NGƯỜI PHẬT TỬ TRÊN NẺO ĐƯỜNG
TÌM KIẾM NẾP SỐNG TÂM LINHThích Thiện Châu
Theo Phật giáo, lý thuyết và thực hành không rời nhau. Đạo cũng giống như triết học là đề cao trí tuệ và suy tìm, nhưng trên hết, nó mang tính thực dụng. Giáo lý nhà Phật nhằm trị lành bệnh thể xác và tinh thần hơn là thỏa mãn óc tò mò. Đức Phật đã từng dạy : "Này các Thầy, đừng suy nghĩ như mọi người : thế giới này là trường tồn hay không, là vô hạn hay không. Các Thầy nên suy nghĩ như sau : đây là khổ, đây là con đường đưa đến khổ diệt" (Sn, VI, 448).
..Sau khi đã chọn Phật giáo làm lý tưởng chỉ đạo thì đâu là thái độ của hành giả?
Trước tiên, hành giả phải không có định kiến, ít nhất là lúc chọn lựa lý tưởng. Không có định kiến triết học, tôn giáo cùng tất cả mọi lý thuyết khác, kể cả lý thuyết Phật giáo. Việc này đòi hỏi nhiều can đảm, nghị lực ; nếu không hành giả không thể hiểu gì hết về đạo Phật.
"Một hôm, Nan In, một Thiền sư Nhật Bản dưới triều đại Minh Trị (1868-1912), tiếp đón một giáo sư triết học. Ông này muốn biết Thiền học nhưng lại không chịu nghe lời người đối thoại. Ông bác bỏ mọi lời của Thiền sư. Để chấm dứt cuộc nói chuyện tràng giang đại hải, Thiền sư mời khách uống trà . Thiền sư rót nước mời khách nhưng khi chén đã đầy, ông vẫn tiếp tục rót khiến cho nước chảy tràn ra. Lúc đó ông giáo sư la lên :
- Thiền sư làm gì vậy ? Chén đã đầy rồi, nó không thể chứa được nữa.
Thiền sư chậm rãi đáp :
- Cũng giống như cái chén này, trí óc giáo sư đã đầy những định kiến, những lý thuyết. Làm sao tôi có thể rót đạo Thiền vào trí óc giáo sư ? Tôi chỉ có thể làm được việc ấy sau khi giáo sư đã làm trống rỗng trí óc mình ".
Kế đó hành giả phải tu tập, Đạo Phật không phải là một hệ tư tưởng chỉ để tìm hiểu. Vì thế, không thể đi vào đạo Phật chỉ bằng tri thức mà không thực hành, vì tri thức không thể làm cho chúng ta chứng đạo. Để hưởng được các lợi ích của các thể nghiệm sống của Phật thì cần phải sống, thực hành, sống nghiêm túc như Phật, vì đạo Phật là một nghệ thuật sống.
Phương pháp Phật giáo nhằm đáp ứng những ai hoài bão một đời sống tâm linh sâu xa, tìm cầu một hạnh phúc chân thật. Sau khi vào đạo, họ cần một minh sư hướng dẫn. Vì lẽ phương pháp Phật giáo phù hợp với các quy luật thực tại, hành giả cần tuân theo và hoà đồng với thực tại một cách sáng suốt. Nói cách khác, mọi hoạt động của hành giả phải được điều hành bởi trí óc thông minh và tinh thần sáng tạo theo chiều hướng giác ngộ – giải thoát. Sau khi phương pháp đã được thực hành nhuần nhuyễn và kết hợp với đời sống, lúc đó hành giả có thể xa rời nó ; cũng giống như một người lái xe, khi đã thành thạo thì không cần phải theo quy cách một cách gò bó như lúc mới bắt đầu tập lái. Khi đã giác ngộ, hành giả đồng hòa với phương pháp, cùng với phương pháp là một. Hành giả thực hành một cách tự nhiên, khỏi mọi gò bó. Đến lúc đó, hành giả có thể quên đi đạo Phật và quên ngay cả Đức Phật.
(Trích Tìm đạo, VNCPHVN ấn hành, 1996).
Trang MỤC LỤC
Trang chính