẻ hạ phục dịch không ngớt. Chiêu Quốc Vương lại là người hào phóng từ thiện, hay bố thí giúp đỡ phát chẩn cho người nghèo nên dân chúng thương mến, Dân quanh trại một lòng hướng về quý kính Chiêu Vương.

Trường học của Vương đã cung cấp nhiều người tài cho đất nước, trong đó có cả Mạc Đỉnh Chi, Nguyễn Đại Pháp…

Vương có hai người học trò nỗi bật nhất trong trường. một là Nguyễn Văn Long đã ra làm quan, sau này Vương gọi về làm tổng đô đầu trông coi quản lý toàn bộ doanh trại. Long là học trò trưởng tràng và là người tâm phúc của Vương. Long có dáng mạo uy nghi đường bệ, nói năng chững chạc, mặt thanh mi tú, khiến ai trông thấy đều kính mến từ giây phút ban đầu. Long học khá giỏi, lại theo Chiêu Quốc Vương từ trước nên đương nhiên chiếm vị trí quan trọng trong lòng và trong trường của Vương. Chỉ một điều không ai biết là Long là một người cực kỳ nham hiểm có tham vọng ngút trời, lúc nào cũng mơ ước về địa vị tột cùng trong triều đình.

Người thứ hai là Trương Cảnh Bình trẻ hơn Long khoảng mười tuổi. Trương Cảnh Bình là người học trò xuất chúng, theo học với Chiêu Quốc Vương được khoảng 5 năm thì xảy ra sự biến. Trước khi đến với Vương, Bình đã văn võ toàn tài. Vì vậy sau khi vào trường không bao lâu, Cảnh Bình được Vương tin yêu, cho phụ mình dạy lại những học trò khác. Những kiến thức về võ học, binh thư nhận được từ nơi đây cũng giúp cho Cảnh Bình sau này làm cố vấn đắc lực cho Hưng Đạo Vương Trần Quốc Tuấn trong công cuộc đánh đuổi quân Nguyên.

Thấy Chiêu Quốc Vương càng lúc càng tin yêu Trương Cảnh Bình, Long rất ganh tị bực tức dù bên ngoài làm ra vẻ hoan hỷ vui mừng. Long sợ sau này, qua sự tiến cử trân trọng của Vương mà Cảnh Bình sẽ nhanh chóng leo lên địa vị lớn hơn mình tại triều đình. Long quyết tâm phải nhỗ được cái gai trong mắt này. Ngày đêm Long âm thầm vạch kế hoạch, chuẩn bị mọi thứ và chờ cơ hội đến. Trước hết Long bỏ tiền mua chuộc một số thuộc hạ riêng mà không cho Chiêu Vương biết. Trong số các thuộc hạ này có cả những tên giang hồ giỏi võ, từng có thành tích gây án. Nhờ theo về với Long mà chúng không bị hình phạt, do vậy chúng sẵn sàng làm mọi việc gì mà Long giao phó.

Vào một ngày cuối mùa thu, đầu mùa đông, khoảng tháng 10 AL, Trương Cảnh Bình có việc phải đi ra ngoài vài hôm, cùng với mấy sư đệ, trong đó có Triệu Sinh là người sau này sẽ về với Hưng Đạo Vương trước khi tiến cử Cảnh Bình. Cảnh Bình đến xin phép Chiêu Vương và được cho phép xuất trại. Thấy cơ hội đã tới, Long ra lệnh cho thủ hạ thực hiện âm mưu.

Theo bản đồ chỉ dẫn do Long cung cấp, bọn thủ hạ cãi trang thành một toán cướp bịt mặt, đêm đó đột nhập vào doanh trại theo lối bí mật để tấn công Chiêu Quốc Vương.

Dù rất giỏi võ, nhưng đám cướp vừa đông, vừa võ nghệ cao cường, nên Vương không chống cự nỗi, sắp sữa bị giết đến nơi. Đúng lúc đó, Long xuất hiện kịp thời để cứu Vương. Long giả bộ đánh dữ dội với bọn cướp đồng thời hô hoán ra lệnh cho binh sĩ tiếp ứng truy đuổi bọn cướp. Binh sĩ giết được vài tên cướp, bắt được 3 tên, số còn lại chạy thoát.

Theo sự sắp xếp trước, 3 tên bị bắt khai Trương Cảnh Bình chủ mưu vụ đánh cướp này. Chiêu Quốc Vương vô cùng tức giận, bảo Nguyễn Văn Long tùy ý xét xử vụ án này. Long ra lệnh truy nã Cảnh Bình với mệnh lệnh là gặp đâu giết đó. Vương thì hoàn toàn tin tưởng Long và oán hận kẻ học trò phản bội Cảnh Bình.

Vương nói với Long rằng: “Hôm nay ta sống được là do ngươi cứu, cho nên tài sản của trang trại này coi như thuộc về ngươi”. Vương lại gả con gái yêu cho Long dù lúc đó Long đã có vợ. Sau vụ đó, thì bí mật gọi những tên chạy thoát về để thưởng công, Long đã cho giết tất cả để bịt miệng. Đối với ba tên bị bắt thì Long bất ngờ vào tận nhà giam để giết khiến chúng không thể bất mãn mà khai sự thật.

Trong suốt bốn ngày náo loạn ầm ĩ đó thì Cảnh Bình, Triệu Sinh cùng các bạn vẫn thản nhiên lo công việc và không hay biết gì về các chuyện khủng khiếp động trời đang xảy ra. Đến khi họ kéo nhau trở về thì mới thấy giấy truy nã dán khắp nơi. Cảnh Bình quyết định tẩu thoát để bảo toàn tính mạng trước khi tìm ra sự thật. Các bạn cùng nhóm cũng đều bị quy kết đồng lõa nên tất cả đều trốn theo Cảnh Bình. Cảnh Bình trôi dạt về một huyện miền núi, gặp một quan huyện trẻ tuổi tốt bụng đã dung chứa Cảnh Bình dù được nghe kể hết mọi chuyện.

Nguyễn Văn Long cho thám tử dò tìm khắp nơi,và cuối cùng tìm ra được nơi ẩn náu của Cảnh Bình. Nhận được tin báo, Long cấp tốc cho binh lính kéo về vùng huyện đó để giết Cảnh Bình. Nếu không giết được Cảnh Bình thì ngày nào sự thật cũng phơi bày. Cảnh Bình và Triệu Sinh nhanh chân thoát được. Chỉ tội nghiệp cho gia đình quan huyện bị giết sạch không còn người nào.

Trên đường đào tẩu lang thang từ nơi này sang nơi khác, Cảnh Bình luôn cứu giúp những người bị oan ức, cô thế, nghèo khổ. Có người bị bắt oan, bị đóng gông giải đi, Cảnh Bình biết được liền bịt mặt đón đường dùng võ nghệ giải cứu cho. Sau cùng Cảnh Bình đổi tên là Trương Hán Siêu để dễ bề tránh né, và buộc Triệu Sinh nên tách ra để khỏi bị liên lụy vì Nguyễn Văn Long chỉ chú ý đến Hán Siêu mà thôi. Hán Siêu bảo Triệu Sinh đi tìm chủ để phò, hòng có thể đem thân giúp dân giúp nước, nhất là cái họa phương Bắc lúc nào cũng lơ lững trên đầu. trước khi chia tay, họ cho nhau những quy định để luôn có thể tìm được nhau sau này.

Trương Hán Siêu về một vùng thôn vắng để tĩnh dưỡng và tu luyện. Ông có nghiên cứu Phật giáo vốn đang rất thịnh lúc bấy giờ. Kết hợp với khí công của võ thuật, Hán Siêu cũng tu tập thiền định của Phật giáo. Tuy nhiên Hán Siêu không đồng quan điểm về một số điều trong Phật giáo khi thấy tín ngưỡng bị lợi dụng để hưởng nhàn hoặc lấy lòng vua.

Triệu Sinh tìm về trại Vạn Kiếp ra mắt Hưng Đạo Vương Trần Quốc Tuấn. qua vài lần bàn chuyện quốc gia, Hưng Đạo Vương rất hài lòng giữ Triệu Sinh lại như môn khách để làm mưu sĩ.

Hưng Đạo Vương nước da hơi ngâm; uy nghi như một vị thần; mắt nhìn ít khi chớp, kẻ đối diện tự nhiên phải bị khuất phục; đi đứng oai phong lẫm liệt. Vương rất sáng suốt khi phán đoán hoạch định mọi chuyện, nhưng vẫn không chủ quan và luôn hỏi lại các môn khách mưu sĩ của mình. Vương có nhiều mưu sĩ dưới trướng để cùng nhau bàn chuyện nước.

Một lần sau khi bàn vài quốc sự xong, được Hưng Đạo Vương khen ngợi, Triệu Sinh bèn nói: “Những điều tôi nói với ngài thật ra chỉ là những chuyện nhỏ. Tôi có một người bạn học mà như một người thầy, có thể giúp ngài đoán định những điều lớn lao trong thiên hạ. Nếu ngài đồng ý, tôi sẽ nói người ấy gặp ngài”. Vương bằng lòng. Vương cho Triệu Sinh sắp xếp để gặp Trương Hán Siêu tại một ngôi miếu gần một khu rừng trong một lần đi kinh lý, vì Triệu Sinh bảo Hán Siêu không muốn xuất đầu lộ diện vì vài lý do cá nhân. Hưng Đạo biết có uẩn tình gì đó, nhưng tôn trọng sự riêng tư nên không hỏi tới.

Trong lần gặp gỡ đó, Hưng Đạo Vương rất hài lòng vì những kế sách do Hán Siêu đưa ra để có thể chuẩn bị cho cuộc chiến tranh không thể nào tránh khỏi khi mà quân Nguyên đang chiếm gần xong nước Tống. Đồng thời Hán Siêu cũng cung cấp những ý kiến về việc củng cố nội tình hay xây dựng tiềm lực quốc gia. Vương ân cần mời Hán Siêu ra làm quan, nhưng Hán Siêu từ chối vì Hán Siêu không thích danh lợi, cũng như chưa tiện phải bất ngờ gặp lại Chiêu Quốc Vương Trần Ích Tắc khi mà oan tình chưa giải xong. Nhưng Hái Siêu hứa sẽ luôn luôn giúp sức với Hưng Đạo Vương bất cứ khi nào Vương cần. Triệu Sinh tình nguyện làm người trung gian liên lạc giữa Vương và Hán Siêu.

Từ đó, những việc thường thì thôi, còn những việc quan trọng Vương đều viết thư hỏi ý kiến Hán Siêu, nhờ Triệu Sinh mang đến. Đến khi chiến tranh thực sự nỗ ra, Trương Hán Siêu nhận lời về giữ Vạn Kiếp cho Hưng Đạo Vương sau khi đã tiên liệu và vạch sẵn nhiều phương án chiến đấu cho Vương.

Phần Nguyễn Văn Long sau khi hạ độc kế hại Hán Siêu thì rất đắc chí vì xem như thừa hưởng cả một gia tài lớn lao của Chiêu Quốc Vương, và còn có thể tiến xa trên đường hoạn lộ. Nhưng đó chưa phải là tất cả. Long muốn Chiêu Quốc Vương phải lên ngôi hoàng đế để Long có thể làm tể tướng. Nhưng Thánh Tông hoàng đế còn tại vị, và chưa thấy cơ hội xuất hiện. Long xa xôi nghĩ đến ngày mà quân Nguyên kéo quân sang. Họ không thể để quân cai trị lâu dài, cần phải lập một An Nam Quốc Vương trực tiếp cai trị dân bản xứ và khi toàn tâm toàn ý thần phục Nguyên triều.

Thánh Tông đã lên làm Thái Thượng Hoàng, nhường ngôi cho con là Trần Khâm lấy hiệu là Nhân Tông vào năm 1279.

Đến gần năm 1284, quân Nguyên đã chiếm hết Trung Hoa, và đang chuẩn bị ráo riết cho việc xâm lược Đại Việt. Họ cho Sài Thung sang sứ hạch sách khiêu khích đủ điều.

Cả nước xôn xao trước bầu không khí chiến tranh sắp xảy tới. Trong mấy mươi năm qua, quân Nguyên đã chiếm nhiều nước khắp từ Á sang Âu. Liệu Đại Việt có chống lại nỗi một đạo quân hùng mạnh bách chiến bách thắng như vậy không, dù 27 năm trước Đại Việt đã thắng một lần. Tư tưởng chủ bại vẫn âm ỉ đâu đây.

Nguyễn Văn Long tiếp tục dùng mọi cách để lấy lòng Chiêu Quốc Vương, rồi nói rằng: “thưa nhạc phụ, lần này Nguyên triều chuẩn bị binh lực gấp nhiều lần hơn kỳ trước. Con e rằng sự chống trả chỉ làm đổ máu dân lành vô tội, tổn hại tài lực quốc gia. “Nói thế rồi Long im lặng lãng sang chuyện khác để cho Vương suy nghĩ. Cứ thỉnh thoảng Long lại gieo tư tưởng chiến bại vào lòng Chiêu Quốc Vương. Đến một lúc Vương chấp nhận tư tưởng chủ bại đó và hỏi ý kiến Long nên như thế nào, Long mới nói mạnh là nên đầu hàng quân Nguyên, trước là để tránh đổ máu dân, sau là nhận được ngôi An Nam quốc vương do Nguyên triều phong như Trần-Di-Ái đã từng được trước kia. Chỉ khéo đầu phục ban đầu, về sau sẽ được thực quyền nhiều hơn. Trần-Ích-Tắc trầm ngâm rất lâu rồi đồng ý. Vương giao cho Long tìm cách bí mật liên lạc với Nguyên triều.

 

Kính bạch Hòa Thượng! Có thể Ngài tin hoặc không tin câu chuyện lịch sử trên đây, nhưng con buộc phải nói ra để Ngài có thêm tư liệu suy xét.

Vào đời đó, Trần Ích Tắc chính là Ngài; Nguyễn Văn Long chính là Nhật Quang; Trương Hán Siêu chính là Thông Huyễn, nghe đâu đã đổi tên là Chân Quang.

Trường học tập trung đông người ngày xưa bây giờ cũng biến thành các Thiền viện tập trung đông đảo Tăng Ni tu học. Các người dân nghèo được Ngài giúp đỡ ngày xưa bây giờ trở thành tín đồ đổ về cúng dường Ngài không ngớt.

Oan gia nhiểu đời gặp lại, Nhật Quang tiếp tục hãm hại Thông Huyễn, tiếp tục lấy lòng Ngài để chiếm gia tài và xúi Ngài làm nhiều điều dễ bị phê phán về sau.

Tham vọng Nhật Quang chưa phải đã hết. Nhật Quang còn định cho đệ tử lên ở tại Trúc Lâm và Chân Không để sau này chiếm quyền kiểm soát cả 3 thiền viện. Nhật Quang đã chuẩn bị kế hoạch để đuổi các huynh đệ đồng hàng ra khỏi Trúc Lâm và Chân Không như đã làm tại Thường Chiếu.

Vì duyên xưa Ngài có hứa cho Nhật Quang cả gia tài nên mãi đến đời này cứ kiếm được tiền là giao cho Nhật Quang. Đâu ngờ rằng lời hứa đó đến từ một âm mưu đen tối mà hơn ngàn năm lịch sử vẫn chưa ai biết được.

Nhật Quang vẫn còn thói quen đưa ra chiêu bài vì dân vì nước vì Phật Pháp vì tông phong để thuyết phục Ngài làm theo ý Nhật Quang, nhưng kỳ thực, sau khi thực hiện được điều gì, người có lợi nhất là Nhật Quang.

Vì lợi mình, Nhật Quang đã từng sẵn sàng xúi Ngài phản bội quê hương đất nước. Bây giờ Nhật Quang lại đang âm mưu xúi Ngài móc nối với thế lực bên ngoài để mong tìm được một vị trí lớn nếu có thay đổi chính trị và cũng muốn nhờ thế lực đó phụ giúp triệt hạ Thông Huyễn.

Kiếp này, sau sự biến Cuối Hàng Dương Thông Huyễn phải ra đi, nhưng vẫn mong ngày trở về. Ngài cũng mong Thông Huyễn trở về. Nhưng Nhật Quang làm mọi cách để điều đó không xảy ra vì sợ Thông Huyễn lại chiếm được lòng tin yêu của Ngài như ngày xưa.

Con hy vọng sau khi biết được những sự thật này, Ngài sẽ thoát được lời hứa đã ám Ngài từ nhiều kiếp và cứng rắn hơn đối với Nhật Quang để khỏi phải tổn hại lâu dài cho Phật Pháp.

 

Ngày Ngài về với Phật không còn lâu nữa, xin Ngài hãy sắp xếp khéo léo để sau đó Nhật Quang không thể làm điều gì bất công với nhiều người khác.

 

Kính chúc Hòa Thượng vạn an.

Kẻ hèn vô danh.

 

bullets08.gif - 0.2 KTrang  VẠCH TRẦN TỘI ÁC CHÂN QUANG


bullets08.gif - 0.2 KTRANG CHÍNH