Thư gửi Thượng tọa Thích Chân Quang

13.09.2007

Bùi Đình Sệnh, Hà Nội.

Vấn đề Người dân tập trung khiếu kiện tại các trụ sở của các Cơ quan Nhà nước Trung ương ở Hà Nội, thành phố Hồ Chí Minh và các việc làm có tính chất trợ giúp người khiếu kiện của một số vị tu hành và công dân khác đang là vấn đề thời sự. Việc Thượng tọa Thích Chân Quang- một vị Chân tu phát biểu không hoàn toàn xác đáng trên Đài truyền hình Việt Nam vừa qua có thể gây hậu quả không tốt cho tiến bộ xă hội. Muốn trao đổi với Thượng tọa nhưng tôi không có địa chỉ vậy tôi mong Quý báo cho đăng thư này như một thư ngỏ để thông tin có thể đến được với Thượng tọa và có ích cho việc xây dựng Nhà nước pháp quyền và xă hội dân sự. Bùi Đình Sệnh - Tổ 12 Cầu Diễn Từ Liêm Hà Nội; điện thoại: 04 7641 586.

 

Kính gửi Thượng tọa Thích Chân Quang

Kính thưa Thượng tọa

Vừa qua tôi tình cờ được thấy hình và nghe Thượng tọa nói trên Đài truyền hình trung ương, nghe xong tôi cảm thấy hơi buồn và lòng trống trải, bâng khuâng.

Theo cảm nhận của tôi từ trước, Thượng tọa là một trong những người tu hành Phật giáo, hành pháp và thuyết giảng khế hợp với sự phát triển của xă hội hiện tại, có khá nhiều người không những ở phía Trung, Nam mà cả ở phía Bắc hâm mộ hướng về. Một số trí thức đọc nhiều c̣n gọi thầy là Oshso (một đạo sư nổi tiếng người Ấn độ) của Việt Nam.

Trong những trích đoạn video Thượng tọa nói về những người dân khiếu kiện lâu dài, về Nhà nước và về những đồng đạo của Thượng tọa (tuy Thượng tọa  không chỉ đích danh nhưng theo những hình ảnh khác của buổi phát hình và các tin thời sự nổi bật thì người nghe Thượng tọa hiểu Thượng tọa  muốn đề cập tới Lăo Hòa thượng  Thích Quảng Độ và những đồng đạo thân cận của Ngài). Toàn bộ phát biểu của Thượng tọa dường như nhấn mạnh tới tình thương yêu, sự kiên nhẫn và tôn trọng luật pháp. Tuy nhiên lòng thương yêu, sự kiên nhẫn quý giá của Thượng tọa là nghiêng về phía những người trực tiếp đại diện cho Nhà nước ở địa phương và trung ương, những người có trách nhiệm trực tiếp tới những khiếu kiện lâu dài và khó khăn của công dân; còn lời khuyên tôn trọng luật pháp dường như đặc biệt dành cho những người khiếu kiện và các đồng đạo của Thượng tọa đang tỏ ra thông cảm và hỗ trợ trong khuôn khổ luật pháp cho những công dân đang phải khiếu kiện lâu dài.

Tôi thấy Thượng tọa có những nhận thức và phát biểu có nhiều điểm ngược với cái thấy “như thật”, thiếu mức trí huệ cần thiết cho những gì Thượng tọa đă đề cập.

Tuyệt đại đa số những người khiếu kiện tới các Trụ sở tiếp công dân của Đảng và Nhà nước Việt Nam ở Hà Nội và tp Hồ Chí Minh thường là những người đă khiếu kiện ở các cấp dưới nhưng không được giải quyết thỏa đáng như tinh thần của Hiến pháp và pháp luật hiện hành quy định nên họ phải rời xa quê quán tới các cơ quan Nhà nước trung ương. Họ từ làng xă và cơ sở phải lên tới các Cơ quan trung ương là họ đă phải cân nhắc rất nhiều và đă tham khảo ý kiến của người có am hiểu pháp luật.

Theo nhiều số liệu và phát biểu của Cơ quan và cán bộ nhà nước có thẩm quyền thì quá nửa các khiếu kiện của công dân trong những năm vừa qua là đúng hoàn toàn hoặc đúng một phần. Ngay sáng ngày 7/9/2007 vừa qua, Bí thư Thành ủy Hà Nội Phạm Quang Nghị nhận định: Ở Hà Nội “Dân khiếu kiện, phần nhiều là do cán bộ” tại Hội nghị triển khai thực hiện Chỉ thị số 20/CT-TU của Thành ủy Hà Nội về tăng cường trách nhiệm của các cấp, các ngành trong công tác tiếp công dân, giải quyết khiếu nại tố cáo trên địa bàn thành phố. Thế mà Thượng tọa nói một cách đơn giản rằng: khiếu kiện như thế thì chưa biết ai đúng ai sai vì Tòa án chưa xử. Việc giải quyết khiếu nại và tố cáo của công dân theo pháp luật Việt Nam và thực tiễn tư pháp Việt Nam chủ yếu không phải là ở nơi Tòa án. Nếu Thượng tọa nhận thức như thế, thấy như thế sợ rằng sẽ có thêm nhiều oan khuất và nhiều người xấu trong cả hai phía người khiếu kiện và người bị khiếu kiện.

Đạo Phật trường tồn là do hướng tới Chân lý tối thượng và Hạnh phúc chân chính qua Trí huệ và Từ bi. Tình thương yêu cảm tính, không phân biệt thiện ác không phải là Trí huệ và Từ bi; ít nhất nó không phải là tình thương yêu của những người con Phật chân chính. T́nh thương yêu cảm tính, không phân biệt thiện ác rất nhiều khi kéo tụt con người khỏi con đường tiến bộ, tu hành theo Phật đạo.

Một điều làm tôi buồn hơn cả là ý tứ phê phán của Thượng tọa với Lăo Hòa thượng Thích Quảng Độ và các vị đồng đạo thân cận.

Thượng tọa và các Ngài được coi là con trưởng của Phật, trên con đường tu hành giải thoát không quên dìu dắt các con, em; đây thật là hạnh phúc lớn lao của những người được sống gần bên và được sự trợ giúp của các Ngài. Và tôi thiển nghĩ Thượng tọa nên và phải dành nhiều hơn tình thương yêu, sự thông cảm với những người đồng đạo hơn là cho những người trực tiếp tạo ra oan khuất, tạo ra quốc nạn tham nhũng. Tôi không hiểu đă có lúc nào Thượng tọa đă trực tiếp chia sẻ tình thương yêu và cái thấy của ḿnh với với các vị đó chưa? Nếu chưa tôi nghĩ điều này là cần thiết.

Người tu hành theo Phật đạo thường biết câu: “Phật pháp vô biên nhưng khó độ người vô duyên”. Những cán bộ Nhà nước tham nhũng, không chịu thực lòng tuân theo pháp luật, một cam kết thành văn của cả một xă hội và là xu thế tất yếu của thế giới loài người, nói một đường làm một nẻo thì con đường tất yếu của họ là luân hồi trong đau khổ, khó có thể có đủ những cao tăng đắc đạo trợ duyên và cầu siêu cho họ như ngài Mục Kiền Liên cùng Tăng đoàn đă làm khi xưa.

Những phát biểu của Thượng tọa có thể có ích và cần thiết nhiều cho nội bộ những đệ tử thân cận hay trực tiếp cho các công dân đang phải khiếu kiện lâu dài và đau khổ nhưng chắc chắn không có ích gì cho sự tiến bộ xă hội và cho uy tín của Phật pháp và những phát biểu đó không đúng chỗ, không đúng lúc, không đúng người; do đó xa rời Chánh pháp, có hại nhiều mặt cho cả hai phía, người khiếu kiện và người bị khiếu kiện.

Lời ít nhưng tình nhiều mong Thượng tọa cảm nhận được sự chân thành của tôi; kính chúc Thượng tọa thân tâm an lạc và tu hành đắc đạo.

Bùi Đình Sệnh, Tổ 12 Cầu Diễn Từ Liêm Hà Nội

 


bullets08.gif - 0.2 KTRANG CHÍNH